(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 507:
Lão hán cười hể hả, rất đắc ý với bí quyết phát tài mình tình cờ phát hiện. Con dâu bê tới một đĩa đậu nành, nhỏ giọng bảo đã cho thêm muối.
Lão hán nhìn con dâu vào nhà, nhíu mày không hài lòng:
– Bọn trẻ bên ngoài trang đúng là toàn dân quê. Đến khách khứa cũng cứ tùy tiện mà tiếp đãi. Tiếc là gái làng trong của ta đã gả hết rồi. Thằng út lúc đi đã không hài lòng với hôn sự này, là do lão hán tự mình làm chủ. Giờ xem ra gái làng ngoài thua xa gái làng trong. Đành vậy, chuyện đã đến nước này thì đành chịu thôi, chờ thằng út về rồi từ từ mà dạy dỗ là được.
Ba người ngồi bên bàn trò chuyện. Đậu được luộc mềm, có vị mặn, ăn không tệ. Hoàng Vũ điềm đạm hỏi lão hán về thu hoạch trong nhà mấy năm qua.
Lão hán thấy hầu gia không uống rượu rẻ tiền của mình, viên quan nhỏ thì từ chối vì đang làm việc không tiện uống. Ông ta một mình nhấp rượu, ăn mấy hạt đậu mới nói:
– Ngài không nên tới Ngọc Sơn. Chúng tôi đều biết mình phải làm gì. Ngọc Sơn là nơi chú trọng quy củ, vương pháp triều đình là quy củ lớn nhất, tiếp đó là quy củ trong trang, rồi đến những tục lệ cũ truyền từ đời trước. Còn lại thì chỉ là việc mỗi nhà tự biết vun vén thế nào thôi. Đưa tiễn người già, nuôi dưỡng trẻ nhỏ, cho vợ con ăn no mặc ấm, tất cả đều đã làm được. Giờ đây phải sống thật hưng thịnh mới xứng đáng với ân đức mà Bệ hạ ban xuống mỗi năm cho trang của chúng tôi.
– Cuộc sống bây gi���, cách đây bốn năm năm về trước, ngay cả nằm mơ chúng tôi cũng chẳng dám nghĩ tới. Ngày trước, mỗi nhà chỉ dám đặt một miếng thịt lên bát cơm để làm ra vẻ giàu có, giờ thì nhà ai cũng có thịt ăn không hết. Bán thịt bây giờ biết cách bán thịt nạc, xương xẩu thì mang đến Vân gia trang, còn thịt mỡ thì đem vào thành bán, cả hai loại đều được giá hời.
– Lương thực mới trồng ăn không ngon miệng, trời ạ! Mấy năm trước, ai mà dám than vãn như vậy? Ăn thêm được một miếng đã là cứu được mạng rồi, còn đâu mà màng đến ngon dở nữa? Trước kia chúng tôi hâm mộ người sống trong Trường An, con gái gả vào thành là có phúc. Giờ thì chỉ kẻ ngốc mới dại dột chuyển nghiệp vào thành. Gái thành muốn gả về đây cũng phải xem lũ trai tráng trong trang có ưng hay không. Hiện giờ lũ trai tráng trong trang chỉ muốn kén chọn những cô gái trong trang, cưới hết rồi thì lại đuổi bà mai đi khắp tám trăm dặm chuyên môn tìm khuê nữ xinh đẹp để cưới, không cưới đứa nết na, không biết rồi sẽ ra ngô ra khoai gì nữa. Mới mấy năm thôi mà lão hán không dám nghĩ lại cuộc sống trước kia, tất cả đều là phúc lộc mà hầu gia mang đến. Nhớ lại năm xưa, khi hầu gia ép mọi người nuôi lợn, còn bị mắng chửi...
Trên đường về Vân phủ, Hoàng Vũ không ngừng liếc nhìn Vân Diệp. Khi biết thu nhập một tháng của một nông hộ lại vượt xa một quan lại như mình, hắn nảy sinh sự tò mò vô cùng lớn đối với Vân Diệp. Tuổi tác tương đương với mình, nhưng lại làm được những việc mà mình không thể với tới, ở tuổi này đã được phong hầu, quả thực không hề đơn giản.
