Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 53:

"Nói láo! Bạch Ngọc Kinh chỉ là cách gọi khác của mặt trăng, làm gì có ai leo lên đó được?"

Lý Tịnh không hổ danh là người văn võ song toàn, phản ứng đầu tiên của ông là cho rằng Vân Diệp đang nói bậy bạ:

"Quan uy của Lý đại tướng quân thật lớn, vừa rồi đá cho tiểu hầu gia ngã lăn quay, giờ lại còn chỉ trích y nói bậy? Ai nói trên mặt trăng không có người chứ? Có Hằng Nga, có thỏ ngọc, nói không chừng Cầu Nhiệm Khách ngưỡng mộ sắc đẹp Hằng Nga mà tìm lên gặp mỹ nhân thì sao? Biết đâu hắn có cách lên được mặt trăng?"

Tính bao che của Trình Giảo Kim lại trỗi dậy. Ông ta sớm đã xem Vân Diệp như con cháu trong nhà. Ông ta có thể mắng mỏ, trêu ghẹo y cả ngày không sao, nhưng người khác đụng vào thì ông ta lại không bằng lòng.

Thấy Lý đại tướng quân lập công quá lớn khiến quần thần khó chịu, lại hiếm khi có dịp chế giễu, mọi người không còn đợi chờ gì nữa, lập tức cười rộ lên.

Lý Nhị bệ hạ tối sầm mặt lại, ho khẽ hai tiếng. Đại điện tức thì trở nên tĩnh lặng, ông ta trừng mắt nhìn Vân Diệp:

"Chuyện Bạch Ngọc Kinh rốt cuộc là sao? Ngươi hãy nói thật. Nếu còn dám nói năng bậy bạ, trẫm sẽ đích thân tiễn ngươi lên Bạch Ngọc Kinh đấy!"

Lời đe dọa này quả thực rất đáng sợ.

"Vi thần nào dám nói bậy bạ trên đại điện? Thần cũng từng hỏi sư phụ Bạch Ngọc Kinh ở đâu. Đáp lại thần là một trận đòn, đó là lần đầu tiên sư phụ đánh thần đến nỗi mông mất cả cảm giác. Vì vậy, thần ghi nhớ rất rõ từng lời của lão nhân gia người. Sư phụ nói: "Kẻ phàm trần ai cũng mưu cầu trường sinh, từ bậc đế vương cho đến bách tính bình thường đều xem việc kéo dài sinh mạng là mộng tưởng lớn nhất. Nhưng họ đâu hay, trường sinh vốn là chuyện nực cười nhất trên đời. Phật gia cầu tịch diệt, Đạo gia chuộng vô vi, Nho gia tìm trung dung. Trăm sông đổ về một mối, rốt cuộc cũng chỉ muốn biến con người thành cục đá. Rùa sống lâu vì chậm chạp, cây trường thọ vì bất động, còn trường tồn thiên cổ thì chỉ có đá mà thôi. Diệt ham muốn, bỏ tình cảm, loại bỏ ngũ giác, thử hỏi như vậy còn là người chăng? Không biết nóng lạnh, không hiểu mùi vị, không phân biệt đúng sai, không còn quan niệm về quốc gia, không nhớ tình thân, không vui buồn... thì khác gì một khúc gỗ mục? Sở dĩ con người khác với cầm thú là bởi chúng ta có tư duy, hiểu lễ nghi, trọng tình thân, biết lao động, biết sáng tạo, biết cải biến thiên địa, và biết tận dụng vạn vật thế gian. Đó mới chính là bổn phận của một con người. Vượt quá năng lực bản thân, đi truy cầu thứ trường sinh hư vô xa xăm, họ đâu biết rằng ông trời đã có an bài. Ngươi muốn trường sinh ư? Vậy thì cứ biến thành một cục đá đi! Thật nực cười khi thế gian ngu muội như thiêu thân đâm đầu vào lửa, quả thực đáng để cười chê. Lão phu ta đây chỉ mới bước nửa bàn chân vào Bạch Ngọc Kinh đã lập tức rụt lại, chính là vì không muốn trở thành một cục đá vô tri trên đời này. Ta muốn vui, muốn buồn, muốn tiếc nuối, muốn đau thương, chứ không phải muốn biến thành một cục đá."

