(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 538:
Nhân lúc không ai để ý, Vân Diệp ném gánh lên xe, rồi thấy Hầu Liên Nhi vừa đỡ thái tử phi vừa vất vả vác gánh, liền giúp nàng ném luôn gánh lên xe. Quay đầu nhìn Lan Lăng gánh hai giỏ hoa, khuôn mặt nhỏ nhắn đã lấm tấm mồ hôi, chẳng nghĩ ngợi gì, hắn thuận tay ôm eo nhấc bổng tiểu nha đầu lên xe luôn, đổi lại một nụ cười ngọt như kẹo của Lan Lăng. Ngay lúc thị vệ trưởng phát hiện ra định quát tháo thì bị Lý Thừa Càn trừng mắt, khiến y im bặt.
Ngồi trong đống lễ vật, Lý Thừa Càn rõ ràng nhẹ nhõm hơn nhiều. Quy củ của hoàng gia luôn là vậy, vật gì của ai thì thuộc về người đó, không thể tranh giành hay cướp đoạt, trừ phi có thực lực đủ mạnh để coi thường mọi thứ.
Tìm trong đám nữ quyến không thấy Tân Nguyệt đâu. Nàng phải chăm sóc lão nãi nãi, không biết có đi được lên phía trước không. Đại lễ nghi cả đời chưa chắc có một lần, vậy mà xui xẻo thế nào lại gặp phải. Viên lễ quan cứ không ngừng nhắc nhở về trang phục, bước chân, nghi thái, khiến hắn ta khó chịu lẩm bẩm: "Tí chị ngươi ấy!". Vân Diệp lại lần nữa bị cảnh cáo phải thắt chặt lại đai lưng, nếu không sẽ bị ghi lỗi một lần.
Ba mươi dặm đường núi, thường ngày ai cũng lên xe xuống kiệu, ai hơi đâu mà đi bộ ba mươi dặm cơ chứ? Vừa lúc Vân Diệp đang đứng bên bờ nổi cáu, định cho viên lễ quan một cái tát thì thấy nãi nãi được Tân Nguyệt dìu đỡ, vừa đi vừa nói cười. Bên cạnh là Hi Mạt Đế Á, hai nàng cùng đỡ nãi nãi, trông khá thoải mái, khiến hắn yên tâm phần nào. Phụ nữ phương Tây cao lớn, thể lực tốt, dù vác một túi hành lý lớn sau lưng cũng không cản trở nàng đi tới. Chỉ là bộ dạng hơi thảm hại, trông như vừa chạy nạn vậy.
Trường Tôn Xung ra sức nháy mắt với Vân Diệp, dường như cũng muốn Vân Diệp ném gánh của mình lên xe. Vân Diệp gật đầu, liền quay sang, chọn bao ngũ cốc nặng nhất từ gánh của Phòng Di Ái đặt sang gánh của Trường Tôn Xung. Phòng Di Ái cười ha hả. Trường Tôn Xung vừa định mở miệng đã bị cha hắn bợp cho một cái, đành ngậm miệng rảo bước đi theo.
Không biết tên ngốc nào chọn giờ, lại cứ chọn đúng lúc mặt trời gay gắt nhất để leo núi. Hai bên đường vì đề phòng có thích khách đã chặt sạch đại thụ, giờ không có thứ gì che chắn, đúng là muốn giết người.
Thù du cắm trên đầu bốc lên mùi chua, bột hùng hoàng trước ngực bị nhiệt độ cơ thể hun nóng, sắp thăng hoa thành sương. Từng loại mùi khó chịu luồn vào mũi...
Sau khi nhìn thấy Lương gia lão gia tử sùi bọt mép ngã xuống, Vân Diệp không nhịn được hỏi Trường Tôn Vô Kỵ:
- Trường Tôn bá bá, sao bệ hạ lại bắt cả già lẫn trẻ đi bộ dưới cái nắng chang chang như thế này?
Trường Tôn Vô Kỵ lấy từ bên hông một cái hồ lô nước, uống một ngụm, lau nước trên râu nói:
- Đây là đại lễ nghi, mô phỏng năm xưa Hoàng Đế xuất hành, vạn bộ triều bái. Trước có Ứng long mở đường, sau có Vũ sư áp trận, tả có Phong bá, hữu có kim giáp thần, vạn dân đi theo, vì thế gọi là đại lễ nghi.
Lời của Trường Tôn Vô Kỵ chẳng khác nào lừa gạt, nghe theo ông ta có nước mà ngã xuống hố. Những tráng sĩ đi đầu giương cao cái đầu rồng làm bằng trúc, sau là một đoạn thân rồng, còn có hai người nâng cánh, cứ đi một bước lại quạt một cái, khiến bụi đất mù mịt khắp nơi. Đấy chắc là Ứng long rồi? Phía sau có một người mang mặt nạ đen vừa đi vừa rưới nước, chẳng lẽ là vu sư? Ngốc nghếch như bò, lẽ ra phải đi trước Ứng long mà vẩy nước cho đỡ bụi chứ!
Bên trái là người mang mặt nạ răng nanh, vác cờ mà mệt tới thè lưỡi ra như chó, ấy thế mà lại là Phong bá? Đồ vô dụng, nóng thế này mà không làm chút gió, làm Phong bá như thế đúng là thất trách. Kim giáp thần trông còn oai phong một chút, chân đi cà kheo, thân cao hai trượng, đầu báo mắt ưng, tay cầm búa khai sơn, trông chắc nặng không dưới một nghìn cân. Ấy vậy mà tên này múa may lại chẳng hề dùng sức nhiều, thì ra là vậy, hắn ta dùng búa rỗng ruột giống như huynh đệ của Đơn Ưng.
