Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 540:

Cuối cùng cũng đã đến nơi. Vừa để quan viên lễ bộ kiểm tra thẻ bài xong, người Vân Diệp đã nhũn ra, ngã vật xuống bãi cỏ, há hốc mồm thở hổn hển như cá mắc cạn.

Người phụ nữ kia nằm vật vờ bên cạnh Vân Diệp, tóc tai rũ rượi, ngực phập phồng liên hồi. Ở một nơi khác, người ta hẳn sẽ cho rằng đây là một đôi gian phu dâm phụ, nhưng ở đây, ai còn tâm trí đâu mà chế giễu ai nữa? Tất cả đều mệt mỏi rã rời như chó chết. Ai mà thường ngày sống an nhàn, từng chịu khổ như vậy bao giờ đâu. Đứa bé trong lòng Vân Diệp ngủ một lúc thì có vẻ đã tỉnh táo lại, kéo tay áo mẹ đòi ăn.

Người phụ nữ khó nhọc bò dậy, kéo con cùng khấu đầu tạ ơn Vân Diệp. Hôm nay, nếu không có Vân Diệp tương trợ, mẹ con nàng chẳng thể đến được đây, và dĩ nhiên, phần phong thưởng sau lễ tế trời cũng sẽ không cánh mà bay.

Vân Diệp lấy trong lòng ra hai miếng pho mát bị đè bẹp, đưa cho mẹ con họ, rồi tiêu sái bỏ đi. Làm việc tốt không cầu danh đã là tôn chỉ sống của Vân Diệp bấy lâu nay, dù người phụ nữ kia liên tục miệng nói cảm tạ Vân hầu, nhưng ông cũng chẳng cần nàng ta biết ơn mình.

Quý tộc gì mà còn chẳng bằng ăn mày lúc này! Lúc tế trời không được phép có khói lửa, may mắn thay là vẫn có chút nước sôi nguội được cung cấp. Giờ đây, giới quý tộc Đại Đường không còn uống nước suối nữa, cho rằng đó là hành vi thô lỗ, thiếu giáo dưỡng.

Chỗ Nãi Nãi và Tân Nguyệt có chút thức ăn, nhưng Vân Diệp không động tới. Ông lấy lại gánh ngọc mễ từ chỗ thái tử, cùng Nãi Nãi ngồi dưới gốc đại thụ phục hồi thể lực. Tân Nguyệt rơi nước mắt cởi giày ra, cho Vân Diệp xem chân nàng đã rộp lên năm chỗ, rồi khóc thút thít.

– Lần sau có chuyện thế này thì cứ để Na Mộ Nhật đi thay. Nàng ấy đi trăm dặm cũng chẳng kêu một tiếng, vác theo cả cừu cũng không thành vấn đề.

Vân Diệp vừa vỗ về Tân Nguyệt một câu thì thấy lông mày nàng đã dựng ngược lên.

– Thân phận của nó là gì mà phải chịu cái khổ này? Đợi thiếp chết rồi, chàng muốn nâng nó lên làm chính thê cũng chưa muộn.

Vừa dứt lời, Nãi Nãi đã đánh một cái vào lưng nàng, trách nàng nói gở.

Vân Diệp cười khì, lấy hết pho mát trong lòng ra nhét cho Tân Nguyệt, rồi chuẩn bị đi xem xét xung quanh. Vân gia dù sao cũng là hầu tước, nói không chừng có thể kiếm được một cái lều, chứ phơi mặt ở cái chỗ núi hoang này để nuôi muỗi ư?

– Ngươi! Đúng, là ngươi đó! Lại đây! Lều của bổn hầu đâu? Mau dẫn đường, ta còn muốn nghỉ ngơi!

Vân Diệp hống hách gọi một quan viên lễ bộ l��i. Đến được đây rồi, ai còn thèm bận tâm tới một tên tiểu quan thất phẩm, bát phẩm nữa chứ.

Tiểu quan đó đầu cũng không thèm ngẩng lên, đáp:

– Hầu gia mơ rồi! Tối nay ngay cả Bệ hạ cũng phải nghỉ ngoài trời, ngài tỉnh lại đi! Muốn lều thì ngài cứ đi tìm Thái thượng hoàng ấy, chỉ có lão nhân gia ngài là có thôi.

