(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 510:
Vờ thản nhiên nói:
– Tiểu Kiệt, tối qua làm bài nhất định mệt lắm phải không? Tối nay con nên nghỉ ngơi nhiều hơn, còn nhỏ không được thức đêm.
– Không mệt ạ, nhưng lúc làm bài cho Tiểu Bắc tỷ thì tay hơi mỏi.
Nói xong, Tiểu Kiệt lập tức bị sáu đôi mắt hung dữ nhìn chằm chằm. Muốn bịt miệng lại thì đã muộn rồi, cậu bé chỉ còn cách liều mình chạy ra sau lưng sư phụ, nói lớn:
– Các tỷ ấy muốn sư phụ làm một căn nhà trên cây, rồi ép con làm bài cho các tỷ ấy. Tối qua con làm bài đến tận canh ba, mệt rã rời người!
Nghe lời tố cáo đẫm máu và nước mắt của Địch Nhân Kiệt, Vân Diệp rất thương đứa bé này. Trong hoàn cảnh nữ nhiều nam ít, muốn không bị bắt nạt là chuyện rất khó. Trước kia mình có nói sẽ làm nhà trên cây cho bọn chúng, nhưng bọn chúng không mấy phản ứng, cứ ngỡ các cô bé không thích leo trèo. Đến hôm qua, khi nhìn thấy chiếc xe nhỏ kia, đám nhóc này mới nhớ ra chuyện đó, cho rằng làm nhà trên cây cũng không tệ, nên mới có cảnh tượng ầm ĩ này.
Trong hoa viên có mấy cây rất thích hợp để làm nhà. Sau khi trao đổi ý tưởng với thợ mộc, Vân Diệp phó thác toàn bộ cho họ, bởi vì hôm nay Tôn tiên sinh có một thí nghiệm trọng yếu mà y phải đến xem. Còn về hình dáng ngôi nhà thì tùy bọn trẻ tự quyết định.
Về phần Tân Nguyệt và Na Mộ Nhật, họ đã mang xe đẩy trẻ con đến nhà họ Ngưu để khoe rồi. Tuy đều đã là phụ nữ có con, nhưng suy cho cùng, họ vẫn là những cô bé chưa tròn hai mươi, còn giữ tính trẻ con là điều rất bình thường. Hơn nữa, sau vụ mùa có một khoảng thời gian nhàn rỗi dài, Tân Nguyệt đã vất vả từ đầu xuân đến giờ, quả thực cần được nghỉ ngơi.
Đối tượng thí nghiệm của Tôn Tư Mạc là một con bò sữa. Bầu vú căng tròn của con bò chi chít những nốt đậu, chỉ cần bóp nhẹ là có dịch màu vàng nhạt chảy ra – đó chính là bệnh đậu mùa. Hôm nay Tôn Tư Mạc sẽ tiêm mầm bệnh đậu mùa này lên một cơ thể sống. Trong thư viện luôn có những người tình nguyện thử thuốc, đó là do Lý Nhị ngầm sai người đưa tới. Ví dụ như tên tử tù ngày hôm nay, nghe nói là kẻ sát nhân, đã tự nguyện đến thư viện để thử thuốc. Nếu hắn sống sót, quan gia sẽ không truy cứu tội ác cũ của hắn nữa; còn không thì theo luật, hắn sẽ phải bị chém đầu.
Từ sau khi tên tử tù truyền máu cho Lão Tần sống sót và nghênh ngang xuất hiện trên phố chợ Trường An, việc làm dược nhân cho thư viện đã trở thành cơ hội cuối cùng để tử tù tranh thủ một con đường sống. Hiện giờ, chỉ cần không phải là trọng phạm thập ác bất xá, trước khi bị chém đầu đều được hỏi có muốn làm dược nhân cho thư viện không. Nếu chấp nhận, án tử hình sẽ được hoãn lại, họ sẽ bị giam trong tù đợi người của thư viện đến nhận. Ngày đó gần như trở thành ngày lễ của các tử tù. Cho đến nay, rất ít tử tù tử vong, nhưng không ít người bị mù, điếc hay tàn phế.
Trong căn phòng sáng sủa, Vân Diệp cẩn thận khử trùng cho tử tù, rồi lấy dao nhỏ rạch một vết. Hỏa Trú lấy dịch đậu mùa bôi lên vết thương, sau đó băng bó lại, đợi thời gian kiểm nghiệm hiệu quả.