Vừa bước vào Vân phủ, hắn đã thấy ngay tên ác phó ngồi ăn dưa ở cổng. Quản gia đứng bên cạnh, thỉnh thoảng lại đá cho một cái. Thế mà tên khốn Bảo Gia ấy chẳng hề phản kháng, bị đá đau thì xoa mông rồi lại tiếp tục ăn. Nhìn đống vỏ dưa là đủ biết hắn đã ăn rất nhiều.
– Lưu Tiến Bảo làm sao vậy?
Cảnh này rất kỳ quái. Lưu Tiến Bảo đâu có thích ăn dưa, hắn thích ăn thịt cơ mà! Chuyện gì thế này? Sao lại một mình chén hết cả sọt dưa như vậy?
– Bẩm hầu gia, cái tên khốn kiếp này sống không đàng hoàng, lấy tiền công ��i Trường An đánh bạc, thua sạch sành sanh mới chịu về. Lúc này mới nhớ ra vợ mình muốn hắn mua dưa cho con, nhưng trong túi lại chẳng còn đồng nào. Hắn ta bèn nghĩ đến thể diện, không chịu vay mượn ai, tự mình uống rượu rồi lại ra chợ lấy dưa. Chuyện đã vậy rồi, chắc là tên tiểu phiến kia đã nói lời xúc phạm gì đó, hắn ta đã đánh gãy răng người ta, còn đập nát cả sạp hàng. Cha mẹ người ta kéo tới tận nhà, phu nhân tức giận vô cùng, phải bồi thường tiền sạp lẫn tiền thuốc men. Sau đó, phu nhân mua một sọt dưa bắt hắn ăn cho đã đời, thật là mất mặt quá thể.
Lưu Tiến Bảo cứ thế cúi gằm mặt, suýt nữa thì chui vào tận đũng quần. Vân Diệp cười nói:
– Nếu đã biết sai thì thôi thì đến đây là được rồi. Phạt ăn dưa thì dễ dàng quá cho hắn. Lão Tiền hãy trông chừng cẩn thận, không cho hắn uống rượu trong một tháng. Đập sạp hàng của người ta là đáng bị phạt. Muốn đập thì ngươi phải đập cái đổ trường kia kìa! Mai dẫn người đi đập đi, ta không tin Lưu Tiến Bảo ngươi lại không đập nổi.
Lưu Tiến Bảo ngẩng đầu lên, đỏ mặt nói:
– Hầu gia, ngài đang bị cấm túc, tiểu nhân sợ gây phiền toái cho ngài. Bị lừa mất sạch tiền thì cũng đành chịu thôi, không dám gây chuyện. Về đến nhà, vì chuyện dưa dưa đó mà tiểu nhân không nén nổi cơn giận. Tiểu nhân thề, chỉ đấm nhẹ vào tên tiểu phiến kia một cái thôi, tuyệt nhiên không dám nặng tay. Nếu hầu gia nói không sao, mai tiểu nhân đi đập cái đổ trường kia. Chỉ là nghe nói cái đổ trường đó có phần của công chúa Lan Lăng. Ngài và công chúa Lan Lăng xưa nay rất thân thiết, vì vậy tiểu nhân mới đành nhịn.
Vân Diệp biết Lưu Tiến Bảo không phải hạng người thích bắt nạt kẻ yếu, nhưng Lan Lăng mới mười tuổi đã biết mở đổ trường thì thật là kỳ lạ. Lý Nhị quản giáo con gái quá lỏng lẻo rồi.
Hoàng Vũ thấy tên ác phó bị phạt nên không nhắc tới chuyện đó nữa, nhưng nghe thấy Lan Lăng công chúa tự mở đổ trường khiến hắn chú ý. Hắn vừa định chuẩn bị dâng tấu đàn hặc thì Vân Diệp đã nghiêm khắc ngăn cản.
