(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 542:
Lều của Vân gia hiên ngang giữa doanh trại. Tân Nguyệt mời nữ quyến các phủ thân thiết vào ở, dù có chật chội cũng đỡ hơn phải chịu sương gió. Cuối cùng, chỉ có Vân gia nãi nãi, mấy lão phu nhân lớn tuổi và hơn hai mươi đứa trẻ nhỏ vào trú ngụ. Khi Vân Diệp vừa đến lều, Tân Nguyệt đã chặn y lại:
- Phu quân vất vả rồi. Vân gia chưa từng được thể diện như thế này, thiếp thân dù ngủ ngoài trời hôm qua cũng thấy vui vẻ.
- Phu quân nàng thì chẳng vui vẻ gì đâu. Đánh mạt chược cả đêm, giờ mệt chết rồi. Lều cỏ hôm qua nàng ngủ ở đâu? Ta muốn ngủ một giấc.
Quả nhiên đó là một căn lều cỏ khô. Đại lễ nghi của Lý Nhị hoàn toàn mô phỏng thời cổ, thôi thì mặc kệ. Vân Diệp chui vào lều, tiếng ngáy đã vang lên ngay tắp lự. Tân Nguyệt lấy một bộ y phục đắp lên người y, rồi ngồi bên cạnh xua đuổi đám ruồi muỗi đáng ghét.
Hi Mạt Đế Á như bóng ma chui ra, thì thầm với Tân Nguyệt:
- Ta biết tên vương gia kia vì sao bị ong đốt.
Tân Nguyệt kinh ngạc suýt kêu thành tiếng, vội bịt miệng lại, đảo mắt nhìn quanh thấy không có ai, bèn hỏi khẽ:
- Cô có nói cho người khác biết không?
Hi Mạt Đế Á dương dương đắc ý, đáp:
- Không, ta chỉ có một người bạn là cô, đương nhiên là nói cho cô biết đầu tiên.
Tân Nguyệt nghiêm túc nói: - Đừng nói nữa, cô không biết gì cả, ta cũng không nghe thấy gì hết. Cô cho rằng trên đời này chỉ mỗi mình cô thông minh thôi sao? Phu quân ta thông minh như thế mà còn không hề hay biết gì, trong doanh trại những người thông minh khác cũng đều không hay biết gì cả, chẳng lẽ trí tuệ của họ không bằng cô? Nếu cô muốn sống bình an để dạy học ở thư viện thì hãy ngậm miệng lại. Chuyện ong ve gì cũng không liên quan tới những phụ nhân dạy học như chúng ta, đó là chuyện của nam nhân.
Hi Mạt Đế Á không ngốc, nghe thấy lời cảnh cáo của Tân Nguyệt, mặt nàng lập tức trắng bệch. Nàng chợt nhớ ra rằng, một Hi Mạt Đế Á đời đầu đã chết thảm chính vì tham dự vào cuộc đấu tranh giữa tôn giáo và vương quyền.
Nghĩ tới đó, sự đắc ý của nàng biến thành nỗi sợ hãi vô biên. Theo tiềm thức, nàng nhích tới gần Tân Nguyệt tìm kiếm chút an ủi. Thấy Hi Mạt Đế Á rúc vào lòng mình, Tân Nguyệt chợt nhớ lời phu quân từng nói rằng Hi Mạt Đế Á dường như thích nữ nhân hơn. "Thế này sao được?" Nàng khéo léo đứng dậy, ngồi sang bên kia cạnh trượng phu. Thế là thành cảnh hai mỹ nữ ngồi bên hầu hạ Vân Diệp, thu hút không biết bao nhiêu ánh mắt ghen tị ném về phía đó.
Hoàng đế quả là hoàng đế, chỉ trong một canh giờ đã ph�� án xong. Hàn Duyên Niên, kẻ xấu xa tội ác tày trời, dù vắt óc bày quỷ kế cũng khó thoát khỏi đôi mắt nhìn xuyên mây mù của hoàng đế bệ hạ. Hắn bị tóm gọn trong đội ngũ hơn ba nghìn người, chuẩn bị chặt đầu trước khi tế trời, với tội danh mưu hại hoàng tộc. Đây chính là thủ lĩnh thanh tuyển ti của Lại bộ.
Vân Diệp trước kia từng cùng vị lão huynh này uống rượu vài lần. Chức vị của muội phu cũng là nhờ ông ta sắp xếp. Con người ông ta tốt bụng, tửu lượng cũng khá, thẳng thắn, đối xử thân thiết với mọi người. Trong công vụ, lời nói ông ấy nặng tựa cửu đỉnh, danh tiết thanh liêm như nước, ngoại trừ việc thích giám định vàng ra thì không có khuyết điểm gì. Vân gia vẫn luôn phiền lòng về độ thuần khiết của vàng, nghe nói Hàn tuyển ti có tài giám định vàng, mà cao thủ thì khó kiếm, nên bèn mạo muội nhờ Lão Hàn giám định giúp.