Nói xong, hắn khách khí chắp tay với Vân Diệp, rồi đoán chừng vị hầu gia này trông thế nào cũng không rõ mà đã bỏ đi mất.

Nơi nghỉ chân đúng là một cảnh tượng kêu than dậy đất, đủ các loại than vắn thở dài, chửi bới trách móc vang lên khắp nơi. Đương nhiên, tất cả đều chửi rủa quan viên lễ bộ, chứ không ai dám nói gì đến Hoàng đế cả, cho tám cái gan cũng không dám.

Dù sao thì các quan viên cao cấp cũng phải đến chào hỏi Hoàng đế một câu, tiện thể báo cáo rằng mình đã "lết" đến nơi. Vân Diệp nhìn thấy Phòng Huyền Linh, Trường Tôn Vô Kỵ đang chỉnh trang y phục, liền biết ngay mình cũng phải đi. Ông chẳng thèm chỉnh trang, cứ thế này mà đi, cho ông ghê chết luôn. Toàn thân đầy mồ hôi, không thèm ra suối tắm đấy, làm quái gì được nhau?

Kết quả là ông bị Lão Trình, Lão Ngưu tóm lấy, ấn xuống suối, vẩy nước ào ạt một hồi. Sau đó, ông lấy khăn tay chua chua lau mặt vài cái, được Nãi Nãi và Tân Nguyệt giúp sửa sang y phục, rồi bị hai lão gia tử đó áp giải đi gặp Hoàng đế.

Lý Nhị đang vô cùng hứng khởi, nói chuyện rất vui vẻ với Thái thượng hoàng. Quả thật Lý Nhị không có lều, bởi vì ông ta có một căn nhà, lại còn cực kỳ lớn. Đoán chừng tối nay ông ta sẽ cùng con cái của mình ở trong căn nhà đó. Còn Lý Uyên thì không tiện ngủ trong nhà nên mới có một cái lều riêng.

Lý Uyên nhìn thấy Vân Diệp thì vui vẻ nói:

– Tiểu tử, hôm nay là ngày tốt đẹp, chúng ta đánh bạc ở cái chốn hoang vu này nhé? Nghe nói tiểu tử ngươi phát tài rồi, trẫm phải lột ít da. Thế nào, tiểu tử có gan không?

Lý Nhị chỉ ngồi cười, vẻ mặt bình thản. Chỉ có Vân Diệp là người Lý Nhị có thể thoải mái rủ rê, chứ là một đại thần khác thì hẳn đã sợ vỡ mật rồi.

Vân Diệp quy củ thi lễ với Lý Nhị, sau đó đáp:

– Thái thượng hoàng đã có hứng thú thì vãn bối tất nhiên sẽ lấy mạng bồi tiếp. Chỉ là không biết lão nhân gia đánh cược có lớn không? Chẳng may thua cả lều cho vãn bối thì chẳng hay chút nào, để Thái thượng hoàng đêm nay phải nghỉ ngơi ngoài trời thì vãn bối thật có lỗi.

– Phụ hoàng cẩn thận đó, tên tiểu tử này đang nhắm vào lều của người, đừng để nó toại nguyện.

Trường Tôn Hoàng hậu hiền huệ đích thân bưng bát sữa cho Lý Uyên và Lý Nhị. Bên trên bát sữa còn rải cả hoa quế, tỏa hương thơm ngát.

Lý Uyên cười đến mức không thở nổi, ho một lúc, rồi nói đứt quãng với Vân Diệp:

– Mỗi lần thấy ngươi là lão phu lại vui vẻ. Muốn cái gì cứ nói thẳng, cướp cũng được, đoạt cũng được. Làm tiểu nhân cũng phải làm cho quang minh chính đại chứ! Giỏi giỏi, là đứa bé ngoan. Cái lều vừa cấp cho Nguyên Xương, lão phu sẽ không cho nữa, lão phu muốn lấy nó ra đánh cược.

Kẻ ngốc đến mấy cũng nghe ra lời của Lý Uyên có thâm ý. Quai hàm Lý Nhị bành ra, nụ cười của ông biến thành rất gượng gạo, chỉ có Trường Tôn thị là vẫn tươi cười:

– Phụ hoàng đã ban cho nhi tử rồi, làm sao có thể tùy tiện lấy lại được? Để con bảo Phủ Nội Vụ đưa Phụ hoàng một cái khác, không cần phải đi đòi đâu ạ.