Vân Diệp nói liền một mạch đến khô cả cổ họng, nhưng càng nói lại càng thêm lưu loát:

"Sư phụ còn hỏi thần, muốn làm người trăm năm hay muốn làm cục đá vạn năm? Thần đáp lời, tất nhiên muốn làm người. Sư phụ mừng rỡ xoa đầu vi thần rồi đọc một bài thơ: "Thiên thượng bạch ngọc kinh, cửu cung thập nhị thành, tiên nhân phủ ngã đính, kết phát thụ trường sanh." Vi thần nghe bài thơ này mà gặp ác mộng mấy ngày liền, cứ thấy có một vị tiên nhân trông như cục đá muốn biến vi thần thành cục đá. Sư phụ phải ôm vi thần ngủ hai ngày mới thoát khỏi cơn ác mộng đó. Đó chính là Bạch Ngọc Kinh mà vi thần biết được."

Vân Diệp thầm hy vọng Lý Nhị có thể nghe ra điều này, để ngài không còn mơ mộng chuyện trường sinh nữa. Biết bao vị hoàng đế anh minh đã sa vào cái hố trường sinh này, cuối cùng biến thành trò cười cho thiên hạ.

Lý Tịnh im lặng, trên mặt không biểu lộ chút vui buồn nào, rồi chắp tay về phía Vân Diệp:

"Không biết sư phụ của hầu gia có từng nói huynh đệ Cầu Nhiệm Khách của ta đã đi đâu không? Vừa rồi Lý mỗ thất lễ, mong Vân hầu gia hãy trả lời đúng sự thật."

"Lý bá bá, tiểu chất xin nói thật, ngài đừng giận nhé."

Nói đoạn, y thi lễ với bá quan văn võ trong triều:

"Vãn bối chỉ dám lặp lại lời sư phụ. Xin bệ hạ không trách tội, chư vị thúc bá hãy lượng thứ. Nếu không, mỗi người một đòn, vãn bối sẽ thành thịt nát mất."

Lý Nhị mặt mày âm trầm:

"Ngươi cứ nói đúng sự thật ra, trẫm tự sẽ có quyết định."

"Nói trước là không trách tội đấy nhé?"

Cả đại đường vang lên tiếng cười xôn xao. Quần thần vô cùng tò mò, rốt cuộc sư phụ y đã nói gì, chẳng lẽ lại lôi cả người trong đại điện này vào ư?

"Sư phụ nói: "Những kẻ ngốc nghếch nhưng có bản lĩnh như Cầu Nhiệm Khách, càng vào đó nhiều càng tốt. Hiện giờ thiên hạ đang bắt đầu ổn định, lão phu hận không thể tống hết những mầm họa hại thiên hạ như thế này vào đó biến thành đá. Như vậy thiên hạ mới có thể bình an vài năm. Cầu Nhiệm Khách đại khái chưa thể vào được là vì lòng còn chấp niệm, chưa buông bỏ được những lo lắng dư thừa. Cho dù có đến được Bạch Ngọc Kinh thì chẳng chết cũng khốn đốn.""

Vân Diệp vừa dứt lời đã vội chạy ra sau cột nấp mình, quyết định không ra nữa.

Lý Tịnh lửa giận đầy bụng. Cứ nghĩ đến Cầu Nhiệm Khách sinh tử chưa rõ, mà sư phụ Vân Diệp lại vui mừng trên tai họa của người khác, ông ta chỉ muốn tóm lấy Vân Diệp để trút giận. Thấy y đã trốn sau cột, không tiện bắt, đành "hừ" một tiếng rồi thôi không nói gì nữa.