Thí nghiệm tổng cộng có năm nhóm. Khi Vân Diệp và Hỏa Trú cởi áo gai trên người bước ra tiền sảnh, chỉ thấy Tôn Tư Mạc nhắm mắt niệm kinh, trông rất thống khổ, mặt mày ửng đỏ, dường như đã đổ bệnh rồi.
Vân Diệp vội sờ tai lão đạo, phát hiện nóng bỏng tay. Đây không phải là phong hàn, mà là vi khuẩn gây sốt. Chẳng lẽ lão đạo sĩ này đã tự mình thử nghiệm? Cởi áo bào của lão đạo ra, Vân Diệp thấy trên cánh tay ông có hai vết thương nhỏ bắt đầu hoại tử. Việc khử trùng không triệt để đã dẫn đến nhiễm trùng.
Cùng Hỏa Trú dìu lão đạo lên giường, mở cửa sổ ra, dùng bình phun làm bằng trúc xịt cồn khắp phòng. Đó là cách khử trùng duy nhất Vân Diệp có thể thực hiện được vào lúc này. Y nặn mủ ra, bôi bạch dược lên, rồi dùng cồn xoa trán, nách, đùi cho lão đạo, tiến hành hạ nhiệt bằng phương pháp vật lý.
Lão đạo luôn phản đối dùng người sống thí nghiệm. Ban đầu Vân Diệp cũng không tán thành, cho rằng làm thế là vô nhân đạo. Lưu Hiến và Hứa Kính Tông lại không tán đồng, cho rằng dùng tử tù làm thí nghiệm không trái với đạo đức và pháp luật, ngược lại còn là việc tích đức cho con cháu, bởi lẽ nó mang đến cho tử tù một cơ hội sống.
Khi có tin Thọ Châu của Hoài Nam đạo vì bệnh đậu mùa mà tử thương thảm trọng, Vân Diệp quyết đoán đồng ý dùng người sống thí nghiệm. Lý Nhị, khi biết rằng nếu thí nghiệm thành công sẽ chặn đứng được bệnh đậu mùa, đã đích thân phái người tới nói với Vân Diệp và Tôn Tư Mạc rằng:
– Chỉ cần thành công, không cần để ý tới mạng người. Tội nghiệt ấy là ở ông ta, ở trời, không phải tại Tôn, Vân.
Vì thế, ông ta còn đốt biểu tấu cáo với trời, nhưng không ngờ Tôn Tư Mạc lại không thể vượt qua được rào cản lương tâm của mình.
Bệnh của Tôn Tư Mạc rất nghiêm trọng. So với bệnh tật thể xác, thì đây càng là bệnh trong lòng. Thí nghiệm trên người sống đã tạo ra áp lực tâm lý cực lớn đối với ông. Ông lại là một người vốn rất ít nói. Lần này, việc thí nghiệm trên chính bản thân ông chính là một quyết tâm liều chết. Vết thương của ông lớn hơn vết thương Vân Diệp rạch trên người tử tù, dịch đậu mùa cũng được bôi nhiều hơn. Trong thứ dịch này toàn là vi khuẩn, dù có lợi cũng không thể bôi bừa bãi, bôi nhiều có thể chết người.
Các vị cao tầng của thư viện đều đã tới. Vân Diệp ôm đầu ngồi dưới gốc tùng, lòng day dứt khôn nguôi. Bản thân y luôn cho rằng Tôn Tư Mạc là một ngọn núi, là một vùng biển, mình có thể tìm thấy dũng khí vô tận từ ông, nhưng lại quên mất một điều rằng ông cũng là một con người bằng xương bằng thịt, là một đạo sĩ từ bi. Ông biết rằng thí nghiệm sẽ gây ra tổn thương cho cơ thể con người, vậy mà vẫn tiến hành hết lần này đến lần khác, cho đến khi tổn thương thực sự xuất hiện trên chính cơ thể mình. Đó là một đả kích khó lòng đo lường được đối với tín ngưỡng và quan niệm đạo đức của ông.