Nhưng Lão Hàn lại mặt mày sầu khổ nói công vụ bận rộn, không có thời gian. Cuối cùng, khi Vân Diệp gần như trở mặt, ông ta mới miễn cưỡng giúp Vân gia giám định hai trăm lượng vàng, nhưng lấy cớ công vụ bộn bề, chẳng biết bao giờ mới giám định xong, xin Vân gia kiên nhẫn chờ đợi. Ông ta còn cẩn thận viết giấy biên nhận, như thể nếu không có nó thì đã trở mặt vậy.
Người ta đã nhận lời giúp, ai lại còn thúc giục? Đó là việc làm của kẻ thiếu lương tâm. Bởi vậy, gần một năm trời Vân gia không hề hỏi tới. Mãi cho đến khi muội phu nhậm chức, Hàn gia mới phái lão quản gia đem hai trăm lượng vàng trả lại.
Cao thủ quả nhiên là cao thủ, giám định vàng rất chuẩn xác, khiến Vân Diệp vô cùng hài lòng. Vượng Tài lại rất thích vàng mà Hàn gia mang tới, nhân lúc Vân Diệp đang viết giấy biên nhận, nó đã ăn sạch đống vàng, không để lại chút nào cho Vân Diệp. Hàn lão quản gia trước khi đi còn lấy trong lòng ra một nắm tiền cho vào túi Vượng Tài, miệng không ngừng khen "ngựa tốt".
Chức vụ thanh tuyển ti của Lại bộ là vị trí béo bở đến mức "đánh rắm ra vàng", đồng thời cũng là chức vụ có tỉ lệ tử vong cao nhất. Lão Hàn bình an vô sự được năm năm đã là một trường hợp hiếm có, và tiếng thanh liêm đó đã giúp hắn hưởng lợi không ít.
Nghe Lão Hàn hào hùng chính nghĩa hô khẩu hiệu "Có lòng giết giặc, nhưng chẳng thể xoay trời", rồi bị đao phủ chặt đầu, trong lòng Vân Diệp dâng lên chút bi thương. Mình còn bảy đứa muội muội chưa xuất giá, tức là còn có bảy vị muội phu rất có khả năng cần tới Lão Hàn. Nay hắn đã khảng khái tráng liệt quyên mình vì nghĩa, tổn thất này lớn quá!
Vị chủ quản thanh tuyển ti tiếp theo thế nào cũng phải thanh liêm ít nhất một năm, sau đó mới vô tình lộ ra sở thích nho nhỏ nào đó. Thế nhưng tháng sau Nhuận Nương đã thành thân rồi, sớm nói với ca ca rằng Tần lão nhị muốn một vị trí tốt. Hắn còn đi khóc lóc với nãi nãi, nói rằng Tần lão nhị là con thứ, Tần gia chẳng quan tâm tới chuyện của hắn, nếu không có tiền đồ tốt, nhất định sẽ u uất mà chết.
Vân Diệp cùng Lý Thái đứng nhìn người vợ của liệt sĩ vô cùng trấn tĩnh dùng kim chỉ khâu đầu lâu và thân thể của trượng phu lại với nhau, sau đó lấy chiếu cuốn lại, buộc thừng, cùng đứa nhi tử chưa tới mười ba tuổi kéo về nhà...
- Diệp Tử, ngươi thấy ta có nên đứng ra không?
Lý Thái nghiêng đầu sang hỏi: - Trong đại lễ nghi này, ta và ngươi đều chỉ là những người ngoài cuộc mà thôi, nhảy ra khoe khoang làm gì? Người nhà Hàn Duyên Niên đối với cái chết này có thể nói là cầu nhân đắc nhân, chẳng phải vừa rồi người ta vẫn lớn tiếng hô khẩu hiệu đó sao? Con cờ phụ hoàng ngươi dùng để lập uy đã thiếu đi một rồi, chẳng lẽ ngươi định để con cờ của phụ hoàng ngươi lại thiếu đi một lần nữa sao?
- Đại trượng phu hành sự phải đi không đổi tên, ngồi không đổi họ, làm như thế còn ra thể thống gì? Nếu ta giết tên khốn đó, phụ hoàng sẽ xử trí ta thế nào? Đoạt tước vị ư? Ngay cả đất phong ta còn chẳng bận tâm nữa là tước vị.