– Lan Lăng chỉ mới mười tuổi, chuyện này chắc chắn là do những kẻ bên cạnh mượn danh công chúa để dọa nạt người khác. Ngươi đừng ra tay, như thế chẳng có lợi gì cho con bé ấy cả. Sự quản thúc của Hoàng hậu nương nương chắc chắn sẽ khiến Lan Lăng bị phạt nặng. Cứ đập nát cái đổ trường đó đi là được. Mở cái nào thì đập cái đó, đập đến khi nào không dám mở nữa thì thôi, cứ đập cho thật ầm ĩ vào. Ngươi mà xen vào cũng chẳng có ích gì đâu. Còn ta thì không sao cả, cứ đập thì cứ đập thôi, Bệ hạ và Nương nương sẽ không oán hận ta đâu. Ngươi không biết Lan Lăng là tiểu ma vương trong cung, chỉ biết ăn chơi, không chịu nhớ đòn roi. Nếu để nó chú ý đến thì tương lai ngươi thảm hại lắm đấy.
Phí cả đống nước bọt mới khuyên nhủ được tên Hoàng Vũ cứng nhắc, chính trực thái quá kia. Hắn bảo quản gia làm cho hai bát mỳ. Hoàng Vũ đói cả ngày, nên khi mỳ được bưng lên, hắn chẳng khách khí chút nào, ăn sùm sụp rồi cuối cùng húp sạch nước, đặt bát xuống bàn:
– Thật sảng khoái! Hoàng Vũ hôm nay ăn bát mỳ của Vân hầu, nhất định sẽ không phụ lòng khổ tâm của ngài. Chuyện tùy cơ ứng biến thì đời này h�� quan e là không lĩnh hội được rồi, nhưng sau này mỗi khi dâng tấu đàn hặc, hạ quan nhất định sẽ tìm hiểu rõ ngọn ngành trước khi làm. Về chuyện công chúa Lan Lăng, xin Vân hầu sớm ngày ra tay hành động. Nếu không, ngày hạ quan về thành cũng là lúc hạ quan sẽ dâng tấu đàn hặc công chúa. Không vì nàng còn nhỏ tuổi mà bỏ qua, cũng không vì công chúa được Bệ hạ và Nương nương sủng ái mà nhẫn nhịn. Mười ngày sau, nếu vẫn còn công chúa, hoàng tử mở đổ trường, hạ quan nhất định sẽ tiến gián.
Nói xong những lời này, hắn khom người vái Vân Diệp một cái rồi quay lưng bước đi. Vân Diệp tay cầm bát mỳ, thong thả ăn từng miếng cho đến hết rồi mới bỏ bát xuống, thở dài, lẩm bẩm:
– Mới có người đầu tiên thôi, không biết đến bao giờ mới hết đây.
Không ai trả lời y được. Lão Tiền cứ cảm thấy hôm nay hầu gia có vẻ kém tinh thần, nhưng lại không hiểu vì lý do gì.
Trong cái chum hoa sen phía đông sân, một bông hoa sen lặng lẽ hé nụ. Nụ hoa không to lắm, chỉ bằng nắm đấm của Vân bảo bảo, thẹn thùng nép sát vào thành chum. Vân Diệp đ��nh dịch chuyển bông hoa ra giữa chum nhưng không thành công, nó cứ nép mãi vào thành chum.
Cảm thấy hăng máu, Vân Diệp không tin mình lại không đấu lại nổi một bông hoa, liền tìm dây, kéo bông hoa vào giữa chum, còn lấy cả xích để cố định, đúng vào tâm chum luôn.
Hắn cảnh cáo các nha hoàn, phó dịch không được đụng vào, kẻ nào dám đụng vào sẽ bị vứt vào chum nuôi hoa sen. Ngày nào hắn cũng kiểm tra một lượt xem có tác dụng không. Chỉ cần có hiệu quả, tâm tình ngày hôm đó của hắn đều trở nên tốt đẹp.
Đóa hoa ngày một lớn dần, hiệu quả cũng ngày càng rõ rệt. Hiện giờ cuống hoa dưới nước đã uốn cong, hơn nữa còn có xu hướng cố định lại. Ngoại lực mạnh mẽ có thể thay đổi phương hướng sinh trưởng của thực vật, vậy nó có thể thay đổi con người không?
Phiên bản truyện này đã được truyen.free cẩn trọng biên tập để mang đến trải nghiệm đọc tốt nhất.