(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 513:
Lửa lớn cháy suốt cả một đêm, thiêu đỏ rực cả một vùng. Từ đằng xa, Vân Diệp và Tôn Tư Mạc cùng nhau uống rượu, tướng quân mặt trắng cũng được Vân Diệp gọi tới cụng một chén.
- Vân hầu, chuyện của chúng ta xong rồi à?
Tướng quân mặt trắng buồn chán với khoảng thời gian yên bình vừa rồi. Không có chém giết, không có âm mưu quỷ kế. Y tự hỏi vì sao bệ hạ lại điều mình từ biên quân về, trong khi việc ở biên quân phức tạp hơn địa phương rất nhiều.
- Quý tính tướng quân là?
- Mạt tướng họ Viên tên Khải, tự là Trung Đạo. Vì sao hôm nay hầu gia mới hỏi tên mạt tướng?
- Trước kia ta không hỏi là để khi giết ngươi thì không mang nặng gánh tâm lý. Cảm giác giết một người xa lạ khác hẳn việc giết một người quen biết. Giờ không cần giết ngươi nữa, đương nhiên ta phải hỏi danh tính.
- Nếu như có sự cố, hầu gia giết mạt tướng thật sao?
- Đương nhiên sẽ giết. Nếu vì ngươi mà thất bại, ngươi sẽ bị bệ hạ tru di cửu tộc, không hề đùa đâu.
Viên Khải mặt trắng bệch. Từ ngữ khí của Vân Diệp, y biết đối phương không hề đùa. Mồ hôi lạnh tức thì túa ra đẫm lưng. Y nhớ lại giọng nói nghiêm trọng của bệ hạ trước lúc đi: chuyến này tuyệt đối không được sai sót, bằng không sẽ phải mang đầu tới gặp bệ hạ.
Rốt cuộc bọn họ đã làm gì? Vì sao Tôn Tư Mạc trần truồng từ trong sơn động đi ra? Vì sao phải dùng lửa thiêu hủy mọi dấu vết? Vì sao trong lỗ thông gió lại có tiếng đàn hay đến thế? Hắn chắc chắn trong sơn động không có đàn, Tôn Tư Mạc cũng không hề mang theo. Mình rốt cuộc đang bảo vệ điều gì? Vân hầu vì sao lại đưa cho bệ hạ một bức tranh vẽ rùa?
Tử tù vào đó một chuyến, ra ngoài liền trở thành người dân lương thiện. Trên đời này có chuyện kỳ quái đến thế sao? Chuyện lạ lùng đến vậy sao? Nếu đã vậy, sau này còn ai sợ luật pháp nữa chứ?
- Đừng nghĩ nhiều, chuyện này ngươi biết càng ít càng tốt, cứ coi như một giấc mơ, quên đi.
Giọng Vân Diệp truyền tới khiến Viên Khải giật mình. Y thầm nghĩ, chuyện này đúng là không nên biết, biết rồi sẽ chuốc lấy phiền toái lớn.
Quân sĩ truyền tin từ rặng Tần Lĩnh ra thì đã là canh ba. Dưới chân núi, dịch trạm chuyên môn được an bài đèn đuốc sáng choang. Người trực ban thấy đoàn quân sĩ chật vật từ trên núi xuống, không nói một lời, liền dắt ngay năm thớt ngựa tới. Nhân lúc người ở dịch trạm lắp yên ngựa, anh ta bưng ra năm bát rượu nếp, đưa cho mỗi quân sĩ một cái thìa rồi lẳng lặng tránh ra xa. Bởi lẽ, khi mới lập dịch trạm, thượng quan đã hạ lệnh bảo mật, với một người tinh tường, không nói gì mới là tốt nhất.
Ăn xong bát rượu nếp, năm người không nghỉ một khắc. Họ lên ngựa, cắm cờ hiệu hồng linh cấp sứ, quất ngựa phi thẳng về thành Trường An.
Canh tư tới Trường An, người gác cổng ở đường Chu Tước nghe thấy tiếng chuông. Loại chuông này thuộc về hồng linh cấp sứ, không dám chậm trễ, anh ta bước ra từ cửa nhỏ, chuẩn bị kiểm tra văn thư.
Không có văn thư. Từ trong bóng tối bay tới một tấm yêu bài. Người gác cổng đón lấy xem, vội vàng mở cửa. Đó là yêu bài 'thập vạn hỏa cấp' của Bách Kỵ Ti, không ai dám ngăn cản.
Hôm nay là đại triều hội, trước cửa đại nội đã có quan viên chờ đợi. Phòng Huyên Linh, Đỗ Như Hối cũng ở trong đó. Hai người họ không thích đợi trong phòng, đứng ngoài tán gẫu, đang nói chuyện về việc các loại mực khác nhau ảnh hưởng tới mỹ quan của chữ viết. Bỗng nhiên, Đỗ Như Hối thính tai quay đầu nhìn về phía cuối đường.
Năm con khoái mã từ trong bóng tối phi nước đại xông ra. Các quan viên đang đi thong dong trên đường vội vàng né tránh. Lý Thái từ trong xe ngựa thò đầu ra, nhìn thấy sứ giả thì cười lớn. Bách quan nghi hoặc đưa ánh mắt dò hỏi, hắn vội bịt miệng lại, làm ra vẻ không liên quan gì đến mình, nhưng nét cười trong mắt thì không sao giấu được.
Phòng Huyền Linh tới xe Lý Thái, vén rèm ngồi vào. Đại Đường không cần che giấu bí mật với tể tướng. Cho nên khi Phòng Huyền Linh kích động đến mức bước hụt chân khi đi ra, Đỗ Như Hối vội đỡ lấy, hỏi gấp:
- Huyền Linh huynh, rốt cuộc là chuyện gì, vì sao huynh vui mừng như thế?
