Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 541:

Lý Uyên bực bội nói: – Đó là người ta đã cho ngươi cơ hội thoát thân, nếu không phải những tảng đá lớn ập xuống thì ngươi đã thành mồi cho cá rồi. Tiểu tử, trẫm hiểu cái đạo lý “sĩ khí ba quân chỉ có thể cổ vũ, không thể làm nhụt”. Chuyện đập thuyền thì đành rồi, nhưng sau đó vì sao ngươi lại dùng nỏ tám trâu bắn hắn? Đừng nói lần này ngươi không muốn lấy m��ng hắn!

Vân Diệp chắp tay nói: – Thái thượng hoàng có lẽ không biết, khi đó trên thuyền của thần chở đầy vàng bạc châu báu, có thể nói, một nửa quốc khố đang nằm trên thuyền thần. Nửa đêm có kẻ từ trên bờ dòm ngó, nếu thần không dùng nỏ tám trâu bắn thì còn có thể dùng thứ gì khác? Trong tình huống không rõ ràng như vậy mà thần lại lên bờ ư? Bắn chết thì coi như hắn xui xẻo, bắn không chết thì coi như hắn mạng lớn, chỉ đơn giản vậy thôi.

Môi y khẽ nhếch, dù có lên tận trời xanh phân trần, y vẫn nắm chắc phần lý.

Lý Uyên xoa mặt nói: – Chúng ta đi đánh bạc thôi, xem đêm nay rốt cuộc là lão phu sẽ lấy vàng của ngươi, hay ngươi sẽ có lều cho gia quyến ở.

Nghe Vân Diệp kể rõ nguồn cơn sự việc, ông ta thấy chuyện này không cần nhắc lại nữa, lều của Lý Nguyên Xương cũng vì thế mà bị thu hồi.

Vân Diệp không sao hiểu nổi vì sao Lý Uyên cứ thích dùng ba con xúc xắc để đổ, phải chăng vì nó dễ ném ra số lớn? Lần trước mình thua nên mới chế ra nó, nay nó lại trở thành tượng trưng cho vận may của Lý Uyên. Ông ta nói đánh m���t chược không sướng, ném xúc xắc mới thực sự là kỹ thuật. Chỉ cần nắm vững lực đạo chuẩn xác, ném được số mình muốn đâu phải là chuyện không tưởng. Lần trước thắng Lý Uyên xong lại quên lấy về, giờ nó nghiễm nhiên thuộc về ông ta rồi. Trên chiếu bạc không có cha con. Lý Uyên, Lý Thừa Càn, Lý Nguyên Xương, Lý Hiếu Cung cùng với Vân Diệp chơi ném xúc xắc, ngồi quây quần quanh bàn đánh bạc. Tiếng huyên náo truyền đi rất xa. Trình Giảo Kim tuy rất muốn đến làm một ván, nhưng nhớ tới ánh mắt lạnh băng của Lý Nhị, đành nuốt nước bọt mà chui vào bụi cỏ ngủ.

Lý Nguyên Xương dường như quyết đối đầu với Vân Diệp, chỉ cần Vân Diệp đặt lớn là hắn đặt nhỏ. Kết quả là sau một canh giờ, chiếc lều của hắn đã mang họ Vân rồi. Thái thượng hoàng cười ha hả, sai nội thị đi dựng lều cho Vân gia, còn bản thân thì kéo Vân Diệp đánh bạc tiếp.

Đến cả thằng ngốc cũng biết xúc xắc có vấn đề, ném mười lần thì đến tám là lớn. Nhưng đồ đánh bạc do Lý Uyên cung cấp, nên mọi người mau chóng hiểu ra. Đám Lý Thừa Càn, Lý Hiếu Cung đều đặt lớn, chỉ có Lý Nguyên Xương nghiến răng nghiến lợi cùng hai tên đồng bọn ra sức đặt nhỏ.

Đánh bạc kiểu đó quả thật vô vị. Khi trăng lên giữa trời, Lý Nguyên Xương đã nợ nần chồng chất. Lúc hắn lại lần nữa chuẩn bị mở miệng vay bạc của phụ thân thì bị Lý Uyên phẩy tay đuổi đi, nói rằng đó chỉ là tên chỉ biết nộp tiền, có bao nhiêu thua bấy nhiêu, chi bằng cứ về lều cỏ mà ngủ còn hơn.

