Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 483:

Ông cụ cười, mân mê tay vịn, cúi đầu bảo: – Ngài cho rằng lão phu khen ngợi phu nhân của ngài, tặng lễ cho con gái ngài là để ngài nhường lại bản in đó sao?

– Tiểu tử không dám suy đoán tâm ý của trưởng bối, đó chỉ là suy nghĩ trong lòng mà thôi.

– Những việc lão phu đã làm trước đây là để cảm tạ ngươi đã vô tư hiến khoai tây cho thiên hạ, cũng là vì ngươi có ý định chia sẻ những giống cây trồng quý giá như ngọc mễ cho các trang hộ. Nếu ngươi lo lắng cho thiên hạ bách tính, vậy lão phu giải quyết những mối lo sau này cho ngươi thì có gì sai? Đó là điều ngươi xứng đáng có được, chút phần thưởng của lão phu tuy tác dụng không lớn, nhưng có còn hơn không.

– Chuyện bản in là chuyện bản in. Cuốn (Toán số sơ giai) đó, lão phu đã đọc nửa năm, tuy vẫn còn vài chỗ chưa hiểu hết, nhưng có thể nói đây là một tác phẩm vĩ đại hiếm có, có khả năng giáo hóa muôn dân mà không gì có thể thay thế, hoàn toàn xứng đáng được in ấn. Nhưng vì sao ngươi lại muốn xuất bản liền ba bộ? Vì sao ngươi lại muốn đắc tội với toàn bộ giới quan văn, khiến họ đối xử khắc nghiệt với ngươi như vậy?

Nhan gia không can dự triều chính, nên có rất nhiều chuyện không tường tận. Vân Diệp bèn kể lại ngọn ngành, từ việc xây dựng điện Vạn Dân cho đến chuyện những lợi ích thu được từ Lĩnh Nam đều thuộc về quốc gia khiến người ta bất mãn. Chàng không thêm thắt, bớt xén chút nào, thuật lại bản chất sự việc từ đầu đến cuối cho Nhan Chi Thôi nghe.

– Thì ra là vậy! Triều đình đúng là cái hố phân. Ngươi là người làm học vấn đàng hoàng, sao không ở thư viện mà dạy học, lại đi dính vào thứ thối tha đó làm gì? Phải chăng là do hùng tâm tráng chí của tuổi trẻ mà rước họa vào thân?

– Không sợ lão tổ tông cười chê, cuộc sống mà tiểu tử thích nhất là dạy học, ngắm sơn thủy, làm vài món ăn ngon, nhìn con cái trưởng thành, đem học vấn của ân sư truyền thừa đời đời, sống một cuộc đời thanh tịnh vô vi, không dính dáng quá nhiều nhân quả.

Vân Diệp bất giác giãi bày hết tiếng lòng, chàng căm ghét chuyện đấu đá trên triều đến tột cùng.

– Chuyện này có gì đáng cười đâu? Làm học vấn trước tiên phải giữ được tâm tĩnh, "nhân vô dục tắc cương", chỉ có vậy mới không làm hỏng sự nghiệp học vấn. Tâm tư của ngươi rất tốt, kế thừa tuyệt học của tiền nhân là trách nhiệm của kẻ hậu bối. Lão phu đã nghe bài (Thiếu niên ca) của ngươi rồi, một bầu nhiệt huyết năm xưa đâu rồi? Chuyện triều đình đừng bận tâm làm gì, người thông minh hơn ngươi nhiều lắm, không cần ngươi phải bôn ba giải quyết phiền toái. Sau này nếu có ai tới kiếm chuyện với ngươi, cứ nói phải đọc sách cùng lão phu mà từ chối là được.

Lời nói của ông cụ khiến Vân Diệp ngập tràn hạnh phúc. Có được một lá chắn vững chắc như thế này thật sự quá tuyệt vời. Nhìn ông cụ ngồi trên ghế, chàng thậm chí còn muốn hôn lên cái đầu trọc ấy một cái.