- Trường Tôn bá bá, so với bọn họ, chúng ta chẳng qua chỉ là đám tạp nham. Lúc này bệ hạ nhất định là Hoàng Đế, chỉ không biết nương nương có nguyện ý làm Mô Mẫu không thôi?
Trường Tôn Vô Kỵ gấp quạt lại gõ mạnh lên đầu Vân Diệp:
- Tiểu tử nói bậy bạ, dùng trưởng bối ra đùa cợt đúng là đáng ăn đòn, hỏi chuyện cũng chẳng có chút học vấn nào. Chính thê của Hoàng Đế phải là Ly Tổ, còn Mô Mẫu chỉ là phi tử thôi, nhớ kỹ vào!
- Trường Tôn bá bá giáo huấn đúng đắn lắm. Chỉ là tại sao chúng ta không chọn lúc nào mát mẻ một chút hẵng đi, cứ nhất định phải chọn đúng lúc nóng bức nhất thế này? Nếu như Viên Thiên Cương là kẻ chọn thời gian, vãn bối nhất định sẽ không tha cho lão ta.
- Ngươi nói sai rồi, thời gian này không phải do Đạo môn tính ra, là do ngàn năm trước truyền lại. Tết Trùng Dương là ngày dương khí thịnh vượng nhất, có thể khắc chế mọi tà ma, vì thế mà chọn ngày này, không phải là cố ý hành hạ ai. Nay vạn quốc tới triều bái, là lúc vận quốc hưng vượng, bệ hạ muốn tế trời, tạ ơn thủy tổ Hoàng Đế, cũng là một phần của lễ tiết. Tiểu tử, cố chịu đựng, còn phải đi về nữa đấy.
Tin tức này, với Vân Diệp, một kẻ chẳng biết gì về lễ nghi cổ xưa, thì chẳng khác gì tiếng sấm nổ giữa trời quang. Ba mươi dặm này chỉ là khoảng cách đường thẳng trên bản đồ, chứ không phải là con đường nhỏ vòng vèo thực tế. Lộ trình không ít hơn năm mươi dặm, tính cả đi lẫn về đã ngót trăm dặm, lại không cung ứng đồ ăn, đúng là một hình thức biến tướng của việc giết người. Bản thân hắn có thể chịu được, nhưng nãi nãi thì không. Vừa rồi Lương gia lão gia tử ngất rồi, đành do tôn tử cõng, đoán chừng tới Nam Sơn là có thể hạ táng ông ta luôn rồi.
- Trường Tôn bá bá, với tình trạng của Lương gia lão gia tử thế kia, nếu không chữa trị e rằng sẽ không chịu nổi đến Nam Sơn. Người trúng nắng rất phiền toái, nếu mất nước sẽ chết đấy.
Trường Tôn Vô Kỵ nhìn Lương lão đầu, nói:
- Lễ pháp lớn như trời, huống hồ là đại lễ thế này, dù chết cũng phải tuân theo quy củ. Chẳng lẽ ngươi không thấy các quan viên lễ bộ chẳng hề chớp mắt lấy một cái sao?
Vân Diệp thấy không còn gì để nói nữa. Hoàng đế sớm đã tính toán cả thương vong rồi. Có thể tàn nhẫn bắt khuê nữ mười một tuổi của mình vác gánh đi bộ trăm dặm, đủ thấy ông ta coi vinh diệu trọng hơn sinh mệnh biết chừng nào.
Cao Dương cứ lượn lờ trước mặt Vân Diệp không thôi, còn cố ý kêu mấy tiếng rõ điệu bộ. Nàng gánh hai cái thùng gỗ nhỏ, rõ ràng hy vọng Vân Diệp sẽ lấy thùng gỗ của mình ném lên xa giá của thái tử, nhưng Vân Diệp lại cứ vờ như không thấy. Cho nên hai mắt tiểu nha đầu đỏ hoe, nàng không dám tự bỏ lên, tìm người giúp đỡ mà chẳng ai đoái hoài.
Vân Diệp lén nhìn phản ứng của gã ngốc đứng phía sau. Nếu hắn mà không ra tay thì Vân Diệp buộc phải ra tay, Cao Dương sắp không chịu nổi rồi.
Quả nhiên tên tiểu tử kia liền cắn răng nhận lấy gánh của Cao Dương, bế Cao Dương đặt lên sau xa giá, còn tự mình vác gánh lễ vật của nàng, tiếp tục đi về phía trước.
Vân Diệp huýt sáo một tiếng về phía Cao Dương đang cảm động bật khóc, lập tức chuốc lấy một tràng l��ờm nguýt. Phòng Huyền Linh bợp cho nhi tử một cái rồi không nói thêm gì nữa.
- Trùng tử, ngươi nhìn Phòng Di Ái kìa, người ta biết ném lão bà tương lai của mình lên xe mà không hề chần chừ. Ngươi nhìn Trường Lạc xem, nha đầu đó xương cốt yếu ớt, nhìn vậy mà ngươi không thấy đau lòng sao?
- Tên khốn, ngươi cố ý chỉnh ta đúng không? Chẳng qua vì lần trước ta lỡ bán đứng ngươi một lần ở Yến Lai lâu thôi mà, cái đồ nhỏ mọn! Ngươi bán đứng bọn ta còn ít à? Lão bà của ta tất nhiên ta thương, nhưng ngươi nhìn xem trên người ta còn chỗ trống nào không? Cao Dương, Lan Lăng lên xe còn tạm chấp nhận được, vì đều là trẻ con, nhưng Trường Lạc đã mười bảy rồi, không thể thất lễ như vậy.
Tất cả những đoạn văn đã được biên tập và chỉnh sửa này thuộc về truyen.free, không thể sao chép dưới mọi hình thức.