Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 506:

Suy nghĩ của ngươi có lý. Ngụy công cũng từng nói với ta chuyện này. Nhưng phú quý sinh lễ nghĩa, ta chưa bao giờ thích những người lương thiện mà sống trong cảnh cùng khổ. Không thể cả đời làm trâu ngựa, đến khi chết cũng chẳng được bữa no. Làm người như thế là một sự thất bại, thậm chí có thể nói là bi ai. Còn về những thứ gọi là lễ nghi, chúng vốn được hình thành sau này. Nếu mỗi đứa trẻ đều được giáo dục chính quy, thì lo lắng của ngươi nên là lo lắng của tiên sinh mới đúng, người ở cương vị nào thì lo việc đó. Bọn họ là tiên sinh, phải nghĩ đến đạo đức của lũ trẻ; còn ngươi là Ngự sử, việc bẩm báo những chuyện xảy ra trong thiên hạ cho Bệ hạ là bổn phận.

Phất tay ngăn phụ nhân muốn đến thi lễ, tâm tình Hoàng Vũ dường như tốt hơn nhiều. Vân Diệp mang lại cho hắn cảm giác như một tri kỷ lâu năm hơn là một Hầu gia. Bất giác chắp tay sau lưng, hai người vừa đi vừa chỉ trỏ khắp trang viên, nói cười vui vẻ.

Phong cảnh Vân gia trang quả thực rất đẹp, cái đẹp này không nằm ở sơn thủy mà là ở con người. Dù là ông lão ngủ gật trên ghế trúc hay bà cụ ngồi dưới gốc cây bện giày, tất cả đều toát lên vẻ thư thái, khiến người ta cảm thấy dễ chịu. Những thiếu phụ trẻ vừa làm việc, vừa không quên đưa nôi; đứa bé mũm mĩm vươn bàn tay muốn chạm vào con hổ vải trước mặt; những đứa lớn hơn một chút thì mặc yếm đỏ, để lộ mông trần đuổi gà khắp vườn. Hoàng Vũ nhìn thấy cảnh này thì luôn mỉm cười, sống đến mức này còn cần gì nữa? Một trang viên giàu có như vậy, nếu còn xảy ra chuyện hắc ám thì quả là trời xanh bất công.

- Vân Hầu, khi hạ quan đến, nghe một lão hán y phục tả tơi nói ông ta mỗi năm phải nộp cho Vân gia trang sáu quan. Hầu gia không biết lúc đó hạ quan đã phẫn nộ đến mức nào, nhất là khi nghe nói con trai ông ta xuất chinh bên ngoài mới được miễn tô, khiến hạ quan cảm thấy Hầu gia là địa chủ độc ác nhất trên đời. Thậm chí nghe nói ngài còn thu thuế cả trẻ con đang bú mẹ, hạ quan chỉ muốn đồng quy vu tận với ngài! Mong Hầu gia nói với hạ quan rằng chuyện này không phải sự thật, một trang viên tươi đẹp như thế không nên có những chuyện này.

Vân Diệp cười. Chuyện trong trang thì y chẳng biết bao nhiêu, quản gia thường kể cho y nghe như những câu chuyện cười trong lúc nhàn rỗi. Nghe Hoàng Vũ nói vậy, y liền dắt hắn đến mấy căn nhà phía sau. Chưa đến nơi, Hoàng Vũ đã nhìn thấy lão hán kia mặc áo cộc quần cộc, nằm nghỉ dưới bóng cây. Trên bàn nhỏ bên cạnh còn có ấm rượu, đậu nành trong đĩa đã bị ăn quá nửa, vỏ chất thành một đống. Một thiếu phụ mặc váy đỏ đang dọn dẹp, thấy Hầu gia đến thì xấu hổ cúi đầu xuống, rồi gọi một tiếng "cha" đánh thức lão hán.