– Lão tổ tông không cần lo lắng chuyện xuất bản. Bất kể có bao nhiêu sách, người cứ giao cho tiểu tử đây lo liệu, đảm bảo toàn bộ đều là bản in chuẩn. Hiện giờ cũng chỉ mới có ba mươi mấy cuốn thôi, không phải là chuyện lớn lao gì.

Cái tính "người kính ta một xích, ta kính người một trượng" của Vân Diệp lại phát tác. Thấy ông cụ đang lo chuyện in ấn, chàng liền xung phong nhận hết việc:

– Vô ích thôi, tiểu tử. Cho dù ngươi có nhiều tiền đến mấy cũng vô ích. Đây không phải vấn đề tiền bạc. Trước kia người ta đều thuê người chép sách, mấy năm nay mới có phương pháp in sách mới, đó chính là in ấn bằng khắc bản. Chẳng có mấy ai làm được việc này, thợ quá ít, toàn bộ đều bị hoàng gia trưng dụng. Bản khắc tốn thời gian, chính vì không dễ dàng, cho nên mới có kẻ ghen ghét ngươi.

Vân Diệp cười quỷ dị, lấy từ trên bàn ra một con dấu, chấm mực rồi in lên tờ giấy trước mặt lão đầu tử. Trên giấy liền hiện ra năm chữ "Bất Khí quân tử ấn". Đó là con dấu do đích thân Nguyên Chương tiên sinh khắc, là quà sinh nhật của Vân Diệp.

Ông cụ nhìn Vân Diệp không chớp mắt, ông biết Vân Diệp không chỉ muốn cho mình xem mỗi một con dấu. Vân Diệp lại lấy thêm một con dấu khác ra, ghép hai con dấu lại, cùng chấm mực rồi in xuống. Trên giấy xuất hiện chín chữ "Mai lan trúc cúc Bất Khí quân tử ấn".

Nhan Chi Thôi nửa như tỉnh ngộ, nửa như mê hoặc. Lần này, Vân Diệp lại lấy trong hộp ra một con dấu nữa, ghép cả ba lại rồi in xuống...

Không khí trong thư phòng trở nên vô cùng kỳ lạ. Một già một trẻ cứ thế xoay sở đủ cách, sắp xếp sáu con dấu rồi lại bày đi bày lại, in chi chít lên những tờ giấy trắng. Cảnh tượng ấy cứ thế duy trì trọn một tuần hương, rồi ông cụ mới hỏi:

– Ngươi thấy có được không?

– Tất nhiên là được chứ! Không hiểu sao những người kia cứ phải khắc chữ lên gỗ, chẳng lẽ họ không nghĩ đến chì, hay là bùn đất? Tiểu tử đây thiên về dùng bùn. Chỉ cần khắc xong, cho vào lò nung một lúc là được. Ngay cả cuốn (Thuyết văn giải tự) cũng chỉ có hơn chín nghìn chữ, hai người thợ giỏi khắc một tháng là xong. Chúng ta có thể làm thành bảy tám bộ tất cả các chữ cần khắc, rồi những chữ thường dùng thì khắc mấy trăm cái. Muốn khắc chữ Khải thì khắc chữ Khải, muốn khắc chữ Thảo thì khắc chữ Thảo. Bất kể thích lối chữ của Vệ phu nhân hay Vương Hữu Quân, chúng ta chỉ cần bỏ ra chút tiền là có thể khắc được ngay.

Ông cụ vui sướng như một đứa trẻ, phẩy tay nói:

– Sau này không cần khắc bản mẫu nữa! Cách này có thể dùng đi dùng lại vô số lần, chỉ cần sắp xếp lại chữ là xong! Ha ha ha, còn tranh giành cái gì nữa chứ? Chỉ cần có đủ thợ, in bao nhiêu sách cũng chỉ là vấn đề thời gian mà thôi, hơn nữa toàn bộ đều là bản in chuẩn. Sẽ khiến đám lão già không biết liêm sỉ, hăm he tranh giành với ngươi phải chết vì xấu hổ hết!

