(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 523:
Hi Mạt Đế Á thi lễ với Vân Diệp:
- Cảm tạ ngài, tiên sinh. Thành thật mà nói, pho tượng sư tử mặt người mà ngài nhắc đến, Tư Phân Khắc Tư (sphinx), nó chỉ là một thứ ngu xuẩn chỉ biết vài câu đố thôi.
- Điều ta muốn nói là, văn minh không phải là thần thoại phi lý trí. Bình phương độ cao của kim tự tháp bằng diện tích tam giác mặt tháp; chu vi đáy tháp trừ đi độ cao tháp bằng chu vi hình tròn trừ bán kính. Một suy đoán khác của chúng tôi về kim tự tháp cũng vừa được vị tiên sinh này chứng thực, đó là chu vi đáy gấp hai lần chiều cao tháp, vừa vặn bằng con số Tổ soái mà tiên sinh vừa nhắc đến. Ngài có tin đó là một sự trùng hợp không?
- Các vị tiên sinh, chưa nói đến những bậc tiên triết lỗi lạc như sao trời của chúng tôi, xin hỏi các vị, với kiến trúc kim tự tháp được tổ tiên chúng tôi xây dựng từ bốn nghìn năm trước, ngài còn dám nói chúng tôi là đám dã nhân chưa khai hóa sao? Cầm búa gào rú là hải tặc Bắc Âu, buộc thùng rượu ở bụng là người Gaul! Đừng đem các học giả cao quý của chúng tôi trộn lẫn với đám dã nhân thô bỉ đó. Nếu không phải vị tiên sinh này biết về tiên triết Hi Mạt Đế Á, ta suýt nữa đã cho rằng đây là một vùng hoang mạc học thuật.
Lý Hoài Nhân buồn bực nhìn Hi Mạt Đế Á. Cuối cùng, khi phát hiện bên tai nàng có mấy vết rỗ trắng, hắn tức thì trở nên cao hứng, thầm nghĩ: Nữ nhân này cũng chẳng phải hoàn mỹ!
- Nữ học giả mỹ lệ, bài hùng biện của nàng khiến chúng tôi phải hổ thẹn. Nhưng những lời nàng nói đều chỉ là suy đoán, mà người Đại Đường lại coi trọng chứng cứ. Lời nàng nói rất có khả năng chỉ là một sự trùng hợp. Sư phụ ta từng nói việc xây dựng kim tự tháp vượt quá năng lực của người Ai Cập, vì thời đó khó có thể huy động hai mươi triệu người cho pháp lão (pharaoh) sử dụng. Bởi vậy, nguồn gốc của nó vẫn còn gây tranh luận.
- Nhưng nhận thức của nàng về toán học khiến ta khâm phục. Tiên sư Hi Mạt Đế Á có kiến thức rất sâu về (viên trùy khúc tuyến) và (toán thuật), cho nên ta có lý do tin rằng nàng không chỉ kế thừa vẻ đẹp của bà, mà còn cả học thuật nữa. Nếu nàng thấy tiện, ta muốn mời nàng đến thư viện Ngọc Sơn làm học giả. Thư viện Ngọc Sơn không như nàng nghĩ, chỉ có vài ba người hay mười mấy người, mà đây là một học viện tổng hợp với hơn hai nghìn học sinh.
Lần đầu tiên, Hi Mạt Đế Á lộ vẻ kinh ngạc. Nàng hiểu rõ, ở thời đại này, một trường học lớn như vậy mang ý nghĩa gì.
- Tiền lương của ta, hẳn là phải bàn bạc rõ ràng. Ta có mười sáu người phải nuôi sống, vì vậy thù lao ngài trả phải tương xứng với học thức và thân phận của ta.
- Nàng cứ yên tâm, chỉ riêng vẻ đẹp của nàng thôi cũng đã xứng đáng được trợ cấp thêm rồi.
