Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 505:

Vân hầu, hạ quan xin mạn phép nói thẳng, ngài có thể cho hạ quan biết vì sao các hộ gia trang của ngài lại phải nộp tô nhiều đến vậy không? Trương Toàn nộp sáu quan, Trương Nguyên nộp chín quan rưỡi, còn tên Hà Đại Xương này lại nộp tới bốn mươi bảy quan sáu. Hạ quan xem sổ sách hộ bộ, quả thực chưa từng thấy con số nào như vậy, không biết Vân hầu có thể chỉ giáo đôi ��iều chăng?

Vân Diệp bật cười, sổ sách của Vân gia quả thực khiến người ta phải nghi hoặc. Trong cái thời đại mà sức sản xuất còn thấp kém như vậy, việc Vân gia trở nên nổi bật là điều tất yếu. Một ngự sử mà giờ này mới cất lời hỏi thì tâm tính đã thuộc loại cực kỳ trầm ổn rồi. Phải biết rằng Ngụy Trưng thi thoảng vẫn tới Vân gia trang, chỉ toàn những lời khó lọt tai. Trường Tôn thị mỗi lần tới đều cứ thế vô lễ lật tung sổ sách Vân gia, lần nào cũng nổi giận đùng đùng, bảo Vân gia béo đến chảy mỡ, muốn đem tiền toàn thiên hạ về làm phân bón cho mình.

Vân gia tựa như một con sông lớn mênh mông, những con sông nhỏ là các hộ gia trang tất nhiên cũng đầy ắp nước. Rau củ, dầu mỡ, trứng gia cầm cùng với các loại bánh trái, gia vị, đặc biệt là hạt tiêu đã giúp các hộ gia trang của Vân gia kiếm được món lợi lớn, khiến các nhà khác chỉ biết đứng nhìn mà thèm thuồng. Các hộ gia trang không bao giờ đem giống cho người ngoài. Vân Diệp từng cho Trình gia, Ngưu gia, Tần gia một chút mà bị cả trang chửi là bại gia tử sau lưng su���t mấy năm trời.

Lão hán đang ngồi dưới lán uống trà đứng lên nói:

– Quan gia, tiểu lão nhi chính là Hà Đại Xương đây. Năm nay tiểu lão nhi nộp tô bốn mươi bảy quan sáu đồng, vốn định nộp luôn tám mươi quan nhưng chủ gia không cho. Ngồi ở đây kỳ kèo với trướng phòng Lưu tiên sinh, đợi nửa ngày cũng chẳng được. Quan gia cũng thấy lão hán nộp ít à? Quan gia, tiểu lão nhi mang tiền tới rồi đây này, quan gia bảo Lưu tiên sinh cho tiểu lão nhi nộp cả năm tám mươi quan đi.

Hoàng Vũ còn chưa kịp hiểu gì thì Lưu trướng phòng đã nhảy dựng lên mắng:

– Hà Đại Xương, đồ chó chết này đừng có nằm mơ! Làm gì có chuyện chiếm lợi của chủ gia như thế. Ngươi nộp tiền trước, cái cửa hiệu bánh mỗi năm kiếm tiền ngày càng nhiều. Ngươi định lấy phần năm nay nộp năm sau, muốn trục lợi trong tay lão phu à? Bỏ ngay cái ý định đó đi!

Trướng phòng nổi giận khiến Hà Đại Xương đỏ mặt tía tai. Hoàng Vũ không biết phải làm sao. Hắn nhìn thế nào cũng không thể tin lão nông kia lại là chủ cửa hiệu có thu nhập trên trăm quan mỗi năm, huống hồ ngay trư��c mặt Vân Diệp mà lão nông đó còn dám tính toán trục lợi, không coi hầu gia ra gì.

Vân Diệp vỗ vai hắn:

– Ngự sử xem đấy, chính là thế đó. Vân gia trang tử nếu chỉ biết bới đất kiếm ăn mà thu tô cao như thế thì đúng là táng tận lương tâm. Nhưng trong trang không có ai tầm thường cả, có người dùng đất nhàn rỗi trồng rau, dưa, nuôi cá, nuôi ong lấy mật, nuôi lợn, nuôi dê, còn có người chuyên nuôi trâu bò lấy thịt. Chuyện này không phạm pháp, có đăng ký ở chỗ quan phủ, cho nên họ có nhiều nguồn thu nhập, sản xuất lại nhiều. Mà quy định pháp luật nghiêm ngặt, chủ gia ít nhất chiếm hai thành. Cái này một ít, cái kia một ít nên Vân gia mới có nhiều như thế.

Nói xong, Vân Diệp đưa đĩa bánh trứng vào tay hắn:

– Yên tâm mà ăn. Thức ăn của Vân gia đều sạch sẽ, không dính máu trang hộ. Dù bệ hạ tới Vân gia cũng ăn thoải mái không cần kiêng kỵ gì. Hôm qua trung thừa đại nhân của các vị tới nhà ta lấy một giỏ trứng chạy mất, sợ ta đòi tiền. Chức ngự sử cao quý, nhưng bàn hàn, ta rất kính trọng các vị.

– Các vị dám đàn hặc cả công chúa, vương gia cũng không bỏ qua. Ta và Thanh Tước làm sập cung điện đại nội bị đàn hặc, rất tốt. Nhưng phải nhìn nhiều hơn, nghe nhiều hơn, mở mắt nhìn thế giới, sẽ thấy không đâu là không có kỳ tích, kỳ thực tất cả đều do người chân lấm tay bùn sáng tạo ra.