Phòng Huyền Linh cười ha hả bước ra tấu trình:

"Bệ hạ, lão thần thấy lời này tuy thô tục nhưng lý lẽ không hề thô. Kẻ quấy động phong vân thiên hạ, nào có ai không phải hạng tài hoa thông thiên? Nếu như có thể tống hết những hùng tài này vào Bạch Ngọc Kinh, lão thần đây dù mặt dày đi theo cũng cam tâm tình nguyện, ha ha ha..."

Lập tức, toàn triều tranh nhau muốn đi Bạch Ngọc Kinh. Đương nhiên, không thiếu những kẻ tự đánh giá mình quá cao, ví như Úy Trì lão ngốc. Ông ta vốn dĩ đã là một cục đá rồi, còn tranh giành gì nữa chứ?

Lý Nhị thấy triều đường biến thành cái chợ ồn ào nhốn nháo thì cau mày lại. Ngài ho khan mãi nửa ngày trời mới ngăn được quần thần nói năng luyên thuyên. Nhìn Vân Diệp trốn sau cái cột thò đầu ra, ngài tức điên, liền bảo nội thị lôi y ra.

"Hừ, triều đường biến thành cái chợ còn ra thể thống gì nữa! Nếu Lý ái khanh đã hỏi xong, vậy chuyện Cầu Nhiệm Khách phúc họa do tự rước lấy, không cần phải đau lòng nữa. Tuy khoai tây là do hắn tìm được, nhưng người hiến cho trẫm lại là Vân Diệp. Trẫm đã nói phong hầu tước thưởng công lao, lấy vạn kim thưởng cực khổ thì tất sẽ không nuốt lời. Người đâu, mau đem lên đây!"

Hai nội thị dâng tử kim quan và phi hồng bào lên.

Lão Trình cười hì hì, xin ý Lý Nhị:

"Con trai của vi thần và Vân Diệp rất hợp tính, không bằng để vi thần tự tay mặc cho y?"

Lý Nhị cười và đồng ý.

Nhã nhạc từ hai bên ngự tiền tấu lên. Lễ bộ thượng thư Vương Khê, với chất giọng không biết là của vùng nào, đọc chỉ dụ nghe rất êm tai. Bốn cung nữ thướt tha tiến đến, cởi áo ngoài của Vân Diệp, tháo kim quan búi tóc, dùng lược chải đầu, búi lại gọn gàng. Sau đó, họ khoác hồng bào cho y, đeo đai ngọc, rồi khom người thi lễ lui xuống. Lão Trình khệnh khạng bước tới, lấy tử kim quan đội lên đầu Vân Diệp, dùng trâm ngọc cố định, buộc dải lụa dưới cằm. Ông ta lớn tiếng giáo huấn y phải trung thành với nước, báo đáp hoàng ân bệ hạ. Nhã nhạc ngưng bặt, lời giáo huấn cũng dứt. Phòng Huyền Linh dẫn Vân Diệp tiến lên, ba quỳ chín lạy khấu tạ hoàng ân. Lý Nhị khích lệ vài câu, rồi buổi lễ kết thúc. Nội thị tuyên bố bãi triều, Lý Nhị ngồi ngự liễn đi trước.

Quần thần xúm xít vây quanh chúc mừng, khiến Vân Diệp nhất thời luống cuống không biết phải làm sao.

Ngưu Tiến Đạt cười ha hả:

"Ngươi đã thực sự thành hầu gia rồi! Bao giờ thì mở đại tiệc trong phủ đây?"

Lão Trình tiếp lời ngay:

"Thằng tiểu tử này kỹ tính trong ăn uống, món ăn nó làm ra đến nay vẫn khiến lão phu chảy nước miếng. Không làm náo nhiệt một chút sao được? Về bảo thẩm thẩm nhà ngươi đi lo liệu đi, gia nhân của ngươi chắc chưa làm nổi đâu."

Bản chuyển ngữ này thuộc về truyen.free, nơi những câu chuyện trở nên sống động.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free