(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 504:
Với tâm thế hùng tráng, sẵn sàng đối mặt cái chết ở Vân gia, Hoàng Vũ, vị ngự sử trẻ, tiến danh thiếp của mình, chuẩn bị đối mặt với “ác tặc” đó. Hắn khoanh tay đợi ngoài cửa. Người gác cửa nhiệt tình mời hắn vào uống trà, nhưng hắn chỉ mỉm cười từ chối. Cuộc chiến, với hắn, bắt đầu ngay từ giây phút này. Tiên sinh đã nói, kẻ sĩ có ba điều không đấu: không đấu danh với quân tử, không đấu lợi với tiểu nhân, không đấu khéo với thiên hạ.
Vân Diệp vừa mang tiếng quân tử, lại có danh tiểu nhân, lại còn được ca tụng là người khéo léo. Vậy mà, mình đã phạm vào cả ba điều cấm kỵ đó rồi. Đến giờ, hắn mới thực sự thấu hiểu sự bất lực trong lời dạy của tiên sinh. Thế nhưng, hắn không thể vứt bỏ lòng chính nghĩa, không thể ngừng thương xót bách tính, và càng không thể buông xuôi niềm tin bảo vệ danh tiếng của bậc tiên triết.
Tiếng náo loạn trên đường phố dường như tan biến. Hoàng Vũ tập trung tinh thần, chuẩn bị đón nhận thử thách lớn nhất đời mình. Trong cánh cổng trống kia dường như có mây mù quay cuồng, dường như ngay khoảnh khắc sau, một mãnh hổ sẽ nhảy bổ ra gầm gừ.
Một thanh niên nam tử, dù không thể gọi là anh tuấn, nhưng cũng khá ưa nhìn, bước ra từ cổng. Có thể thấy thân thể y có phần yếu ớt, bước chân loạng choạng, tay phe phẩy cây quạt xếp. Thứ đồ này hắn cũng ao ước sở hữu, nhưng giá tận hai quan, khiến một danh sĩ như hắn đành đứng ngoài cuộc.
– Hoàng ngự sử, ngưỡng mộ từ lâu. Nghe nói ngài ngự sử ở Trường An đã hết lòng đôn đốc dân sinh, tới Ngọc Sơn đây vì lẽ gì? Nơi này bách tính an bình, thương buôn tấp nập, trăm nghề hưng vượng. Thật sự không hiểu có điều gì cần Hoàng ngự sử phải nhọc công đến vậy?
Vân Diệp thật tình chẳng muốn tiếp đón chút nào. Y vừa chiến đấu đến sáng mới chợp mắt, hai chân vẫn còn bủn rủn, mềm nhũn. Đêm qua trừng phạt Tân Nguyệt quá mức, bản thân mệt mỏi rã rời, định bụng ngủ thẳng tới tối mới dậy. Vừa ăn xong bữa cơm, đang thiu thiu chợp mắt trong sân để hồi phục thể lực, thì người gác cửa bỗng mang tới danh thiếp của vị ngự sử “quỷ quái” nào đó. Thôi thì gặp cũng được, nếu thấy đáng ghét thì cứ đuổi đi, sau đó ngủ tiếp cũng không muộn.
Hoàng Vũ nén cơn tức giận. Đối phương dùng lễ, hắn cũng phải đáp lại bằng lễ:
– Sớm nghe Vân gia trang giàu có. Hạ quan được bệ hạ đề bạt, giao phó đôn đốc thuế ruộng ba huyện Trường An. Nay chuẩn bị tới Ngọc Sơn thỉnh giáo Vân hầu thuật làm giàu của ngài, kính mong Vân hầu chỉ bảo.
Vị ngự sử này uy nghiêm hiên ngang nhưng lại hết mực cung kính lễ nghĩa, mặc y phục may đơn giản, khiến y bất giác sinh thiện cảm. Đây là người cần mẫn. Mình cứ ngủ suốt ngày như vậy cũng không hay, đi lại một chút cũng tốt.
– Hoàng ngự sử quá lời rồi. Nếu như ngự sử nhận hoàng mệnh muốn xem quá trình thu tô của Vân gia, thì tất nhiên là được thôi. Chỉ là ngự sử đường xa bụi bặm, chi bằng vào phủ uống ngụm nước, nghỉ ngơi chốc lát rồi hẵng đi?
Hoàng Vũ không muốn cho Vân Diệp bất kỳ cơ hội chuẩn bị nào, bèn chắp tay nói:
– Hạ quan còn hai huyện nữa chưa kịp ghé qua. E rằng ở Vân phủ chỉ có thể cưỡi ngựa xem hoa, thực sự không có phúc phận được nghỉ ngơi. Vậy, liệu chúng ta có thể bắt đầu luôn bây giờ không ạ?