Vân Diệp cười lộ ra hàm răng trắng bóng:
Trường Tôn Xung đau khổ lấy đầu đập vào vai Lý Thừa Càn, thầm nghĩ: Người ta đã thành tiên sinh thư viện rồi, liệu ai còn tán được nữ nhân như thế này? Lý Thừa Càn vẫn thản nhiên, bởi hắn cũng là lãnh đạo thư viện, xưa nay vốn không hứng thú với nữ tử ngoại tộc. Chỉ có Lý Hoài Nhân không hiểu nghĩ gì mà cười ngây ngốc.
Yểu Nương vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra. Vừa nãy còn là một ca kỹ dưới tay mình, sao chớp mắt đã thành tiên sinh thư viện? Hai thân phận này đúng là một trời một vực. Yến Lai Lâu làm sao dám đắc tội với tiên sinh thư viện chứ? Nàng ta vội nặn ra nụ cười tươi rói trên khuôn mặt béo múp, cẩn thận xin lỗi Hi Mạt Đế Á, chỉ mong nữ nhân Hồ tộc này sẽ không làm khó mình quá đáng.
- Bà là người lương thiện. Mặc dù đối xử với bọn ta chưa được tốt, nhưng khi bọn ta đói khát, chính bà đã cho bọn ta thức ăn, nên ta cảm ơn bà.
Hi Mạt Đế Á nắm tay Yểu Nương trấn an. Mãi đến khi Yểu Nương chắc chắn rằng nàng không hề giễu cợt mình, cô mới buông tay. Vân Diệp rót một chén rượu nho đưa cho Hi Mạt Đế Á:
- Từ mai trở đi, chúng ta là cộng sự. Trong thư viện có rất nhiều bậc trưởng giả đã cống hiến lớn lao cho lĩnh vực của họ. Mong rằng chúng ta sẽ hợp tác vui vẻ.
Hi Mạt Đế Á nhận chén rượu, uống cạn rồi nói với Vân Diệp:
- Tất nhiên rồi. Ta vốn đã chuẩn bị vào thư viện vừa học tập vừa giảng bài. Cảm ơn tiên sinh đã cho ta cơ hội này.
Vân Diệp lấy từ trong lòng Lý Hoài Nhân một túi vàng, đặt lên bàn rồi cười nói:
- Đây là tiền thu xếp cho các nàng. Sáng mai sẽ có xe ngựa đến đón các nàng, nơi ở thư viện sẽ an bài. Ngọc Sơn là một nơi rất đẹp, nhất định nàng sẽ thích.
Cáo biệt Hi Mạt Đế Á, Vân Diệp cảm thấy hôm nay thật thỏa mãn. Vô tình câu được cho thư viện một mỹ nhân tài năng cực lớn, nữ nhân này nhất định sẽ thông thạo học thức từ Đông sang Tây. Sau này, nếu tìm được sách quý từ phương Tây, đã có người phiên dịch đáng tin cậy rồi. Nhớ lại những lần nhờ Tiếu Thương Sinh phiên dịch mấy cuốn sách trước đây, Vân Diệp tức xì khói vì toàn những lời bố láo bố toét.
Bốn người kia đã không thấy đâu nữa. Vân Diệp huýt sáo xuống lầu, vừa đặt chân tới tầng một đã cảm thấy có gì đó không ổn. Đoàn Hồng cười tủm tỉm nhìn hắn, còn bốn người kia cúi gằm mặt im thin thít. Thấy Vân Diệp xuống, họ đồng thanh chỉ vào hắn và nói:
- Đều do hắn! Hắn nói muốn bái phỏng học giả gì đó, nên bọn con mới tới đây.
Nghe thế, Vân Diệp suýt nữa thì ngã lộn cổ từ trên cầu thang xuống. Con bà nó, toàn một lũ chuột nhắt! Đoàn Hồng có gì đáng sợ chứ? Lão tử nhận thì đã sao!