Lý Thái cực kỳ đắc ý, hắn chợt nhận ra rằng chỉ cần mình không thèm tước vị hay đất phong thì có thể đi nghênh ngang khắp Đại Đường. Hiện giờ là thế, mà tương lai đại ca hắn làm hoàng đế cũng sẽ là như vậy.
Quan viên lễ bộ gõ chiêng cheng cheng, chỉnh đốn đội ngũ chuẩn bị tế trời. Lý Nguyên Xương sưng vù đến mức không ra hình dạng con người cũng phải tham gia. Nhìn thảm cảnh của hắn, cổ Vân Diệp rịn đầy mồ hôi lạnh, chưa bao giờ nghĩ đầu một người có thể sưng đến mức độ này. Bảy tám cái nốt bóng lưỡng phồng rộp, cái lỗ nhỏ màu đen ở giữa không ngừng rỉ nước vàng. Đoán chừng sau sự kiện này, khuôn mặt tuấn tú mà Lý Nguyên Xương luôn kiêu ngạo sẽ bị hủy hoại hoàn toàn. Ong mật trong dãy Tần Lĩnh ngay cả hổ cũng chẳng dám trêu vào, khi ong ùa tới thì ngay cả gấu cũng bị đốt chết. Loài này tự mình không làm ra mật, chuyên đi cướp mật của ong mật khác, thậm chí ong mật có mật cũng là thức ăn của nó. Cực kỳ hung hãn, là bá vương tuyệt đối trong dãy Tần Lĩnh, đương nhiên trước mặt chim sẻ thì chẳng là cái đinh gì.
Tất cả mọi người bất giác tránh xa Lý Nguyên Xương. Vân Diệp thậm chí không nhìn thấy thân thể hắn có bất kỳ phản ứng nào, xem ra tên này dứt khoát đang trong trạng thái hôn mê sâu.
Từ xa, một đám mây nhỏ bay tới, tạm thời che đi mặt trời. Đây là chuyện tốt duy nhất ông trời làm trong hai ngày qua. Ngoài mây, trên núi cũng bắt đầu nổi gió. Tên hán tử cao lớn đóng vai Phong Bá cao hứng múa cờ trong tay, thiên quan lễ bộ toàn thân lễ phục phối hợp cùng một đám đạo sĩ múa may, dùng ngôn ngữ kỳ quái đọc lời tế trong tay.
Sứ tiết các nước mặc lễ phục đủ màu sặc sỡ bắt đầu biểu diễn dưới đài. Rõ ràng lễ bộ đã bồi huấn từ trước, động tác ai nấy đều chỉnh tề. Thi thoảng có một hai tên ngốc nhảy sai nhịp, ví dụ như Hiệt Lợi, mỗi lần nhảy sai lại lén nhìn sắc mặt Lý Nhị một cái. Vân Diệp và Lý Thái đứng ngay sau Lý Nhị, nhìn rất rõ ràng.
- Diệp Tử, đây là người hùng bá thảo nguyên hai mươi năm đấy sao?
Lý Thái khinh bỉ hỏi: - Vốn là một nhân vật cực kỳ lợi hại. Khi ta ở thảo nguyên đã được nghe rất nhiều truyền thuyết liên quan tới hắn. Nào là hắn bắn một mũi tên hạ tám con chim ưng, một cánh tay có thể vật ngã con trâu đực cường tráng nhất, mỗi bữa có thể ăn một con trâu, ăn xong còn cần ba con cừu tráng miệng. Nào là có thể tìm được đóa hoa mỹ lệ nhất trên thảo nguyên, tặng cho cô nương xinh đẹp nhất trong bộ lạc, có thể hát hay hơn chim hoàng oanh. Một mình có thể chăn m���t nghìn con trâu, khi nhàn hạ không có việc gì làm thì đi tìm ác ma đáng sợ nhất thảo nguyên mà đánh nhau. Một con ác ma bị hắn ném xuống Bắc Hải, trốn dưới đáy biển không dám lên, khi nào hắn nhớ ra thì lại kéo lên đánh thêm một trận nữa.
Vân Diệp vì muốn thổi phồng sự vĩ đại của Hiệt Lợi mà đứng đó khoác lác. Lý Thái nghe mà rùng mình, cố gắng quay đầu đi, nhưng bên cạnh lại là cái đầu sưng vù như đầu lợn của Lý Nguyên Xương, đành quay đầu lại, cắn răng không để mình nôn ra.