Tôn Tư Mạc cho rằng chuyện mình làm là tà ác nhất trên đời. Một con người lành lặn bị chính ông hành hạ đến tàn phế, những tiếng kêu gào thảm thiết của tên tử tù bị mù mắt càng kích thích lương tâm lương thiện của ông. Cho nên, ông càng trở nên trầm mặc, đã lâu lắm rồi không tụng kinh. Không phải là không muốn, mà là vì cho rằng bản thân không xứng đáng đọc kinh văn thánh khiết. Đáng tiếc, Vân Diệp đã nhầm, nghĩ rằng ông ta tiếp xúc nhiều với tri thức hiện đại, không còn tin tưởng vào những thứ đó nữa, và còn kiêu ngạo vì khả năng thuyết phục của mình.
Hôm nay là thí nghiệm đầu tiên sau khi nuôi cấy mầm bệnh đậu mùa. Tối qua, ông ta đã gặp năm tên tử tù. Bất an, sợ hãi, tuyệt vọng – những tâm trạng đó có thể lây lan. Chính vào lúc này, lòng Tôn Tư Mạc rối bời nhất. Ông ta đã cắn răng, tự thí nghiệm với liều lượng gấp đôi trên chính bản thân mình, chỉ mong mình có thể thành công, để tránh nguy hiểm cho năm tử tù kia. Ông ta không nghĩ tới, nếu năm tử tù kia không được thí nghiệm mà trở về, điều chờ đợi họ chính là lưỡi cương đao sáng loáng chém xuống cổ. Đúng là một lão ngốc đơn thuần và lương thiện.
Điện Cam Lộ bị Lý Nhị cho phá sập, hiện giờ đành phải ở trong chính điện. Nghe Bách kỵ ti báo cáo xong, ông hồi lâu không nói gì. Trường Tôn thị không hỏi, im lặng ngồi bên.
– Quan Âm tỷ, trẫm may mắn nhường nào! Đã lập nên nghiệp lớn mà vẫn không đánh mất bản tính lương thiện. Bệnh đậu mùa hoành hành khắp thiên hạ mà không sao phòng chống nổi, chỉ cần ai chữa trị được bệnh đậu mùa sẽ lập tức được nâng lên thần vị, sẽ là người mà ngay cả trẫm cũng phải dùng lễ kính bái. Nay cuối cùng đã có người tìm thấy hy vọng thành công, nhưng lại vì vài tử tù phải bỏ mạng mà sinh ra cảm giác tội lỗi.
– Đem thứ thuốc dùng cho tử tù lại dùng lên chính người mình, còn dùng với liều lượng gấp đôi. Hiện giờ, một người thì hôn mê bất tỉnh, một người thì thống khổ ngồi trên mặt đất cả ngày không ăn không uống. Điều đó khiến trẫm kiêu hãnh từ tận đáy lòng. Đó là người của Đại Đường ta, dù quan cao hiển quý vẫn không đánh mất bản tính lương thiện, dù phải làm chuyện trái với lương tâm, nhưng vì sự an nguy của con cháu đời sau vẫn một lòng làm. Chỉ người như thế mới xứng đáng làm thần của Đại Đường, chỉ có người như thế, khi thành công trong tương lai, mới xứng đáng tiếp nhận đại lễ của trẫm.
Trường Tôn thị khẽ thở dài:
– Hôn mê là Tôn Tư Mạc, ngồi trên mặt đất là Vân Diệp phải không? Bọn họ luôn có tấm lòng thiện lương một cách khó hiểu. Vân Diệp từng nổi giận vô cớ với Thành Huyền Anh khi nghe chuyện ném trẻ con xuống biển. Thực ra đó là hành vi của thầy mo địa phương, việc Thành Huyền Anh tận lực giảm bớt một nửa đã là công đức lớn, vậy mà Vân Diệp vẫn không tha cho hắn. Sau đó, Đạo Môn đã giải thích cho y, nhưng y vẫn ngoan cố cho rằng việc có trẻ con bị ném xuống biển là tội nghiệt của Thành Huyền Anh; y còn nói, những người trơ mắt nhìn chuyện này xảy ra nhưng vì cơ đồ của Đạo gia ở Đông Hải mà không ngăn cản thì không phải là con người. Nếu có cơ hội, y còn muốn cắt tai Thành Huyền Anh. Chẳng biết những suy nghĩ kỳ lạ đó từ đâu mà có.
Truyện được biên tập độc quyền bởi truyen.free, vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.