Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 487:

Thôi bỏ đi, giá trị quan quá khác biệt, có nói cũng chẳng hiểu, đã biết không thể nào giao tiếp được. Chuyện này căn bản không ai chịu nhường ai, huống hồ ông cụ lại mong sau khi lập quốc, văn nhân sẽ nắm giữ triều chính, kìm hãm những võ phu khó thuần, nên dĩ nhiên không đời nào từ bỏ tranh giành bất kỳ vị trí nào.

Nhìn thấy Vân Diệp chán nản ngồi phịch xuống ghế, cúi gằm mặt lặng thinh, Nhan Chi Thôi cười nói:

– Ngươi lo lắng cái gì? Ngươi chỉ toàn tính toán những điều kiện bên ngoài, sao không nghĩ đến những thứ mà thư viện có được? Theo lão phu thấy, nếu bệ hạ không làm như vậy mới là sự bất công lớn nhất đối với học sinh thư viện, thậm chí có thể coi là một sự sỉ nhục.

– Vì sao?

Vân Diệp kinh ngạc hỏi:

– Hoằng Văn Quán khinh thường Quốc Tử Giám, thi Ngũ Kinh khinh thường thi tạp học, giờ đây, người ra đề thi của thư viện còn coi thường đề thi của sĩ tử kinh học. Ngươi còn lo lắng điều gì nữa? Chính vì kỳ khảo thí của thư viện khó khăn hơn, nên năm sau thư viện của ngươi sẽ càng náo nhiệt hơn. Người đọc sách vốn là thế, càng khó có được thì lại càng đổ xô theo. Đệ tử thư viện sau này nhìn người đọc sách khác sẽ ngẩng cao đầu. Chỉ cần một câu “xuất thân từ kỳ thi kinh học” cũng đủ khiến các sĩ tử khác xấu hổ vô cùng. Vì thế, việc hoàng gia chia kỳ khảo thí làm hai là một nước cờ tệ, là chuyện bất đắc dĩ. Lão phu không lên tiếng chính là sự ủng hộ lớn nhất dành cho thư viện của ngươi rồi.

Nghe ông cụ giải thích, Vân Diệp mới chợt nhận ra mình thật ngu ngốc, phí bao nhiêu công sức đi làm chuyện vô nghĩa. Lấy tư duy hậu thế để đánh giá khí tiết của người đọc sách Đại Đường quả là một chuyện nực cười. Người đọc sách thời đại này khao khát tri thức và sự tôn trọng đến mức biến thái.

Chuyện Lỗ Tấn mỉa mai Khổng Ất Kỷ tuyệt đối không thiếu ở Đại Đường. Đối với người khao khát tri thức đến mức biến thái, họ xem việc biết được những chữ hiếm gặp là học vấn, huống hồ là những tri thức vật lý, hóa học, sinh vật hàm chứa chí lý thiên địa trong thư viện. Kỳ đại khảo năm nay sẽ trở thành trò cười ngớ ngẩn. Học sinh nào dám tham gia kỳ thi kinh học chẳng những không được tôn trọng, ngược lại còn bị phỉ nhổ là hạng vô sỉ, vì danh vọng tiến sĩ mà chẳng còn khí tiết nào nữa.

Nghĩ thông suốt rồi, tự nhiên thấy cao hứng hẳn lên. Đến lúc đó, cứ khoanh tay đứng nhìn Lý Nhị bẽ mặt. Không cho lão tử vào Trường An ư? Dù có khiêng kiệu tám người đến cũng đừng hòng! C��i thành nát đó mà coi như bảo bối à? Lão tử đây đã nhìn thấy cả nhà ba trăm tầng rồi đấy nhé.

Bảo học sinh lấy xe đẩy của Lý Cương tới, Vân Diệp đích thân đẩy ông cụ đi dạo quanh thư viện. Ông cụ là một người rất vui tính, đi đến đâu cũng khiến người ta thư thái. Đến trước bộ xương Bá Vương Long mà Trường Tôn thị tự coi như hóa thân của mình, Vân Diệp kể cho ông cụ nghe về sự tích dũng mãnh của con cự thú thời viễn cổ.

