(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 481:
Nhìn đám con cháu một lượt, ông cụ nghiêm giọng nói:
“Có phải Nhan gia ta đang suy bại rồi không? Các gia tộc quyền quý khắp Trường An đều được bệ hạ ban khoai tây, vì sao riêng Nhan gia lại không có? Phải chăng đức hạnh của Nhan gia đã mục nát, hay do chính các ngươi không đủ nỗ lực?”
Nhan gia Đại nhi tử Nhan Tử Thiện vội nói:
“Thưa phụ thân, nhà ta cũng được ban đ��y chứ, chỉ là hài nhi cho rằng đó là chuyện hoang đường. Làm gì có loại lương thực nào một mẫu mà thu được hai ba chục đảm? Chẳng qua Vân Diệp đang lừa bịp thiên hạ, bày đặt ra thứ điềm lành vô dụng mà thôi. Ví như trước kia từng xuất hiện kỳ lân, kỳ thực chỉ là dán vảy bạc lên người lợn rồi gọi đó là kỳ lân. Đây chẳng qua là thủ đoạn triều đình dùng để ổn định lòng dân, lừa gạt đám dân đen ngu muội, chứ bậc trí sĩ như chúng ta làm sao có thể bị lừa dối? Thứ khoai tây đó xấu xí vô cùng, thế nên hài nhi đã mang cho lợn ăn hết rồi.”
Nghe Nhan Tử Thiện nói xong, Nhan Chi Thôi ho liên hồi, khó nhọc lắm mới ổn định hơi thở lại được, nói:
“Tử Thiện, lại đây.”
Nhan Tử Thiện mỉm cười đi tới trước mặt phụ thân, cúi người xuống chờ nghe lời răn dạy, nhưng vừa ngẩng lên thì thấy phụ thân run run giơ tay, giáng một cái tát vào mặt mình.
Chứng kiến vẻ mặt lão phụ giận dữ tột cùng, Tử Thiện không dám hỏi nguyên do, vội vàng quỳ sụp xuống, luôn miệng nói:
“Hài nhi sai rồi, xin phụ thân trách phạt, đừng giận m�� hại thân.”
Thực tình Tử Thiện vẫn không thấy mình sai ở chỗ nào cả.
Thấy phụ thân bị tổ phụ tát, đây là chuyện gần sáu mươi năm qua chưa từng có, đám hậu bối Nhan gia cũng quỳ cả xuống, xin lão tổ tông bảo trọng thân thể, đừng giận mà hại thân.
“Tử Thiện, lần trước ngươi bị đánh là khoảng năm mười lăm tuổi đi thanh lâu phải không?”
Nhan Chi Thôi hồi tưởng lại nói với đứa con đã trên bảy mươi tuổi của mình:
Nhan Tử Thiện mặt đỏ lên:
“Khi đó hài nhi còn nhỏ chưa hiểu chuyện, thân thể chưa phát triển đã đi làm bậy. Phụ thân trách phạt đúng lắm. Nhưng không ngờ sắp sáu mươi năm rồi, hài nhi lại một lần nữa được lĩnh giáo lời răn dạy của phụ thân. Nhìn khắp thiên hạ Đại Đường này, ai có thể được phụ thân trừng phạt khi đã bảy mươi tuổi chứ? Phúc khí đó mấy người có được? Hài nhi chỉ mong phúc này kéo dài mãi thôi.”
Nhan Chi Thôi không để ý tới hành vi lấy lòng của nhi tử, ông cầm củ khoai tây lớn lên, nói:
“Nhan gia tôn sùng tổ tông, không tin quỷ thần. Từ tổ tiên Nhan Hồi, chúng ta luôn truy c���u tiến bộ trên con đường học vấn, học lão nông làm ruộng, hỏi ngư phủ đánh cá, tìm lý lẽ từ ăn mày, chưa bao giờ dám tự mãn. Chúng ta không tin quỷ thần, nhưng tin sự thật. Tử Thiện, điều gì đã khiến ngươi đánh mất dũng khí đi tìm sự thật?”
Ông cụ càng nói giọng càng nghiêm:
“Ai nói với ngươi khoai tây không có sản lượng hai ba chục đảm? Ngươi đã từng trồng thứ này chưa? Ngươi dựa vào cái gì để xem thường Vân Diệp? Dựa vào suy đoán, ngồi ì một chỗ mà đưa ra quyết định, coi bảo vật thiên hạ là rác rưởi, vậy mà còn dám chửi người dân ngu muội, tự xưng trí sĩ. Hay cho Nhan Tử Thiện có mắt không tròng!”
Nhan Tử Thiện đại kinh, ngẩng đầu lên nhìn phụ thân, nhưng chỉ thấy phụ thân nhắm mắt lại, vẻ mặt suy sụp, nếp nhăn trên mặt càng hằn sâu.
Đành chuyển ánh mắt sang nhìn Nhan Thọ cùng phụ thân ra ngoài. Nhan Thọ là hạ nhân duy nhất trong căn phòng này, thấy Đại thiếu gia nhìn mình, vội đáp:
“Đại thiếu gia nhầm rồi, khoai tây đúng là một mẫu có hai ba chục đảm. Hôm nay lão nô và lão thái gia tới ruộng trồng khoai tây, gặp đúng lúc Lam Điền huyện lệnh đang thu hoạch khoai tây. Bọn họ làm rất tỉ mỉ, đo ra chính xác một mẫu được hơn ba nghìn cân. Vì muốn xác định sản lượng bình quân, bọn họ đo thêm một mẫu nữa, lão thái gia tính qua, sản lượng không chênh nhau là bao. Đó toàn là điều lão thái gia và lão nô tận mắt nhìn thấy, không sai được.”