Vân Diệp đã gặp nhiều quan viên cần mẫn như vậy, cũng chẳng còn lạ lẫm gì nữa. Y dẫn Hoàng Vũ tới thẳng hậu viện. Mọi việc thu tô của Vân gia đều diễn ra tại đây.
Đi tới hậu viện, điều đầu tiên đập vào mắt Hoàng Vũ là một cái lán cực lớn. Bên trong có mấy lão hán quần áo tinh tươm, đang nhâm nhi trà bánh. Một góc lán bày đủ loại bánh, có những thứ hắn chưa từng thấy bao giờ. Mùi thơm ngào ngạt khắp lán khiến lòng người thư thái. Trưa chỉ ăn một cái bánh khô, giờ ngửi thấy mùi thơm của thức ăn, bụng bất giác réo ùng ục, khiến Hoàng Vũ đỏ mặt vì xấu hổ.
– Đói bụng là chuyện thường tình, có gì mà phải xấu hổ đâu? Ngự sử suốt ngày bôn ba, hẳn chẳng có mấy khi được dùng bữa tử tế. Đó là niềm kiêu hãnh của một vị ngự sử, hà cớ gì phải xấu hổ? Cứ tự nhiên lấy bánh mà ăn đi. Đợi kiểm tra xong, ta sẽ sai người làm cho ngự sử một bát mì nóng hổi. Món đó mới thực sự là thức ăn ngon, no bụng, còn hơn bất kỳ bữa tiệc thịnh soạn nào.
Không nhìn thấy cảnh đám ác bộc hung dữ đánh đập, không nghe thấy tiếng kêu gào thảm thiết thấu gan xé phổi. Tất cả diễn ra trong không khí an bình. Hắn tròn mắt nhìn một đứa bé ném túi tiền lên bàn, ký tên, sau đó tung tăng chạy tới lán, xách giỏ cho bánh vào. Bánh hoa quế bị ngó lơ, bánh đậu xanh, sau một lúc do dự, mới lấy hai cái. Đi ngang qua bánh táo, nó lại bịt mũi, rõ ràng mùi táo đỏ thơm phức, vậy mà đứa bé đó lại như ngửi thấy mùi thối, vội vàng tránh đi.
Vân Diệp bộp đầu thằng bé một cái:
– Bánh táo ngon thế, thằng nhóc thối này, bịt mũi cái gì vậy?
Không ngờ thằng bé chẳng sợ “ác ma” trong truyền thuyết, buông tay bịt mũi ra nói:
– Nhị thẩm trong học đường suốt ngày hấp bánh táo, lại còn cho nhiều táo hơn cả bột nữa. Giờ ngửi thấy mùi là con đã muốn buồn nôn rồi. Cho con lấy thêm bánh trứng một chút được không ạ?
– Mới ăn no được có mấy ngày, ấy vậy mà giờ lũ trẻ lại ngửi thấy mùi bánh táo đã buồn nôn rồi sao? Trời đất quỷ thần ơi! Lão già này năm xưa, vì một miếng bánh táo, từng bị cha mẹ đánh đòn vô số lần, nằm mơ cũng thấy mình ngửi mùi bánh táo, luôn mơ mộng có ngày được ăn no căng bụng thỏa thuê. Lũ trẻ con bây giờ thật chẳng biết quý trọng phúc phần.
Một lão hán mặc áo thọ, tay phe phẩy quạt, nói xong còn quất nhẹ một cái vào mông đứa bé, mỉm cười nhìn đứa bé đang tham lam ôm hộp bánh trứng.
Vân Diệp lấy một chiếc bánh trứng trong hộp, đặt vào đĩa rồi đưa cho Hoàng Vũ. Y lại bảo tùy tùng của hắn cũng cứ tự nhiên lấy bánh ăn. Trong thùng lớn có chén trà đang luộc, y dùng đôi đũa trúc gắp một chén ra, đưa cho Hoàng Vũ.
Đây là lễ tiết trang trọng, là Vân hầu đang dùng lễ để kết giao với kẻ sĩ. Hoàng Vũ không có lý do gì để từ chối, bèn ngây ngốc nhận lấy. Hắn thật sự không ngờ Vân Diệp lại có thái độ như thế này. Dù y có hung dữ, có nghiêm nghị thì hắn cũng thấy dễ chịu hơn là thái độ bình dị, dễ gần đến mức này.
Đặt thức ăn đang cầm trên tay xuống, nghiêm mặt nói với Vân Diệp:
– Vân hầu, hạ quan không đói, chi bằng cứ xem sổ sách xong rồi ăn cũng chưa muộn.