Hoàng Vũ miệng nhai bánh trứng bôi mật, nhưng trong lòng đắng chát chưa từng có. Lời của Vân Diệp làm hai mắt hắn ướt đẫm. Ngự sử, ngự sử, nói thì thật dễ nghe, thực ra là công việc đắc tội với người khác, là dị loại trong bách quan. Các quan viên khác lén làm chút kinh doanh bù đắp tiền lương, người ta biết chỉ cười xòa bỏ qua, chỉ có ngự sử là không được.

Bổng lộc tám trăm đồng mỗi tháng của hắn phải nuôi cả nhà. Gạo ở Trường An đắt đỏ, ngay cả trẻ con nông gia cũng chỉ được thấy bánh táo hỏng. Chỉ có nữ nhi bốn tuổi của mình ngày nào cũng mong mỏi được ăn bánh táo. Trước kia hắn từng cho rằng tiết tháo là điều quan trọng hơn bất cứ thứ gì, giờ đây mới nhận ra nó yếu ớt đến nhường nào, chẳng khác nào lâu đài cát, chỉ một con sóng lớn ập tới là đ�� sụp. Thói đời này sao vậy chứ?

Trường An càng ngày càng thịnh vượng, tòa thành đường kính mười tám dặm chật kín người, mặt sông cánh buồm liên miên, trong thành cửa hiệu san sát. Lệnh giới nghiêm giữ mấy chục năm dần sụp đổ. Phường Hưng Hóa khi hoa nở rộ đẹp tựa thiên đường, trên Khúc giang ca vũ không ngớt. Chỉ có ngự sử chưa bao giờ thay đổi, mỗi lần tấu lên triều là như tiếng chuông Đại Lữ, làm quan viên cảnh giác.

Cố ép cảm khái trong lòng xuống, với Vân gia, mình phải quan sát thật kỹ, không thể bỏ sót chút manh mối nào. Nhớ tới con ngựa dữ và ác phó của Vân gia, đang định nói với Vân Diệp đừng để những điều nhỏ nhặt đó làm hủy thanh danh của mình thì hắn phát hiện một con ngựa vừa đi vừa ngáp vào lán. Nhìn thấy Vân Diệp ăn bánh liền sấn tới ngoạm luôn cái bánh trên tay y. Vân Diệp lại chẳng giận, còn xòe tay ra cho nó ăn.

Mấy lão đầu tử đi tới, xoa đầu Vượng Tài. Hà Đại Xương cười nói:

– Mỗi lần thấy Vượng Tài là thấy cát tường, thật đáng thương, gầy đi bao nhiêu. Ở Lĩnh Nam chẳng có mấy thứ người ăn được, xem này Vượng Tài gầy trơ xương ra rồi. Số tiền này cầm lấy mà mua đồ ăn, chúng ta cứ ở Trường An hưởng phúc, không đi đâu hết.

Hoàng Vũ trố mắt nhìn một đống tiền được cho vào túi treo trên cổ Vượng Tài, nặng trịch. Lòng hắn chua xót, tiền của một con ngựa còn nhiều hơn tiền của hắn.

– Vượng Tài là đứa bé ngoan. Lần nào tới hiệu của lão hán ăn bánh, không trả tiền là không chịu đi. Làm lão hán lần nào cũng phải giả vờ là lấy tiền, còn hiểu chuyện hơn cả lão Hồ. Lão già đó tới hiệu lão hán ăn uống, không bao giờ biết ghi sổ là cái gì. Nhưng mà lão hán nhớ hết, đợi ngươi mở hiệu gà quay, lão hán không thèm trả tiền, cứ lấy mang đi...

Thấy không kiếm chác được gì, mấy lão hán chắp tay sau lưng rời lán, trêu ghẹo nhau đi ra chợ.

Những chuyện nhìn thấy ở Vân gia đảo lộn hết nhận thức của Hoàng Vũ về thế giới. Theo Vân Diệp rời lán, hắn không ra chợ mà tới khu nhà của các hộ gia trang ở đằng sau.

Cảm giác đầu tiên nơi này cấp cho Hoàng Vũ là sạch sẽ, không có phân gà, nước đãi ngựa thường thấy ở nông thôn. Thi thoảng có cành cây thò ra ngoài bức tường thấp, hắn phải cúi đầu đi qua.

Trong sân phơi đầy các loại rau củ, còn có các loại đậu, nhìn vô cùng thích mắt.

– Đây là nhà làm dưa muối, đừng coi thường nó. Còn cả đậu muối nữa, tới mùa đông bán không ít tiền đâu. Nghe nói nhà này giờ không chỉ bán dưa nữa, bà nương trong nhà thông minh phát hiện ra dưa muối và thịt cho vào nhau đem hấp rất ngon, thêm vào ít ớt, thành cực phẩm nhân gian.

– Năm ngoái nhà họ mang tới phủ một ít, mấy muội tử của ta tranh nhau hết sạch, người lớn không được mấy miếng. Năm nay nhà họ không bán dưa nữa, bắt đầu bán loại thịt hấp này rồi. Dưa rẻ tiền thành món ăn đắt tiền, năm nay không muốn phát tài cũng khó. Theo thông lệ, tính nhà ta hai thành cổ phần, ta nói không cần, đây là chuyện làm ăn độc môn do tự nhà trang hộ nghĩ ra, nhà ta xen vào làm gì. Ai ngờ mấy đứa muội tử không chịu, nói không cần tiền, chỉ cần thịt hấp kia.

– Vân hầu, hạ quan tin tưởng vào sự giàu có của Vân gia trang, nhưng làm như thế thực sự không có vấn đề gì chứ?

Ho��ng Vũ nhìn phụ nhân bận rộn trong sân, lo lắng hỏi.

Bản dịch này được truyen.free đầu tư công sức, kính mong quý độc giả đón đọc.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free