Nhan Thọ nói xong, Nhan Tử Thiện sững sờ. Đả kích này đối với ông ta quá lớn. Ông ta trước giờ luôn bác bỏ tin đồn về điềm lành khoai tây với mọi người. Những người trồng thứ này sở dĩ không nói gì, thực chất trong lòng cười khẩy, nực cười thay bản thân mình còn tưởng bọn họ bị lời nói của mình làm cho không đối đáp lại được. Ông ta còn đợi xem Vân Diệp giải quyết hậu quả trò lừa gạt của y ra sao, thì ra cha chưa tát mình, mình đã tự tát vô số cái vào mặt rồi.
“Lão phu hôm nay làm trộm, chạy tới ruộng Vân gia trang ăn trộm hoa màu. May mà thành công. Chính thứ này đây, tên là ngọc mễ, cũng là một thứ hoa màu mới, vị ngon ngọt, nghe nói không thua kém lúa mạch chút nào, nhưng sản lượng thì một cái trên trời, một cái dưới đất. Lão phu tính toán qua, một mẫu ít nhất có năm sáu đảm. Thứ này khác với khoai tây, nó là lương thực thật sự. Khoai tây bị Nhan gia đem nuôi lợn, đành vậy thôi, nhà ta không tranh ăn với lợn. Nhưng ngọc mễ là do lão phu trộm về, nếu đã trộm về được rồi, vậy nó là của nhà ta. Ta đã đi hỏi, còn một tháng nữa là ngọc mễ sẽ chín. Đợi chín rồi lão phu sẽ tới Vân gia trộm ngọc mễ một lần nữa, năm sau trồng nhiều một chút. Lão phu tranh thủ sống thêm vài năm, xem ngọc mễ nảy mầm phát rễ ở Nhan gia, nếu không ta chết không nhắm mắt.”
“Phụ thân, tất cả là do hài nhi tự cho mình là đúng mà gây ra lỗi lầm lớn. Việc đến nhà Vân gia xin giống ngọc mễ hãy giao cho hài nhi, dù gian nan cách mấy, hài nhi cũng sẽ mang về được.”
Nhan Chi Thôi vuốt mặt nhi tử một cái, cười nói:
“Nhan gia ta đã bao giờ phải cúi đầu? Thể diện của ngươi còn đáng giá lắm, không thể tùy tiện làm tổn hại tại Vân gia. Một trưởng bối mà phải mắng một thiếu niên mười mấy tuổi, đó đã là quá coi trọng y rồi. Dù có sai, Nhan gia ta cũng sẽ không nhận. Phụ thân ngươi đã đạt đến cảnh giới tùy tâm sở dục rồi, đi trộm ngọc mễ của nhà y, đến cả gia đinh của y còn phải giúp lão phu đẩy xe về. Ta phát hiện ra một chuyện rất thú vị.”
Khuôn mặt già nua của Nhan Chi Thôi hiện lên sự tinh nghịch của trẻ nhỏ, Nhan Tử Thiện thầm kêu không xong. Phụ thân chỉ cần có nụ cười này, nhất định sẽ nói ra luận điệu kinh thế hãi tục.
Hết sức hưởng thụ ánh mắt của đám hậu bối, Nhan Chi Thôi cười lớn:
“Lão phu phát hiện, làm trộm đã lắm! Lần này thành công làm lòng lão phu khoan khoái. Sự khoan khoái này sao có thể trải nghiệm một lần? Vân gia cần bị mất trộm nhiều hơn mới được, ha ha ha…”
Bởi vậy, dạo gần đây, nhiệm vụ phòng trộm của Vân gia trang trở nên vô cùng nặng nề. Toàn là những lão tặc, kết bè kết đội kéo đến “tàn phá” Vân gia trang. Đầu tiên, họ đến xem xét tình hình thu hoạch khoai tây, tự mình đo đạc một mẫu ruộng rồi bắt đầu đào bới. Không cần đến người của quan phủ, họ dùng toàn bộ gia đinh của mình, đào xong cân đo đàng hoàng rồi bỏ đó, chẳng ai dám lên tiếng chỉ trích.
Hoa huyện lệnh và chủ bạ run lẩy bẩy đứng dưới ánh mặt trời gay gắt, thậm chí mồ hôi trên mặt cũng không dám lau, bộ dạng trông như sắp òa khóc đến nơi. Hai ngày qua, bọn họ đã bị đe dọa vô số lần: phải chăm sóc tốt cho các lão nhân gia này, nếu có bất kỳ sự cố nào xảy ra, bọn họ sẽ b��� rút gân lột da.
Vân Diệp, với tính cách phổi bò, lúc này mới chợt nhận ra rằng khắp thế giới chỉ có Vân gia, Trường Tôn gia, Ngưu gia, Trình gia, Tần gia. Hơn nữa, Trường Tôn Vô Kỵ cùng với mấy vị gia chủ còn thương lượng với nhau, không nói với bọn ngu xuẩn kia, nhà mình tự trồng sẽ phát tài. Cho nên Vân Diệp biết có người lén bán khoai tây, chỉ là không ngờ nhà cung ứng lại chính là mấy gia đình đó.
Những câu chữ này đã được đội ngũ biên tập viên của truyen.free dày công trau chuốt để đến tay độc giả.