- Khắc Minh, huynh sẽ biết ngay thôi. Ta vừa hỏi Ngụy vương đã là một hành động lỗ mãng rồi. Tóm lại, đây là chuyện mừng cực lớn. Huynh hãy chuẩn bị nghi lễ sẵn sàng đi, tiếng chuông của điện Kỳ Thiên sắp vang lên rồi, một trăm linh tám hồi.
Đỗ Như Hối kinh ngạc tới mức không khép miệng lại được. Diệt cường quốc, chinh phục kẻ địch hung hãn, bắt vua giặc mới đánh chín mươi chín tám mốt hồi chuông. Ngay cả khi diệt Cao Xương cũng chẳng gõ chuông. Rốt cuộc là ai đã lập công trạng cái thế? Với công lao hiển hách này, hoàng đế phải hành lễ bái tạ, hoàng hậu đích thân mời rượu, thái tử quỳ bái, bách quan mặc triều phục đứng hai bên đón chào. Có thể nói đây là vinh diệu nhất trần đời, còn việc lưu danh sử sách, khắc bia đá thì đã là thông lệ.
Còn chưa đợi ông ta tỉnh lại khỏi kinh hãi, tiếng chuông ở điện Kỳ Thiên phía đông bắc hoàng cung đã vang lên. Lý Thái và Phòng Huyền Linh đã có chuẩn bị, chỉnh mũ, phất ống tay áo, nghiêm trang hướng về phía đông bắc. Các quan viên khác chân tay luống cuống, người cưỡi ngựa vội nhảy xuống, người ngồi xe bò xuống xe, đồng loạt hướng về phía đông bắc. Họ còn cho rằng đại quân lại thắng rồi – chuyện này chẳng lạ gì, gần đây chiến báo tới tấp, cùng lắm cũng chỉ gõ mười tám cái hoặc hai mươi bảy cái thôi. Khi tiếng chuông vượt quá chín mươi chín hay tám mốt hồi, tất cả giật mình, đến khi một trăm linh tám cái thì kinh hãi. "Là tên may mắn nào dẫm phải phân chó thế?" Các quan viên đợi tiếng chuông dừng rồi vội vàng nghe ngóng.
Dân phố Trường An tưởng đã mở chợ. Vừa mới mở cửa phường ra thì bị một lão nhân tát cho một cái, mắng rằng: "Ngay cả tiếng chuông hiển hách thế mà còn không nghe ra, còn dám nói mình là người Trường An?"
Đại triều hội không tổ chức nữa. Toàn bộ quan viên Lễ Bộ tiến cung, các đại thần Tam tỉnh tiến cung, thân vương tiến cung, đó là do hoàng đế triệu kiến. Hoàng hậu thì triệu kiến tất cả mệnh phụ tứ phẩm trở lên tiến cung, các vị quốc phu nhân tiến cung, vương phi tiến cung. Nói chung, hoàng cung tưng bừng chuẩn bị đại yến, khắp nơi giăng đèn kết hoa. Cung nữ, thái giám bị sai vặt như lừa, đi lại như thoi đưa giữa hoàng cung và chợ búa.
Bách quan cuối cùng cũng yên tâm rồi. Thì ra cái tên vương bát đản… à không, vị cao nhân kia chính là Tôn thần tiên. Tâm tình mọi người cũng trở nên bình hòa. Cao nhân mà không lập chút công trạng cái thế thì liệu còn xứng là cao nhân chăng? Tôn thần tiên vùi đầu nghiên cứu mấy chục năm, lại lấy bản thân ra thí nghiệm, cuối cùng tìm được thuốc khắc chế lỗ sang, đâu phải dễ dàng gì. Y đã mặc áo của bệnh nhân lỗ sang, một mình ở trong sơn động một tháng, cuối cùng sống sót trở về, không mắc bệnh! Người không sợ chết ở Đại Đường nhiều lắm, nhưng dám mặc áo của người bị lỗ sang thì chỉ có mỗi mình Tôn đạo trưởng, những người khác chỉ nghĩ thôi đã thấy sởn gai ốc.
Lần này phải tạ ơn thật tốt, dù có đặt cho công lao gì cũng chẳng phải là quá đáng. Mọi người đang sống xa hoa phú quý, đột nhiên trong nhà có một người bị lỗ sang, cả nhà chết theo. Căn bệnh chết tiệt đó không phân biệt nam nữ, già trẻ, bất kể ngươi phú quý hay bần hàn thì tỷ lệ mắc bệnh đều như nhau.
Không phải vì ngươi ăn thịt nhiều hơn mà không mắc bệnh. Thứ bệnh này không thể phòng được, nói không chừng ngày nào đó nó sẽ giáng xuống đầu ngươi. Thọ Châu phát bệnh, toàn thành gặp họa, chết vô số người, người không chết cũng chẳng khác gì ma quỷ. Thứ sử Thọ Châu chết cả nhà, chỉ còn lại một khuê nữ, thân mang mặt rỗ, nghe nói đã nhảy giếng ba lần nhưng vẫn chưa chết được.
Hiện giờ thì tốt rồi, chỉ cần tìm Tôn đạo trưởng xin thuốc, rạch một nhát lên tay, đắp thuốc vào, cùng lắm là sốt hai ngày, sau đó cả đời không sợ lỗ sang nữa. Nghe nói dù ngủ cùng với bệnh nhân lỗ sang cũng không vấn đề, chịu sốt như thế cũng rất đáng.
Xin lưu ý, mọi quyền đối với tác phẩm này đều được bảo hộ bởi truyen.free, cội nguồn của những trang truyện không ngừng nghỉ.