(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 521:
Chao ôi, quý nhân quả là kiến thức uyên bác! Đúng vậy, họ đến từ Ai Cập. Thật đáng thương, nghe cô gái nhỏ biết nói tiếng người kia kể, người ta khắp nơi đều muốn giết họ, cho rằng họ là kẻ ô uế. Nhưng nô tỳ lén xem qua thì thấy họ rất sạch sẽ, còn không hề có mùi. Nô tỳ thấy họ đáng thương nên mới thu nhận, cho ăn cơm.
– Yểu Nương này, bọn họ nói không sạch sẽ là cái tâm, cái suy nghĩ không trong sạch, bị thần linh ruồng bỏ. Bà không sợ thần của họ tới xử phạt bà sao?
Vân Diệp lần đầu tiên nghe nói về độc thần giả, thế nên cũng rất muốn gặp những người này một lần. Chắc hẳn những kẻ được gọi là độc thần giả này phải có bản lĩnh phi thường mới sống sót được, nếu không đã sớm bị giáo đình thiêu rụi rồi.
– À, nô tỳ không sợ đâu. Nơi này là Đại Đường, nô tỳ sợ bộ khoái chứ chẳng sợ cái thần gì vô danh. Quý nhân cứ ngồi yên, nô tỳ sẽ bảo các vũ công bắt đầu biểu diễn.
Yểu Nương vỗ hai tay một cái, lập tức có âm nhạc khoan thai vang lên. Tiếng nhạc tựa tiếng trời, giai điệu không có nhiều biến tấu, giống như gió thổi qua cây cỏ, lại như tuyết rơi trên nhánh tùng. Mấy nữ tử trẻ tuổi che mặt từ trong cửa ngầm bước ra, bước chân mềm mại. Theo thân thể chuyển động, váy áo sặc sỡ bay lượn theo, tạo thành một vòng tròn lớn. Quả nhiên như tú bà nói, tựa một đóa hoa đang nở rộ, cũng giống một đàn bướm xinh đẹp.
Lụa mỏng che mặt, chỉ để lộ đôi mắt yên l��ng như nước. Vốn dĩ, điệu múa này cần sự cứng nhắc, vô dục vô cầu để thể hiện. Nhưng ánh mắt họ lại không toát lên vẻ sùng kính hay hy vọng, mà chỉ là một sự chết lặng đáng sợ. Điều này quả thật bất thường.
Không đợi Vân Diệp đặt câu hỏi, lại có mấy nam nhân khoác áo choàng trắng đi ra từ cửa ngầm, đầu quấn khăn dài. Vừa bước ra, toàn bộ bọn họ đều đưa tay phải lên che tai, tựa như đang lắng nghe một âm thanh vọng về từ xa. Tuy thân bất động, nhưng áo choàng và dải băng lại tự động bay phấp phới. Nếu các cô gái tựa đóa hoa bằng bông tuyệt đẹp, thì những nam tử kia lại giống những đóa loa kèn trắng muốt. Âm nhạc được phát ra từ một loại nhạc khí giống huyên, tiếng nhạc tựa như tiếng tụng kinh vọng lại từ xa. Hóa ra điệu múa này không phải dành cho người xem, mà là ca vũ hiến tế thần linh. Việc họ đem nó ra buôn bán hôm nay, chẳng phải chính là độc thần giả sao? Thảo nào giáo đình lại muốn thiêu sống họ.
Lý Hoài Nhân thấy không phải múa bụng cũng rất khó chịu. Những nữ nhân này đều bao kín mít, không lộ chút da thịt nào thì chẳng có gì thú vị. Lão tử muốn xem múa bụng!
– Lăn xuống đi! Cởi đồ ra rồi mới nhảy tiếp! Lão tử muốn xem kiểu múa uốn éo vặn mình ấy!
Ác thiếu gia mà nổi cơn điên thì khó mà kiềm chế. Mang túi vàng đến đây cốt chỉ để tìm khoái lạc, chứ đâu phải đến xem mấy nam nhân nữ nhân rung rẩy áo choàng như những bông hoa.
Tú bà không biết từ đâu chui ra, mắng mỏ đám nam nữ đang run rẩy:
– Thấy các ngươi đáng thương, cố ý cho các ngươi một cơ hội kiếm tiền. Hầu hạ không tốt, dám chọc giận quý nhân, thật là đáng chết!
Tú bà này thật chẳng phải thứ tốt lành gì, còn rút cây trâm từ trên đầu ra châm chích các cô gái đáng thương, miệng không ngừng la mắng:
– Từ lâu đã bảo các ngươi ăn mặc như mấy cô Hồ cơ bán rượu bên ngoài thì các ngươi không chịu. Giờ một cơ hội kiếm tiền bị phí hoài, để rồi chết đói là phải!
Tất cả cô gái đều che chắn cho cô gái đứng giữa, thà chịu đòn thay, nhất quyết không để tú bà đụng đến cô gái kia.
Trưởng Tôn Trùng vỗ tay cười to, nhìn tú bà giống như hổ vồ dê, lớn tiếng tán thưởng. Hắn còn không ngần ngại rút một thỏi bạc trong người ném ra ngoài, hưởng ứng cuộc vui. Lý Thừa Càn không có gì để ném, bèn vơ lấy mấy thỏi bạc ném xuống theo. Yểu Nương mừng rỡ, thế là càng ra tay châm chích ác hơn.