Vân Diệp vô cùng không quen với thói quen "đứng dậy là đi" của người triều Đường. Ông cụ thậm chí còn không ăn cơm, đã vội thúc giục chàng đến thư viện, tìm Nguyên Chương tiên sinh, người đang miệt mài khắc chữ trên bùn. Quả thực, chỉ có mình ông cụ mới dám sai khiến Nguyên Chương tiên sinh như một vị công tượng bình thường mà thôi.

Không còn kiên nhẫn ngồi xe trâu, ông cụ lập tức trèo lên chiếc xe ngựa thoải mái nhất của Vân gia, bỏ lại lão phó ở đằng sau. Lão phó cuống quýt gọi lớn "Lão thái gia đi chậm lại!"

Ông cụ vừa bước vào thư viện đã lập tức khiến cả nơi này náo loạn. Bất kể là đang học hay không, mọi người đều chạy ùa ra hành lễ với ông.

– Đáng lẽ dạy thì cứ dạy đi, đáng lẽ viết thì cứ viết đi! Lý Cương, Nguyên Chương ở lại! Cả cái tên Ly Thạch gì đó cũng ở lại! Nghe nói ngươi biết nặn bùn, trước tiên đi lấy hai mươi cân bùn cho lão phu!

Ly Thạch không hề hỏi rốt cuộc cần bùn để làm gì, đã lập tức đi lấy ngay. Lý Cương đang nhăn nhó định tiến đến bái kiến thì lập tức bị ông cụ mắng xối xả:

– Tuổi còn trẻ mà đầu óc lại đến nông nỗi này! Mấy năm qua cơm nước vào bụng chó hết rồi sao? Cứ hễ nói đến chuyện in sách là chỉ biết giở trò láu cá chối bỏ, ngay cả một ý kiến hay cũng không nghĩ ra. Để lão phu phải bỏ thể diện đi hỏi đứa trẻ con, sau này ta sẽ tính sổ với ngươi!

Lý Cương vén chòm râu trắng của mình lên, nghĩ mãi không hiểu vì sao mình lại bị coi là "người trẻ tuổi". Có điều, lời từ miệng Nhan Chi Thôi nói ra thì hình như cũng chẳng sai chút nào. Còn về nguyên nhân bị mắng, thì ông ta đã hiểu rõ rồi.

Ông ta giơ tay bợp cho Vân Diệp một phát vào gáy. Chắc là do hôm qua mình không chịu ở lại tiếp khách, nên cái tính nhỏ nhen của thằng tiểu tử này lại tái phát rồi, chẳng biết nó dùng cách gì dỗ cho ông cụ cao hứng mà lại kéo đến thư viện gây họa cho mình thế này.

Vân Diệp ôm đầu, ấm ức nói:

– Hôm qua tiểu tử đã định nói với tiên sinh về cách in ấn mới rồi, không ngờ tiên sinh không thèm nghe mà đã bỏ đi mất. Giờ sao lại trách tiểu tử đây chứ?

Lý Cương nhìn ông cụ đang nói chuyện với Nguyên Chương tiên sinh, bèn nói nhỏ:

– Ta bị lão già ức hiếp, thẹn quá hóa giận thì tất nhiên phải tìm chỗ mà xả chứ! Ngươi xem, ngươi thích hợp hơn hay Nguyên Chương thích hợp hơn đây?

Vân Diệp cứng họng, còn biết nói gì được nữa. Chàng thầm hạ quyết tâm, sau này nhất định phải sống đến chín mươi tuổi rồi đi 'đá đít' toàn thiên hạ cho hả dạ mới thôi!

Bản chỉnh sửa này thuộc về truyen.free, độc quyền và không thể sao chép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free