Lý Nhị tựa cười tựa không, ném cho Vân Diệp một ánh mắt lạnh lẽo đến rợn người, rồi quay sang mỉm cười với Lý Nguyên Xương:

– Nguyên Xương, đệ thấy thế nào?

Lý Nguyên Xương cung kính đáp:

– Hoàng huynh xử trí là được rồi. Tiểu đệ vốn người mạnh khỏe, cho dù bị kẻ tiểu nhân thiếu chút nữa đoạt mạng cũng chẳng sao. Chỉ là trên vận hà, thuyền của tiểu đệ bỗng dưng bị bắn chìm một cách vô cớ, tiếng cung nỏ Bát Ngưu khiến tiểu đệ hồn phi phách tán, chẳng biết đêm nay có còn phải đối mặt với loại cung nỏ ghê gớm đó nữa không?

Trong phòng có rất nhiều tông thân, biểu huynh đệ như Lý Hiếu Cung cũng có mặt. Nghe vậy, ông ta định đứng dậy nói, nhưng đã bị Lý Đạo Tông ấn xuống.

Lý Uyên đuổi hết thái giám, cung nữ ra ngoài, rồi trầm giọng nói với Vân Diệp:

– Tiểu tử, ngươi hãy giải thích rõ ràng chuyện này rồi chúng ta sẽ đi đánh bạc. Thực ra ngươi cũng chẳng phải người ngoài. Lão phu nói ngươi là rể của Lý gia, hẳn ngươi cũng không thấy đột ngột. An Lan đã sinh con cho ngươi rồi, người trong nhà nên nói rõ mọi chuyện ra thì tốt hơn.

Vân Diệp sắc mặt không đổi, vẫn mỉm cười đáp:

– Thái thượng hoàng, nếu chẳng phải Bệ hạ nghiêm lệnh tiểu tử không được làm người thương tâm, thì thủ cấp của Hán Vương lúc này đã treo trên cổng thành Trường An rồi, làm gì còn cơ hội sống.

Thấy Vân Diệp chẳng thèm coi một thân vương ra gì, Lý Nguyên Xương tức đến tím mặt. Nhất là khi Vân Diệp tựa như vô ý liếc nhìn hắn một cái, khóe môi lại nhếch lên một nụ cười đểu.

Lý Nhị gật đầu, coi như thừa nhận mình đã hạ lệnh cho Vân Diệp như thế. Dù lời này do Trường Tôn thị nói ra, nhưng cũng giống như chính ông đã nói vậy.

– Tiểu tử, lão phu cũng biết ít nhiều về con người của ngươi, ngươi trọng tình cảm hơn được mất. Ngươi hãy kể đầu đuôi cho lão phu nghe, lão phu sẽ phân định đúng sai.

Nói xong, ông nhìn sang Lý Nhị, và Lý Nhị gật đầu.

– Thái thượng hoàng cũng hiểu rõ chuyện quân lữ. Khi ấy, vi thần nhậm chức thống lĩnh thủy sư Lĩnh Nam, dẫn dắt đội thuyền hành quân trên vận hà. Quân kỳ Đại Đường bay phất phới, không một thuyền nào trên sông dám không nhường đường cho đại quân, đợi đại quân đi qua mới dám khởi hành. Xin hỏi Thái thượng hoàng, lúc ấy trên sông, quyền lực của vi thần có phải là lớn nh���t không?

– Đúng vậy, đại quân tới đâu, dân chúng bốn phương đều phải né tránh.

– Kết quả là có một con thuyền dám đến gần hạm đội. Biết đó là thuyền của Hán Vương, thần đã giảm tốc độ, nhường đường cho nó đi trước. Ai ngờ trên thuyền đó lại có hai người phụ nữ khỏa thân uốn éo. Sau đó, con thuyền đó đã bị vi thần dùng máy bắn phá nát thành từng mảnh vụn.

– Nói láo! Ngươi dùng tới mấy chục cái máy bắn đá! Phụ hoàng, Vân Diệp muốn lấy mạng hài nhi!

Tác phẩm này thuộc về truyen.free, mọi hình thức sao chép đều không được phép nếu chưa có sự đồng ý.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free