Lão hán mở mắt, lập tức đứng dậy mời Vân Diệp và Hoàng Vũ ngồi, bảo thiếu phụ mau đi lấy thêm đậu nành khác. Vân Diệp không khách khí, ngồi xuống ghế tựa, cầm bầu rượu lên ngửi, nhíu mày nói:

- Ông cũng là phú hộ trong trang rồi chứ gì, sao còn uống rượu rẻ tiền này? Đi Trường An bán lương thực, ăn mặc cho ra dáng một chút đi. Cứ ăn mặc rách rưới thế này làm mất mặt Vân gia trang.

Lão hán vừa tráng cốc bằng nước sôi, vừa nói với Vân Diệp:

- Hầu gia, mặc y phục đẹp thì người ta sẽ biết ngay là từ trang viên của chúng ta ra. Một đấu lúa mạch, bán cho người khác thì được bốn đồng, còn bán cho trang chúng ta thì được năm đồng. Đám thương lái bất lương đó, đúng là hết cách! Lão hán phải làm việc trong ruộng hai ngày, không tắm rửa đã tới Trường An. Quả nhiên cách này có tác dụng! Lúa mạch trong nhà bán được bốn đồng năm, mua về bốn đồng ba. Cái áo rách của lão hán này đã kiếm được hơn bốn trăm đồng đấy.

Hoàng Vũ không hiểu vì sao việc vừa mua vừa bán lại có sự chênh lệch giá như vậy. Lẽ nào đám thương hộ bất lương lại để người khác mua đi bán lại một món hàng như thế? Như vậy họ kiếm tiền thế nào nữa? Anh ta bèn đem nghi vấn này thỉnh giáo lão hán.

- Thương nhân đâu phải là kẻ ngốc mà dễ dàng bị qua mặt? Làm sao mà kiếm lời từ tay họ được chứ? Bình thường, thương nhân mua lương thực vào với giá ba đồng sáu, bán ra năm đồng, một đấu chênh một đồng bốn. Nếu cứ thế mà làm thì chẳng phải lão hán lỗ chết à? Lúa mạch trong nhà tôi sản lượng cao nhưng không ngon, mì cho vào nồi liền thành hồ, chẳng lẽ ăn hồ cả năm?

- May là Bệ hạ nhân nghĩa, vì muốn bình ổn giá lương thực nên đã ra quy định bảo hộ cho các giao dịch mua bán lớn, nhập vào bán ra ngang giá. Lúa mạch trong nhà tôi, trông thì đẹp đẽ, nên được tính là loại một. Còn lúa mạch của nhà khác, trông không đẹp nhưng lại ngon, thì chỉ được tính là loại hai. Như thế, một gánh lúa mạch tôi lãi ba đồng. Hai mươi gánh của lão hán tự nhiên coi như thêm một gánh nữa. Mua bán như thế này thì kiếm đâu ra được nữa! Ngày mai, lão hán tôi sẽ chuẩn bị giúp bà con làng xóm đi đổi. Phần dư ra sẽ thuộc về lão hán, coi như tiền công vất vả. Nghe người trong thành nói Bệ hạ sắp làm Khả Hãn gì gì đó, đúng là một vị hãn tốt. Không hãn thì không được!

- Ông muốn nói Bệ hạ không hiểu kinh doanh thì cứ nói thẳng ra. Lần trước Hách lão đầu còn mắng Bệ hạ là đồ ngốc, kẻ phá gia chi tử ngay trước mặt Bệ hạ. Bệ hạ còn hành lễ nói "thụ giáo". Chuyện giống lương mới là do ta làm hỏng. Con mẹ nó, ai mà biết thứ lương thực sản lượng cao lại ăn không ngon chứ! Năm sau nhà ta phải đổi lại. Mì không ra sợi thì còn là mì gì nữa!