Toàn bộ mọi người đều đặt lớn thì còn gì để đánh nữa? Lý Uyên đành thay xúc xắc, cùng Vân Diệp, Lý Đạo Tông, Lý Hiếu Cung bắt đầu chơi mạt chược.

Lý Uyên cực kỳ mê bài bạc, cả đêm không ngủ mà tinh thần vẫn phơi phới. Đáng thương cho ba người kia, ban ngày đã vác nặng đi mấy chục dặm đường, giờ lại vừa ngáp ngắn ngáp dài vừa bồi tiếp gia chủ đời trước của Lý gia. Tinh thần uể oải như thế mà đánh thắng được Lý Uyên thì mới là chuyện lạ. Lý Uyên cười liên hồi, tinh thần càng lúc càng tràn trề.

Đến khi mặt trời ló rạng, ba người Lý Hiếu Cung mệt tới không thể cầm cự nổi nữa thì ngoài lều bỗng vang l��n tiếng kêu xé gan: – Á, ong! Trời ơi, ong!

Lý Nguyên Xương ôm đầu lao thẳng vào lều của Lý Uyên, phía sau là mấy chục con ong to bằng đầu ngón tay đang truy sát không tha. Vân Diệp vội cởi y phục của Lý Uyên ra, trùm lên người ông ta, ấn ông ta xuống gầm bàn, rồi lại lấy vải bố đắp lên. Nếu Thái thượng hoàng có mệnh hệ gì thì tội của mấy người họ lớn lắm rồi.

Lạ thay, đàn ong cứ thế đuổi theo Lý Nguyên Xương, hoàn toàn không thèm để ý tới đám Lý Hiếu Cung đang quần áo xốc xếch. Nội thị mang vợt tới, chẳng mấy chốc đã bắt hết ong, sau đó run rẩy quỳ rạp trên mặt đất.

Lý Nhị chỉ mặc độc một cái áo khoác, vội vàng chạy tới. Nhìn thấy lều tan tác thì lửa giận bốc ngút trời, nhất là khi thấy Lý Nguyên Xương đầu chui vào gầm giường, mông chổng ngược lên, Lý Nhị càng điên tiết, không suy nghĩ gì thêm đã ra lệnh xử quyết toàn bộ nội thị.

Lý Uyên vội vã bò từ gầm bàn ra ngăn cản. Ông thầm nghĩ, mình chỉ còn mấy tên nô tài trung thành này thôi, nếu bị chém, ngay cả người để than vãn cũng không còn.

Đợi đám Lý Hiếu Cung kéo Lý Nguyên Xương từ gầm giường ra, ai nấy đều không khỏi rùng mình. Trong thời gian ngắn ngủi như vậy mà đầu Lý Nguyên Xương sưng vù không khác gì đầu lợn, mắt không mở ra được, đầu to gấp đôi, miệng méo xệch, nước dãi đầm đìa, vậy mà vẫn còn hò hét: – Vân Diệp là hung thủ! Phụ hoàng làm chủ cho hài nhi! Ta có hóa thành ma cũng không tha cho ngươi!

Ngay cả Lý Nhị cũng dùng ánh mắt hoài nghi nhìn Vân Diệp. Vân Diệp cười khổ lắc đầu, không nói một lời.

Lý Uyên đau đớn nhìn bộ dạng thê thảm của nhi tử, rồi nói: – Lần này con đã nghi oan cho y rồi. Từ tối qua tới giờ, y không hề rời khỏi cái lều này, ngay cả đi tiểu cũng ở trong thùng. Bởi vì phụ hoàng lo y chạy mất nên mới đặc biệt yêu cầu như thế. Cho nên, chuyện này hẳn có vấn đề khác, không liên quan tới y đâu.

Lý Nguyên Xương gào khóc. Lần này thì hắn sợ thật rồi. Nếu không phải do Vân Diệp báo thù, vậy thì chỉ còn lại Lý Nhị... lẽ nào hắn định để mình bị ong đốt chết?

Lý Uyên cũng bật khóc, nói: – Tha cho nó đi, tha cho nó đi! Con ta không thể chết nữa!

Lúc này, Lý Uyên già nua lại nhớ tới cái ngày máu chảy thành sông năm xưa, không ngừng khóc lóc, cầu xin Lý Nhị tha cho Lý Nguyên Xương.

