(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 537:
Vân Diệp ngồi một mình dưới mái hiên, tay tẽ từng hạt bắp vàng ươm cho rơi lách tách vào mẹt. Vân bảo bảo trong xe tập đi lẫm chẫm chạy lung tung, khiến Vượng Tài phải liên tục né tránh. Thằng bé đang tuổi mọc răng, thấy gì cũng cắn, đến chân Vượng Tài cũng đã bị nó gặm không ít lần.
Giờ đây, Vượng Tài cũng sắp lên chức bố, hai trong số mấy cô ngựa Ả Rập đã mang thai thành công. Ấy vậy mà cái tên này, ngoài việc ‘góp giống’ ra thì chẳng buồn đoái hoài gì đến chúng. Ngựa mẹ mang thai muốn ăn thức ăn trong máng của nó cũng chỉ là mơ ước hão huyền, bởi luôn bị ‘người chồng vô lương tâm’ này đuổi khỏi chuồng bằng những cú đá, cú cắn.
Giờ đây Vượng Tài chẳng mấy khi ra chợ nữa. Cũng giống như Vân Diệp, nó bày tỏ sự bất mãn với nguồn cung ứng vật tư của Đại Đường vốn thiếu thốn trầm trọng. Suốt ngày chỉ quanh đi quẩn lại mấy món đó, nó đã ăn đến phát ngán.
Vân Diệp vừa lén lút đút cho Vượng Tài một nắm bắp thì lập tức bị nãi nãi ngồi phía sau dùng quải trượng gõ vào lưng. Sau lần cả nhà ăn bắp xanh hồi trước, nãi nãi đã nghiêm cấm mọi người trong nhà ăn bắp, thậm chí còn đích thân ra “tử lệnh” cho hộ vệ, không cho phép bất kỳ ai đụng vào chúng nữa.
Giờ đây, bắp đã chín vàng, trĩu nặng, nãi nãi mới cho quản gia sai người đi bẻ rồi vận chuyển về nhà. Cầm một nắm bắp trong mẹt, nãi nãi cười tủm tỉm như Phật Di Lặc, hai mắt híp lại:
– Cháu ngoan, nhìn xem này! Hoa màu tốt quá! Hạt to hơn cả mạch, cao lương, kê, cốc. Một cây mà kết được nhiều hạt đến thế này, quả là vật tốt. Chỉ nhà ta mới có thứ này thôi. Đến khi đó, để toàn bộ trang hộ đều trồng nó, đây chính là công đức lớn hơn cả xây chùa miếu!
Vượng Tài thấy lão thái thái cầm bắp trên tay, tưởng là cho mình ăn, vội vàng thò đầu đến định liếm. Kết quả là ăn ngay một cái tát, ấm ức bỏ đi, tính ra chợ kiếm lại chút tự tôn.
– Nãi nãi, tôn tức phụ của người đang phơi bạc kìa, sao người không đi xem mà cứ nhất định bắt cháu ngồi tẽ bắp thế này? Quà cho hoàng đế thì cứ để đám hạ nhân làm là được rồi, sao lại bắt cháu làm cái việc khổ sai này chứ?
– Ài, cháu ngốc của nãi nãi ơi, tức phụ cháu phơi bạc thì có gì lạ? Mấy cục bạc lạnh băng có gì hay ho đâu chứ! Không hiểu sao nó lại hứng thú đến thế, mang cả số bạc tận đáy kho ra, tiền đồng cũng không sót. Giờ còn ngửi ngửi rồi mới đổi, lại chỉ đổi chín trăm đồng. Nó còn nói với nãi nãi rằng một lượng bạc chỉ đổi được chừng đó, nếu đổi nhiều thì nhà ta sẽ bị thiệt. Kiểu này thì chẳng giống tức phụ Vân gia chút nào! Tức phụ nhà ta tham tiền đến thế ư?