Hoàng Vũ nghe lão nông nói mà ngớ người ra, mãi đến lúc này mới cười khổ:

- Bệ hạ mở kho Thường Bình là để dự trữ lương thực cho năm thiên tai. Phòng tướng dù có tám cái đầu cũng không thể ngờ có người lại mưu lợi như thế này. Luật pháp không cấm là cho phép. Trang hộ làm như thế này không hề sai, lại có lý lẽ để dựa vào, chẳng thể nói ra nói vào được. Dù đưa lên triều đường, Bệ hạ cũng không thể nói được gì, chỉ có thể nói quy củ mà quan gia đặt ra chưa chu đáo mà thôi. Lão trượng, nếu muốn đổi lương th��c thì tranh thủ đi. Trở về ta sẽ tấu chuyện này lên, để muộn là không kiếm được lợi lộc gì đâu.

Lão hán cười rất gian, một trang hộ đầu bùn chân đất mà lại có khí chất của kẻ mưu mô như vậy:

- Ngài là quan Ngự sử phải không? Nhìn quan phục là biết rồi. Không đẹp bằng phi bào của Hầu gia nhà lão hán tôi. Ngài mặc bào phục màu lục nhạt, quan chức nhất định thấp hơn thất phẩm. Hiện trời đã muộn, ngài về Trường An cũng không gặp được thượng quan. Có đến đó cũng khó mà gặp được quản sự. Dù có gặp được quản sự thì người ta cũng chẳng nể mặt đâu, vì đưa lương thực tốt vào kho mới là công tích của hắn.

- Lương thực nhà lão hán tôi hạt to, đầy đặn, màu đẹp, lại là lương mới, đúng là thứ quan gia thích nhất. Chuyện lão hán tôi làm cũng không giấu giếm gì cả. Ngài cho rằng quản sự kho lương không biết ư? Lão hán tôi bán ra lại mua vào, quản sự đã hỏi nguyên nhân. Nghe xong cũng chỉ cười, chẳng để trong lòng, còn khen lão hán thông minh, bảo mai lão hán mang thêm lương thực đến trao đổi. Sáng mai lão hán tôi xuất phát từ canh bốn, trời sáng là tới kho Thường Bình. Khi đó thượng quan của ngài cũng đã lên triều rồi. Đợi ngài hạ triều rồi đến bẩm báo thì lão hán đã đổi xong lương thực. Nếu như tảo triều có nhiều việc, đợi ngài lấy được thủ lệnh tới kho Thường Bình thì lão hán cũng đã về nhà rồi. Dù ngài có hạ lệnh cấm thì cũng có liên quan gì tới lão hán đâu?

- Đương nhiên, nếu như quan chức của ngài to như Hầu gia nhà lão hán tôi thì lão hán chịu thua. Chỉ cần ngài khoái mã tiến kinh, đập cửa đại quan lấy lệnh là lão hán hết cách rồi. Nhưng Hầu gia nhà lão hán tôi lại đi giúp ngài sao?

Hoàng Vũ gần như muốn nhảy dựng lên. Một lão nông nửa chữ bẻ đôi cũng không biết lại hiểu rõ lưu trình làm việc của triều đình đến thế, đúng là khiến người ta phải sợ hãi. Ngay cả người đọc sách cũng không rõ bằng ông ta. Hoàng Vũ quay đầu sang nhìn Vân Diệp, xem y nói gì.

Vân Diệp mặt mày đau đớn, nói:

- Vừa rồi không biết ăn phải thứ gì hỏng, bụng đau quá, phải tĩnh dưỡng một ngày.

Nói xong, y cùng lão hán ôm bụng cười phá lên.

Hoàng Vũ ngớ người rồi đột nhiên bật cười. Lão hán không làm gì sai cả, cũng chẳng cần thiết phải đi bịt lỗ hổng. Anh ta nên nói với lão hán rằng mình đi không còn kịp nữa. Vả lại, tuần thị nông thôn mới là chức trách của mình.

Mọi bản quyền nội dung thuộc về truyen.free, nơi những câu chuyện hay luôn đợi bạn khám phá.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free