- Được rồi, được rồi, đều là lỗi của ta. Có chuyện gì to tát đâu chứ.
- Tiểu tử, coi như ngươi dám làm dám nhận. Dụ dỗ Thái tử đến thanh lâu, tuy Thái tử đã trưởng thành, nhưng tội này không nhỏ. Vân Diệp, ngươi định nhận tội thế nào?
Đây là giọng của Lý Nhị. Ông ta đến thanh lâu làm gì? Chẳng lẽ cũng đi chơi gái sao? Hắn ba chân bốn cẳng chạy xuống lầu, lúc này mới nhìn thấy trong sảnh toàn là danh thần dũng tướng: Lý Nhị, Lý Tịnh, Lý Tích, Lý Hiếu Cung, Lý Đạo Tông, Tần Quỳnh, Trình Giảo Kim, Ngưu Tiến Đạt... Ngoài hoa sảnh còn có Trường Tôn Vô Kỵ với vẻ mặt đầy phẫn nộ, Phòng Huyền Linh dáng vẻ đau lòng, còn đám Đỗ Như Hối, Ngụy Trưng, Vương Khuê thì hả hê. Lực lượng này đủ để mở một phiên triều hội rồi, chẳng lẽ họ đến đây để bắt mua dâm ư?
- Khởi bẩm bệ hạ, thần dẫn Thái tử tới thanh lâu kỳ thực là để học theo các bậc hiền quân cổ đại. Đó là Tôn Thúc Ngao được chọn từ vùng ven biển hẻo lánh; Bách Lý Hề được chọn từ ngoài chợ. Vi thần dẫn Thái tử tới thanh lâu là để học theo các bậc tiên hiền đó. Tội ở đâu ra? Vì sao vi thần phải nhận tội?
Lý Nhị vừa uống một ngụm rượu đã phun hết cả ra, Đỗ Như Hối kinh hãi chỉ tay vào Vân Diệp:
- Ngươi dám lấy tiên hiền cổ đại ra so sánh với kỹ nữ sao?
Ông ta thực sự nghi ngờ không biết mình có nghe nhầm hay không.
Trình Giảo Kim giơ ngón tay cái lên với Vân Diệp. Dù sao đi nữa, có được một lý do để đối phó thế này cũng coi như có bản lĩnh rồi. Trường Tôn Vô Kỵ bợp vào gáy Trường Tôn Xung, phẫn nộ quát:
- Nghiệt súc! Còn không mau thành thật khai ra!
- Ui da, cha, bọn con đến bái phỏng hiền sĩ mà! Vốn đang uống rượu trong rừng cây ở Ngọc Sơn, đột nhiên phát hiện có cầu vồng xuất hiện. Bọn con cho rằng có hiền sĩ xuất thế, nên đã lên xe ngựa đi tìm, cuối cùng mới tới Yến Lai Lâu.
Lý Nhị cười phá lên như cú mèo kêu, chói tai và khó nghe. Cười xong, ông hỏi:
- Thừa Càn, con không mơ thấy gấu trắng đấy chứ?
Lý Thừa Càn trước mặt Lý Nhị đã trở nên vô dụng, yếu ớt như một chú dê con. Bảo hắn nói thì tám phần là hỏng việc, nên Vân Diệp vội tiếp lời:
- Bệ hạ, người thường nói Đại Đường ta tuyệt đối không để hiền nhân phải phí hoài nơi hoang dã. Hôm nay đúng là dịp may hiếm có, hay là bệ hạ gặp gỡ vị hiền nhân này một chút? Tin rằng sau khi bệ hạ gặp xong sẽ không còn trách tội bọn thần nữa.
Thanh niên đi chơi kỹ viện có đáng gì đâu, còn dẫn văn võ toàn triều tới bắt, không biết là tự mình làm mất mặt hay sao?
Tất cả quyền lợi đối với nội dung này đều thuộc về truyen.free, kho tàng truyện chữ online.