Những người mang họ Lý không thể nào thiếu lý trí được. Lý Đạo Tôn thích cái đề tài này, liền nói với hoàng tộc bên cạnh:
- Vân hầu kể nghe có vẻ quái lạ, nhưng trên thảo nguyên người ta hình dung anh hùng là như thế đấy, một việc nho nhỏ cũng được thổi phồng vô hạn.
Một thiếu niên hoàng tộc miệng còn lông tơ nói: - Cửu thúc, Hiệt Lợi dù có lợi hại tới đâu còn chẳng phải bị tướng sĩ bắt trong hang động đấy sao? Hắn không xứng làm anh hùng. Hiện giờ nhìn bộ dạng kinh tởm của hắn, tiểu chất chỉ muốn về kinh, đánh cho hắn một trận. Nhảy thôi mà cũng không nên hồn.
Một thiếu niên hoàng tộc tinh mắt chỉ vào một đám người dị tộc đang đứng bên rừng cây, hỏi Lý Đạo Tông:
- Cửu thúc, vì sao những người kia không ra múa?
Lý Đạo Tông nhìn một cái rồi nói: - Vội gì, rồi tất cả đều sẽ ra nhảy thôi. Giờ không nhảy, tương lai cũng sẽ nhảy. Đám tiểu tử các ngươi, cứ thao luyện cho tốt, bọn họ sẽ tới Đại Đường biểu diễn ca vũ. Nghe nói người Cao Ly múa đẹp lắm.
Tán gẫu khiến thời gian trôi qua rất nhanh. Vốn bầu trời chỉ có một đám mây nhỏ, giờ đã thành đám mây lớn, lại còn có xu hướng đen kịt. Quan viên lễ bộ vội ngừng ca múa, mời hoàng đế tế trời, nếu không lát nữa mưa to sẽ không thể tế trời được nữa.
Nhân lúc Lý Nhị "trò chuyện" với ông trời, Vân Diệp mút ngón tay, đưa lên xem hướng gió. Lý Hiểu Cung ở bên cạnh cũng làm động tác tương tự, rồi nói:
- Tiểu tử, sắp mưa rồi. Chúng ta thì không lo, nhưng đám phụ nữ và trẻ nhỏ thì không chịu nổi. Có cách nào hay không?
- Nếu Ti thiên giám không có chuẩn bị, tiểu chất cho rằng có thể đuổi hết bọn chúng về quê. Thứ giá áo túi cơm đó giữ lại làm gì.
Thiên quan lễ bộ chẳng biết lên cơn gì, trong (Lễ điển) có vô số lễ nghi lại không dùng, nhất định phải dùng cách thất đức nhất. Bới trong đống giấy lộn ra một ít manh mối, rồi bằng đầu óc điên khùng thêm thắt vào một ít, thế là thành ra lễ tiết như hiện giờ. Ngay cả khi các Hoàng Đế cổ xưa thống trị, thân còn che mấy mảnh vải không rõ ra sao, thế mà cứ nhất định tuân theo lễ tiết cổ.
Một bộ lạc hết lương thực, đưa toàn bộ gia tộc đi nơi khác kiếm ăn là chuyện bình thường. Nhưng ngươi không thể đem hết tới Đại Đường, toàn những người ăn sung mặc sướng mà đi năm mươi dặm cứ như chạy nạn.
Trong lòng Vân Diệp chợt giật thót một cái. Chuyện này từng có một tên hoàng đế tưng tửng làm qua, đó là Bắc Ngụy Hiếu Văn Đế Thác Bạt Hoành nổi danh. Vì muốn cướp đoạt văn minh Hoa Hạ, ông ta đã lừa quý tộc viễn chinh Trung Nguyên, đem toàn bộ gia sản rầm rộ tiến về Trung Nguyên. Khi toàn bộ mọi người đã chịu hết khổ cực, hắn mới nói: "Mệt rồi, hay là chúng ta không về nữa, không bằng xây dựng đô thành của chúng ta ở đây đi." Thế là tộc Tiên Ti nhanh chóng hòa nhập vào tộc Hán. Chẳng lẽ nghi thức này là đám Lý Nhị dư nghiệt tộc của Tiên Ti đang tưởng nhớ tổ tiên? Nếu không, hoàng đế tế trời, mang theo thái thượng hoàng làm gì?
Con người thường thích suy nghĩ lung tung, càng nghĩ càng thấy khả nghi. Đám Ứng Long, Vũ Sư, Phong Bá, kim giáp thần sao lại giống như những thứ tùy tiện bày ra để lừa người? Hoàng Đế mà dùng mấy tên ngốc này thống nhất Trung Nguyên thì đã bị Xi Vưu tóm ăn thịt rồi, làm sao còn có thể thành thủy tổ của Hoa Hạ?