Hắn quyết định phải làm rõ mọi chuyện đã. Vì sao con người Vân Diệp và việc làm của y lại là hai thái cực hoàn toàn khác biệt? Vì sao ngay cả một đứa bé cũng có thể tùy ý nói chuyện với y? Và vì sao y lại độc ác đến thế với các trang hộ?
Tiên sinh tại trướng phòng cầm sổ sách, chỉ rõ từng khoản mục cho Hoàng Vũ. Chữ viết rõ ràng, sổ sách sạch sẽ, từng khoản mục đều có nguồn gốc rõ ràng. Chỉ có điều Hoàng Vũ không tài nào hiểu nổi. Vân gia chấp hành tô thuế năm lấy một, đó vốn là mức tô thuế nhẹ nhất Đại Đường, vậy mà vì sao con số trên sổ sách lại lớn kinh người đến vậy?
Một trung niên hán tử mặt mày nhăn nhó tiến đến nộp tô. Trong khi người khác đều phái con cái đến, hắn lại có vẻ muốn bỏ chạy. Đi được vài bước lại phải quay lại, cúi gằm mặt, lủi thủi xếp hàng giữa đám trẻ con, đợi trướng phòng gọi tên mình.
Hoàng Vũ đã để ý đến người này. Hắn cho rằng người này chắc chắn có điều gì đó bất ổn. Nếu hôm nay muốn có đột phá, vậy phải bắt đầu từ hắn ta.
– Tiêu Lão Nha, tới ngươi rồi.
Trướng phòng vừa gọi tên, xung quanh bật cười rộ lên. Có đứa bé nghịch ngợm còn luôn miệng gọi “Lão Nha thúc”. Người trung niên hán tử định nổi giận, môi run run mấy bận, rồi lại cúi gằm đầu xuống, đặt túi tiền lên bàn như một kẻ ăn trộm, nói nhỏ:
– Năm nay nhà mỗ nộp tô ba quan bảy. Hoa quả còn chưa chín, thu hoạch xong sẽ tính sau.
Trướng phòng cười nói:
– Lão Nha huynh đệ, nhìn số tiền tô nộp lên là biết vụ thu hoạch năm nay của huynh đệ không tồi chút nào. Đợi thu hoạch hoa quả là lại có thêm một khoản lớn nữa. Vụ hoa quả khô ngon đến thế, sao năm nay huynh đệ lại không làm?
Đại hán bực tức nói:
– Đủ ăn là được rồi, tích góp nhiều tiền như thế để làm gì? Trong nhà có bốn cô con gái bé bỏng, chỉ cần lo cho chúng chút của hồi môn là đủ rồi, chẳng cần tốn quá nhiều tâm tư.
Hoàng Vũ nghĩ nát óc cũng không thể ngờ rằng đại hán này không phải buồn vì nộp tô nhiều, mà lại là vì không có con trai. Hắn nghĩ mãi không thông, đâm ra lại tự giận chính mình.
Vị hán tử kia đã không vui, những người khác cũng không ai dám lấy chỗ thiếu sót của hắn ra mà chê cười. Chỉ có trướng phòng là dám chỉ thẳng mặt hắn mà nói:
– Ngươi thật đúng là hết nói nổi! Có tới bốn cô khuê nữ như hoa như ngọc, đó là cái phúc mà bao nhà khác nằm mơ cũng chẳng có được, vậy mà ngươi còn dám oán trách! Không có con trai là do ông trời không ban cho, có giỏi thì đi mà chửi trời ấy! Mấy ngày trước ta còn nghe nói ngươi tính mua một bà vợ Cao Ly về để đẻ con cho ngươi. Ngươi bớt gây nghiệp đi! Trang viên nhà ta không chứa cái loại nhãi nhép Cao Ly đó. Dám làm hỏng phong thủy của trang ta, tổ tông tám đời của ngươi cũng phải hổ thẹn! Nuôi dưỡng khuê nữ cho thật tốt vào, đến khi đó chọn rể hiền về nhà mới phải đạo, đừng có bày ra mấy cái trò bàng môn tà đạo đó.
Đại hán muốn nói rằng Trang chủ cũng lấy vợ là người Đột Quyết, nhưng rồi lại nghĩ bụng thôi. Hắn gật đầu, ấn tay vào sổ rồi ủ rũ bỏ đi. Thế nhưng gia nghiệp bản thân tích góp cả đời nay lại đem tặng người ngoài, thì làm sao có thể dễ chịu nổi?
Mọi quyền đối với phiên bản văn bản này đều thuộc về truyen.free, một phần của thư viện truyện vô tận.