– Phụ hoàng, nếu như chuyện này do hài nhi làm, hài nhi nguyện bị lôi điện đánh thành tro bụi, chết không có đất chôn.

Nói xong, hắn quỳ sụp xuống.

Nghe Lý Nhị thề, Lý Uyên liền ngừng khóc. Ông ta quá rõ nhi tử của mình là loại người thế nào: đã nói không phải mình làm thì nhất định không phải, đứa nhi tử này chưa bao giờ làm mà không nhận.

Lý Uyên đỡ Lý Nhị đứng dậy: – Oan cho ngươi rồi. Nếu ngươi nói không thì nhất định là không phải. Nhưng nhất định phải tìm ra kẻ hại Nguyên Xương, băm thành muôn mảnh mới hả mối hận trong lòng trẫm.

Lý Nhị gật đầu, bố trí nội thị dọn dẹp lều, rồi dẫn đám Lý Hiếu Cung đi ra ngoài. Ánh mắt hắn như sói, nhìn chằm chằm Vân Diệp: – Tiểu tử, chuyện này thực sự không liên quan tới ngươi ư? Nếu ngươi muốn lừa Thái thượng hoàng, phải chăng làm ngay dưới vành mắt của người cũng được?

Vân Diệp cười nhe răng, giang tay tỏ ý mình thực sự không biết. Lý Nhị gật đầu, ông ta tin Vân Diệp. Y đã nói không làm là không làm, ở phương diện này, sức phán đoán của Lý Nhị cực kỳ chuẩn xác.

Hầu gia Thiên Tuế thiếu chút nữa bị ong đốt chết. Chuyện này mau chóng truyền khắp trại, tức thì tin đồn đủ kiểu, nào là Hán vương bị ông trời trừng phạt, nào là trong ngày tế trời này đây không phải dấu hiệu tốt... đủ cả.

Kiểm tra khắp doanh trại mà không tìm ra ai làm. Chỉ còn một canh giờ nữa là khai mạc đại điển, không thể chậm trễ. Nhìn Vân Diệp ngáp ngắn ngáp dài, Lý Nhị đành để y đi nghỉ chốc lát, còn bản thân thì vắt óc suy nghĩ xem ai mới là kẻ khả nghi nhất.

Vân Diệp đương nhiên biết ai làm, trừ Lý Thái ra thì không còn ai khác. Trước kia, y cứ ngỡ hắn đã từ bỏ kế hoạch phục thù của mình rồi. Ai ngờ hắn lại chọn ra tay vào thời khắc này, chứng tỏ bóng ma tuổi thơ đã tổn thương hắn quá lớn.

Lý Khác lấy trong lòng ra một gói giấy dầu đưa cho Vân Diệp. Mở ra xem thì là một cái đùi gà vàng ruộm. Vân Diệp thở dài một tiếng, cất gói giấy dầu vào lòng. Chiều hôm nay còn phải đi xa, không biết nãi nãi có chịu nổi không?

– Thanh Tước hơi lỗ mãng rồi. Không nên làm chuyện đó vào lúc này, sẽ gây nên tranh đấu trong hoàng gia. Lý Khác khẽ nói bên tai Vân Diệp. Chẳng những hắn biết, đoán chừng Lý Thừa Càn cũng đoán được vài phần. Nhưng vừa rồi Lý Thừa Càn không nói gì cả, có thể thấy ngay từ đầu đã không định bán đứng đệ đệ của mình. Lý Khác hiện giờ cũng chỉ có thể tìm Vân Diệp để tâm sự nỗi lo lắng của mình, mong Vân Diệp nghĩ đường lui cho Lý Thái.

– Chuyện này quá ầm ĩ, gây ảnh hưởng cực kỳ tồi tệ. Chuyện chúng ta có thể làm là ngậm chặt miệng, đợi đại lễ qua rồi đoán chừng Thanh Tước sẽ nói với nương nương. Chuyện này Thanh Tước sẽ có cách xử lý hoàn hảo, chúng ta cứ im lặng xem diễn biến là được. Vân Diệp rất có lòng tin vào trí tuệ của Lý Thái.

Mọi bản quyền đối với bản dịch này đều thuộc về truyen.free, nơi những câu chuyện được kể một cách sống động nhất.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free