Thật quá khả nghi, nhất là khi Trường Tôn Vô Kỵ quay đầu cười với mình, trong lòng Vân Diệp càng thêm nghi hoặc. Cái lão này không những bộ dạng khả nghi mà ngay cả cái tên cũng khả nghi.
Đứng cạnh Nhan lão thái gia dễ chịu hơn nhiều. Mặc dù tóc không còn nhiều, mắt khép hờ nghe Lý Nhị đọc bài tế, thi thoảng đầu ông lại lắc lư một cái. Có điều, tới gần có thể nghe thấy ông cụ ngáy khe khẽ.
- Gia gia ta đang thưởng thức hùng văn của bệ hạ, đừng quấy rầy.
Tiểu Nhan với bộ râu ria cảnh giác nhìn Vân Diệp:
Vân Diệp chỉ tới tìm kiếm sự an ủi, chứ không phải để quấy rầy giấc ngủ của ông cụ. Đứng bên cạnh ông cụ, y cảm thấy rất dễ chịu. Vì chuẩn bị cho buổi chiều bôn ba đường xa, ông cụ mở mắt, đưa tay ra với Vân Diệp.
- Đưa đây! Bọn trẻ b��y giờ không biết kính lão tôn hiền, giấu thịt gà trong lòng mà không biết hiếu kính người già. Lão phu đã húp hai bữa cháo rồi, miệng cứ thấy thiếu thiếu cái gì đó.
Vân Diệp lấy đùi gà ra, dùng hai tay đưa cho ông cụ, hỏi nhỏ:
- Lão tổ tông ngửi ra được sao?
Chẳng phải nói công năng tất cả các cơ quan của người già đều suy giảm ư? Vì sao mũi ông ta còn thính như thế?
Ông cụ cầm đùi gà đặt lên mũi ngửi, chép miệng nuối tiếc nói: - Già rồi, vô tích sự rồi! Năm xưa đùi gà thế này một bữa lão phu ăn tám cái, giờ chỉ có thể ngửi một chút, ngửi cho đỡ thèm thôi, tiếc quá!
Nói xong, ông cụ cho đùi gà vào lòng, vỗ vỗ hai cái, cảm nhận sự tồn tại của nó, rồi nhắm mắt lại, tiếp tục thưởng thức văn chương của hoàng đế.
Phong Bá đã sắp không đứng nổi nữa rồi, bị lá cờ gọi gió kéo đi khắp nơi. Tầng mây đen xì xì đã sắp đè lên đầu, nhưng không ai hoảng loạn, đến ngay cả trẻ nhỏ cũng giương tai lên nghe ý chỉ của hoàng đế.
Gió mang tới tiếng các quan viên Lại bộ, nhưng không thể mang đi những chữ viết trên ván gỗ lớn. Trước tiên là hoàng tộc, tiếp đó là vương công đại thần. Trình Giảo Kim được thăng làm Lô quốc quận công, Ngưu Tiến Đạt trở thành huyện công. Vân Diệp thì "vạn năm không đổi" vẫn làm Lam Điền huyện hầu. Hà Thiệu không biết đã "chạy chọt" ai mà không bị mất hàm Bá tước. Dực quốc huyện công của Tần Quỳnh không đổi, Ngạc quốc công của Uất Trì Cung cũng không đổi, nhưng được thêm hàm Trấn quân đại tướng quân.
Những người có tên đều chúc mừng lẫn nhau, bởi vì phong thưởng trong kỳ đại lễ nghi này, về sau sẽ không có khả năng bị tước đoạt. Đó là cách Lý Nhị trấn an lòng người trong giới huân quý.
Khi quan viên Lại bộ viết xong chữ cuối cùng, xoay người đi, thì dưới ván gỗ đã vang lên tiếng khóc dậy đất.
- Bệ hạ, không thể nào! Lão thần vì Đại Đường ra sức bao năm, bệ hạ không thể đối xử với thần như thế!
- Thái thượng hoàng, người nói một câu đi chứ! Tước vị của lão thần là do người ban thưởng, nay chỉ bằng một câu nói là không còn nữa. Thần không sai, không sai gì cả! Thái thượng hoàng, người lên tiếng đi! Năm xưa người khởi binh, thần đem toàn bộ gia sản góp quân lương, giờ phú quý rồi lại không cho lão thần hưởng ư?
- Bệ hạ, Lưu Văn Tĩnh là tội thần vì sao được ban thưởng? Thần có tội gì mà bị người đã chết kia chèn ép?...
Bản dịch này được thực hiện bởi đội ngũ biên tập của truyen.free, với sự tỉ mỉ và tâm huyết.