Vân Diệp mỉm cười, hắn muốn xem cô gái ở giữa có thể chịu đựng đến bao giờ. Trình Xử Mặc thì không hề cười trước cảnh ức hiếp kẻ yếu, chỉ ôm cánh tay, để ca kỹ bên cạnh tự động bóc nho đút vào miệng.
Giữa lúc hỗn loạn, một cuốn sách mỏng rơi ra ngoài. Vân Diệp dặn dò một câu với ca kỹ, cô gái kia lập tức chạy ra giữa nhặt quyển sách đó mang lại cho Vân Diệp xem.
Chẳng có gì đặc biệt. Đó là một quyển [Nguyên lý hình học] rất bình thường. Euclid đã viết ra tác phẩm này từ hơn chín trăm năm trước. Điểm quan trọng của cuốn sách không nằm ở những lý luận cao thâm, mà ở chỗ nó là một cuốn sách giáo khoa gần như hoàn hảo, có khả năng rèn luyện tư duy logic con người, đặc biệt là sau khi được Hypatia bổ sung hoàn chỉnh, nó đã được sử dụng liên tục suốt cả ngàn năm.
Vừa lật qua hai trang, Vân Diệp đã không còn giữ được bình tĩnh. Tuy sách to, nhưng lại được làm từ da cừu thượng hạng. Phía sau còn có mấy hàng chữ viết theo lối mới, rất đẹp, và đây rõ ràng không phải nét bút của đàn ông.
Vân Diệp quát Yểu Nương dừng tay. Không đợi hắn nói thêm gì, một cô gái đã xông tới giật lấy cuốn sách từ tay hắn, ôm chặt vào lòng. Hai bên hộ vệ lập tức xông lên, muốn nghiêm trị nữ tử ti tiện dám mạo phạm Vân hầu. Yểu Nương càng tỏ vẻ hùng hổ hơn. Đám nam tử kia lại vây quanh cô gái ở giữa, quay lưng ra ngoài, sẵn sàng chịu phạt.
Vẫy lui đám hộ vệ, đuổi Yểu Nương ra ngoài, Vân Diệp đi tới trước mặt họ, hướng về cô gái trong vòng vây nói:
– Ta không có ác ý, bạn bè ta cũng vậy, chẳng qua họ từng trải qua chiến trường nên tính tình có phần lỗ mãng. Ta chỉ muốn hỏi một câu, Hypatia có quan hệ gì với các ngươi? Nàng đã mất cách đây hai trăm năm rồi, tại sao ngươi lại có bản thảo của nàng? Hơn nữa, ta cũng rất muốn biết các ngươi đã gặp phải chuyện gì. Nếu chuyện này không gây hại cho đế quốc Đại Đường, xuất phát từ sự kính trọng đối với Hypatia, ta sẵn lòng giúp các ngươi trở về cố quốc. Các ngươi có phải đến từ thành Alexandria không?
Nữ tử ở giữa trợn tròn mắt. Nàng hoàn toàn không ngờ rằng ở Đông Phương xa xôi này lại có người biết đến Hypatia. Điều này thật không thể tin được.
Bọn Lý Thừa Càn cũng chẳng ai hiểu ra. Việc "tẩy răng" hay "áp lực to bằng núi" gì đó họ hoàn toàn không hiểu. Đây chỉ là một đám ca kỹ, cần gì phải làm ra vẻ áp lực, thích thì cứ bắt lấy, nói mấy lời nhảm nhí làm gì!
* Hypatia: phiên âm đọc giống "tẩy răng", Alexandria phiên âm đọc giống "áp lực sơn đại"
Thiếu nữ đầu tiên lẩm bẩm một hồi, Vân Diệp lắc đầu nói với nàng:
– Nếu ngươi biết tiếng Đại Đường thì cứ nói đi. Ta nghe không hiểu ngôn ngữ của ngươi, Đại Đường không cần những thứ ngôn ngữ khó hiểu như vậy.
Cô gái dường như có chút phẫn nộ, tiếp tục lải nhải thêm một lát. Vân Diệp dang hai tay ra:
– Ta nghe không hiểu. Ngươi có nói ta kiêu căng đi nữa thì ta cũng không hiểu, chẳng phải ngươi đang phí lời sao?
Thiếu nữ tức giận đẩy hộ vệ ra, bước tới trước mặt Vân Diệp rồi ngồi xuống. Vân Diệp cũng chủ động dọn chiếc bàn nhỏ qua, đặt giữa hai người, rồi cũng ngồi xuống, cười tủm tỉm nhìn nàng.
– Người của Đường quốc đều kiêu căng như ngươi sao? Các ngươi không sợ sẽ dẫn tới căm hận sao?
– Đại Đường cho tới bây giờ chẳng cần người khác phải yêu thích, nó chỉ cần khiến người khác phải khiếp sợ.
Nghe Vân Diệp nói như vậy, Lý Thừa Càn, Trưởng Tôn Trùng, Lý Hoài Nhân, Trình Xử Mặc đều bật cười và gật đầu đồng tình. Ngay cả Yểu Nương trốn ở góc phòng nghe trộm cũng cảm thấy lời nói của hầu gia rất có đạo lý, liền quay người, đá đít một cô Hồ cơ gần đó.
Những trang văn này là tài sản tinh thần được chuyển ngữ độc quyền bởi truyen.free, kính mong quý bạn đọc đón nhận.