Ông cụ rời xe đứng dậy, đi quanh bộ xương, bất giác đưa tay sờ mấy cái răng cực lớn còn sót lại. Người đời Đường sùng bái răng lắm thì phải. Năm cái răng bị sờ đến bóng loáng rồi. Giống như đám “sắc quỷ” đời sau sùng bái ngực vậy, ngươi cứ đến các thành phố xem tượng nữ giới mà xem, có cái ngực nào không bị sờ đen xì xì.

– Tiểu tử, làm sao ngươi biết hình dạng con cự thú này ở thời viễn cổ, còn biết thói quen sinh hoạt của chúng? Đừng nói với lão phu là do ngươi đoán.

– Lão tổ tông, tiểu tử nói tất nhiên là có căn cứ, không phải ăn bừa nói bậy. Người xem, đây là đá lấy đư���c từ nơi phát hiện bộ xương, thức ăn mà người chưa từng thấy bám trên đó là minh chứng. Răng của loài thú ăn thịt và thú ăn cỏ khác nhau, một loại thì bằng, một loại thì nhọn. Lão tổ tông cứ đối chiếu răng dê và răng sói là rõ ngay thôi.

Nói rồi Vân Diệp lấy xương sói và dê trên giá xuống, để ông cụ thấy sự khác biệt. Hiện giờ thư viện đang có một trào lưu “cuồng cự long”, khiến mọi người đi khắp nơi tìm kiếm tin tức liên quan đến cự long. Thậm chí có hai người vì muốn tiện bề tìm kiếm cự long, đã quyết tâm thi đỗ kỳ thi năm nay để được bổ nhiệm đến nơi phát hiện bộ xương làm quan. Công cụ cũng đã chuẩn bị sẵn sàng.

Ông cụ cầm hai bộ xương, quan sát kỹ miệng và răng, rồi lẩm bầm “đúng là thế thật”. Ông đặt bộ xương xuống, chắp tay sau lưng đi quanh, nhìn trứng khủng long trên giá, lại nhìn chú thích ở dưới, giật mình hỏi:

– Tiểu tử, con mãnh thú to lớn như vậy mà lại đẻ trứng sao? Trong truyền thuyết xưa, Bàn Cổ sinh ra từ hỗn độn, điều này quả thực làm người ta kinh ngạc. Có điều, ngay cả giao long cũng đẻ trứng, có nó để so sánh, vậy thì chuyện này cũng chẳng phải là lạ.

Rời Cự Long Quán, họ đến Côn Bằng Quán. Bộ xương cá kình mà Vân Diệp săn được dựng sừng sững trong phòng, xương đã được quét sơn, trông sáng loáng. Ông cụ ngồi trên xe mỉm cười hỏi:

– Ngươi giết con cá kình này, sau đó đem thịt bán cho nhà vương gia phải không? Tiểu tử, đám người đó có đánh ngươi không?

– Ai mà đi tin cái ngôn luận “Cự ngư tử, vương hầu bí” chứ ạ? Thời Hán, các vương hầu ép dân quá lắm, dân chúng không ứng phó được, thù hận không có chỗ phát tiết. Có con cá lớn chết, vừa vặn lại có vương hầu chết, thế là bách tính cho rằng hai chuyện có liên hệ. Thực ra là muốn nói với mọi người rằng, đi giết cá lớn, giết sạch cá lớn thì vương hầu cũng chết sạch. Chỉ là một khát vọng mà thôi.

Ông cụ há cái miệng chỉ còn mấy cái răng mà cười ha hả:

– Tên tiểu tử nhà ngươi, giỏi gán ghép có thể sánh với Đông Phương Sóc thời Hán, cơ biến cũng giống hệt, chỉ là ngươi có khí tiết hơn hắn nhiều, ha ha ha.

Một già một trẻ nói cười đi tới dưới một cái cần cẩu kiểu đường ray. Đây là công cụ dùng để dạy học, phía trên đủ các loại ròng rọc. Nhìn thấy thân thể gầy gò của ông cụ, Vân Diệp đột nhiên nảy ra một ý:

– Đừng thấy lão tổ tông đã trăm tuổi, tiểu tử cho rằng, người vẫn còn sức mạnh ngàn cân. Nếu không tin, người thử nâng tảng đá lớn kia lên xem. Tiểu tử tin lão tổ tông có sức đó.