Lời còn chưa dứt, đã thấy Na Mộ Nhật lấm la lấm lét từ viện bên cạnh lén lút bước ra, bụng phình to như lại có thai vậy. Thấy lão tổ tông và phu quân đang ở sân, nàng liền bước tới hành lễ. Nãi nãi cười rất thân mật, còn Vân Diệp thì xấu hổ lắm, nghiêm mặt nói:
– Nếu đã trộm bạc thì giấu cho thật kỹ vào! Đừng để lát nữa bị bắt rồi lại khóc thút thít. Nàng biết đấy, cái bà nương kia đã điên rồi, giờ không chịu nổi ai đụng vào tiền bạc của mình đâu.
Na Mộ Nhật đỏ mặt, cười thật tươi với nãi nãi rồi chạy về phòng mình. Cái nha đầu này trước kia chẳng biết tầm quan trọng của tiền bạc là gì, bất kể Tân Nguyệt cho bao nhiêu cũng vui vẻ nhận lấy. Nay đã ở trong nhà hai năm, biết tiêu tiền rồi, và tiền thì chẳng bao giờ đủ dùng. Chuyện moi tiền từ túi Vân Diệp để ứng phó những lúc khẩn cấp thường xuyên diễn ra.
Không phải Tân Nguyệt không cho Na Mộ Nhật tiền, nhưng cho bao nhiêu cũng chỉ vài ngày là hết. Năm mươi quan tiền đủ cho một hộ gia đình nhỏ dùng mười năm, vậy mà trong tay Na Mộ Nhật tuyệt đối không quá mười ngày. Nếu như nàng mua thứ hữu dụng thì đã đành, nhưng nàng toàn mua nồi sắt, xẻng sắt, cả những thứ đao chất lượng thấp cũng cố sức kéo về nhà. Người hiểu chuyện thì sẽ biết là mang tới thảo nguyên, còn người không hiểu thì lại cho rằng Vân gia muốn tạo phản, rồi có ngôn quan dâng tấu hặc tội Vân Diệp cho mà xem.
Cuộc sống bình dị cứ thế trôi qua, toàn những chuyện vặt vãnh. Khi Tân Nguyệt cầm chổi lông gà đuổi theo thì nãi nãi tỏ vẻ không vui. Na Mộ Nhật liền chạy từ trong phòng ra, trốn sau lưng nãi nãi, hiếu thuận đấm lưng cho bà, khiến Tân Nguyệt chẳng thể ra tay. Đành cắn răng hành lễ với nãi nãi, rồi nổi giận đùng đùng quay về tiền viện tiếp tục làm thần giữ của. Bởi không chừng lúc này, Tiểu Nha cũng chẳng chịu yên phận mà nhân cơ hội ‘hôi của’ một ít rồi.
Vân bảo bảo lại đẩy xe tập đi đến bên nãi nãi, lập tức khiến lão thái thái cười tươi như hoa nở. Từ khi cái cục thịt này ra đời, địa vị của thằng cháu đích tôn bại gia kia rõ ràng là rớt thê thảm. Đứa cháu đích tôn này lập tức lấp vào khoảng trống đó. Nó trèo lên bàn lấy đồ ăn, bà cũng cười tươi dung túng. Thức ăn dính đầy vào chân Vân bảo bảo, bà sợ lãng phí nên chẳng suy nghĩ gì mà lấy cho vào miệng ăn. Còn chuyện lấy chiếc bình sứ tốt nhất cho lên giường để cháu đích tôn làm đồ chơi thì càng khỏi phải nói.
Cuối cùng, khi mặt trời lặn, tẽ được một đấu bắp, Vân Diệp thấy tay mình sắp phế rồi, muốn nắm lại cũng khó khăn. Nãi nãi cẩn thận trải đều bắp ra, rồi đốt đuốc ngồi nhặt những hạt không tốt trong đó. Tết Trùng Dương này, bệ hạ muốn mở hội ở Nam Sơn. Nghe nói sứ giả đến dự lên tới ba trăm người, thậm chí cả Hiệt Lợi đang ở Hồng Lư Tự, thái tử của Cao Xương cũng đều được tính vào. Đến khi đó sẽ có múa để chúc mừng hoàng đế bệ hạ vạn thọ vô cương.