– Tảng đá đó có gì lạ?

Ông cụ nhận thức rất rõ về bản thân, cho nên hỏi:

– Có phải tảng đá đó nhẹ lắm không, hay nói là đá giả?

Vân Diệp không giải thích, vung búa sắt đập lên tảng đá, đốm lửa bắn tứ tung, chứng tỏ tảng đá không hề có vấn đề. Vân Diệp sai công tượng trông coi cần cẩu điều chỉnh ròng rọc đến mức cực hạn, đích thân thử dây rồi giao lại cho ông cụ. Ông cụ nghi hoặc, cùng Vân Diệp kéo sợi thừng. Kinh ngạc thay, tảng đá rung rinh. Lại kéo thêm chút nữa, tảng đá dần dần bị kéo lên không trung. Ông quay lại đợi Vân Diệp giải thích.

– Thực ra không có gì cả, sức mạnh thực chất là một loại phương pháp vận dụng. Lão tổ tông không cần nghĩ nhiều, thứ này hao tổn đầu óc ghê lắm, không tốt cho sức khỏe của người, chỉ cần biết rằng môn vật lý là một học vấn rất hữu dụng là được.

– Đúng là hữu dụng, nó có tác dụng rất lớn trong việc xây thành, làm nhà, vận chuyển, tăng cường thực lực. Tiểu tử, ngươi đã khơi lên hứng thú của lão phu, vậy thì phải xem thử thư viện là chốn ngọa hổ tàng long như thế nào.

Ông cụ chơi ở thư viện rất đỗi vui vẻ, thậm chí còn bảo Vân Diệp đẩy mình vào lớp, đích thân giảng cho đám học sinh một tiết Luận Ngữ. Sau đó hài lòng rời đi trong tiếng cảm tạ của mọi người. Còn việc Ngọc Sơn tiên sinh giải thích với đám học sinh về những điều mình giảng giải khác với ông cụ ra sao thì không nằm trong phạm trù suy nghĩ của ông cụ.

Đại môn của thư viện luôn là nơi mà mỗi người đến thăm đều phải ghé qua một chuyến. Đám huân quý Trường An đã coi đại môn thành nơi giải trí. Nếu có bằng hữu bên ngoài đến chơi, thế nào họ cũng đưa đến đại môn để trêu đùa một phen. Đây là chuyện cực kỳ thú vị.

Tiểu thư các đại gia tộc không được phép gặp khách bên ngoài, nhưng nếu do phụ huynh đưa đi thăm thư viện thì sẽ không phạm cấm lệnh, chỉ là phải mặc nam trang. Đó là điều Vân Diệp đã nỗ lực tranh thủ được, nếu không, trong cái trường học toàn nam sinh, trái tim yếu đuối của đám học sinh sẽ có vấn đề.

Lý Cương chẳng hiểu y nói gì, nhưng thấy thái độ y kiên quyết, liền miễn cưỡng đồng ý. Chỉ là, học sinh trong thư viện lại thêm một tật xấu: hễ nhìn thấy bạn học tướng mạo tuấn tú, thân thể gầy gò là lại vuốt cằm ngắm nghía một lượt. Thậm chí có một số kẻ cực thích ảo tưởng, đã bịa ra một đoạn tình duyên của mình với "mỹ nữ bạn học" mà không thể nói cho người ngoài biết.

Nhìn thấy ngoài cửa có mấy học sinh thanh sam áo bay phấp phới, phong tư lả lướt, cực kỳ nổi bật, Vân Diệp chỉ muốn kéo Nhan Chi Thôi chạy thật nhanh. Đại tỷ ơi, có giả nam trang thì cũng nên lấy vải bó cái "đồi ngực" lùm lùm kia lại đi chứ! Đám học sinh sắp chảy nước dãi đến nơi rồi, ngay cả ông cụ gần trăm tuổi cũng hớn hở lên tinh thần, há hốc mồm nhìn "mỹ nữ".

Bản biên tập này thuộc về truyen.free, mong quý vị độc giả hãy trân trọng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free