Nam Sơn đã bị ba vạn binh mã vây kín, đoán chừng ngay cả chuột trong hang cũng bị Bách Kỵ ti ‘hỏi thăm’. Trường An giới nghiêm suốt ba ngày, cư dân vừa bước ra khỏi phường đã phát hiện Trường An biến thành một biển đỏ rực. Cơ quan chịu trách nhiệm tổ chức nghi thức lần này là Hồng Lư Tự, cùng với Lễ bộ.
Rõ ràng là có cát vàng để dùng nhưng không dùng, mà lại lấy đá đỏ ở Bắc Sơn nghiền nát thành cát đỏ rải kín đường phố Trường An. Vân Diệp phát hiện trong lớp cát đỏ đó có cả chu sa. Đám b���i gia tử kia sợ cát không đủ đỏ nên đã theo tỉ lệ thêm chu sa vào. Chẳng biết thân quyến nhà ai trong Lễ bộ lại bán chu sa nữa.
Thật hối hận chết tiệt! Tội tình gì mà phải dâng cho hoàng đế nhiều bắp đến thế. Giờ thì phải è cổ ra gánh bắp lên núi. Một đầu gánh là mười mấy bắp, một đầu là những hạt bắp vàng ươm. Tất cả đều được bọc bằng lụa đỏ, nhìn thì chỉ khoảng ba mươi cân, nhưng đi từ Tiên Nông Đàn đến Nam Sơn thì đúng là muốn giết người chứ không đùa. Chỉ có Thái thượng hoàng, hoàng đế, hoàng hậu, thái tử là được đi xe ngựa, còn những người khác thì chẳng được may mắn như vậy. Ngay cả vị khách tôn quý nhất là Nhan Chi Thôi cũng chỉ được ngồi xe lăn do cháu đẩy đi. Đồng hành còn có Lý Cương ngồi trên chiếc xe lăn bốn bánh. Còn những người như Vân Diệp thì phải tự mình gánh lễ vật đến Nam Sơn. Những ba mươi dặm!
Dù sao thì phong cảnh cũng không tệ. Nữ khách đều mang khăn che mặt, khoác trên mình các loại trang phục cáo mệnh đủ màu sắc. Nếu có gió thổi qua, còn có thể nhìn trộm mà suy đoán xem vị quý ph��� béo ú kia là lão bà của ai.
Xa giá của Thái thượng hoàng đi qua, tiếng oanh yến ríu rít từ trong xe truyền ra. Cái lão sắc quỷ này mà tham gia đại lễ nghi thì đúng là bất hạnh của Lý Nhị. Giờ đây không hiểu sao lão già này lại càng nhiệt tình ‘tạo người’. Hai năm qua đã ‘sản xuất’ cho Lý Nhị thêm ba đệ đệ muội muội, mà mẫu thân của chúng không ai quá mười sáu tuổi.
Trường Tôn Xung cũng phải gánh lễ vật, bên trên toàn là lương thực nên rất nặng. Phía trước còn buộc một cây ngũ cốc – toàn là lương thực tốt đã được lựa chọn kỹ càng, hạt to, bông dài cả xích, nhìn đã thấy thích mắt. Cha hắn phe phẩy quạt xếp thong thả đi sau đoàn người, nên hắn đành phải vác gánh đi theo.
Trình Xử Mặc cũng đi sau cha mình, nhưng hắn còn thê thảm hơn. Ngưu Kiến Hổ đã đi Hải Châu rồi, nên hắn phải gánh một đống lớn – đó là lễ vật của cả hai nhà Trình – Ngưu.
Xa giá của hoàng hậu đi qua, rồi đến loan giá của hoàng hậu cũng lướt qua. Cuối cùng là xa giá của thái tử. Lý Thừa Càn ngồi trong xe, mặt cứng đờ, trong khi đám đệ đệ muội muội của hắn đều gánh lễ vật đi bộ phía sau. Chỉ một mình hắn ngồi xe, tư vị này chắc chắn không dễ chịu chút nào, nhất là khi lão bà đang mang thai của hắn cũng đi bộ lẫn trong đám nữ quyến.
Bản quyền câu chữ này thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.