(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 55:
- Hầu gia, tên tiểu tử này đã theo chúng ta từ phố chợ, giờ mới lộ diện. Tiểu nhân lo hắn có ý đồ bất chính nên đã ra tay trước.
Trang Tam Đình bẩm báo với Vân Diệp.
Vân Diệp vỗ nhẹ tay Lão Trang, ra hiệu bảo hắn thả lỏng, rồi ngồi xuống hỏi:
- Ngươi là một thư sinh, chắc không có ý đồ bất chính, vậy vì cớ gì theo bọn ta?
- Cho ta mười quan tiền, mạng ta sẽ thuộc về ngài.
Câu nói này khiến Vân Diệp sững sờ. Mười quan tiền đổi lấy một mạng người sao? Hắn là loại người gì vậy? Đang định bỏ đi thì Vân Diệp thấy đôi mắt đỏ như máu, tràn đầy khẩn cầu và bi thương. Đôi bàn tay gầy gò nắm chặt, móng tay gãy nát mà hắn không hề hay biết. Vân Diệp chợt thấy người này thật thú vị. Hắn kiêu ngạo, dù đang quỳ dưới đất nhưng đầu vẫn ngẩng cao, mũi chảy máu mà không lau. Đôi mắt không chớp nhìn Vân Diệp, chờ đợi quyết định.
- Ngươi là một người kiêu ngạo, vì sao lại coi rẻ bản thân đến thế?
- Tiền Thông nửa đời vất vả. Hắn tự nhận mình đã học thuộc ngũ kinh. Vì muốn công danh hiển đạt, hắn dốc sức học hành hai mươi năm trời, thậm chí phải treo tóc lên xà, dùng dao đâm đùi để giữ mình tỉnh táo; lại thêm mười năm du học. Thế nhưng chẳng làm nên trò trống gì, lại còn phải dựa vào vợ dệt vải để nuôi sống gia đình. Hỏi sao ta có thể chịu đựng nổi? Giờ nàng lâm trọng bệnh, cần thuốc quý mới mong giữ được mạng sống. Ta nợ nàng quá nhiều, chỉ đành dùng mạng này để đền đáp.
Quả nhiên, cổ kim tương đồng! Vân Diệp không hề hoài nghi. Dù ở hậu thế y từng gặp vô số kẻ lừa đảo, nhưng giờ phút này, Vân Diệp vẫn cố chấp muốn tin. Y thích những điều tốt đẹp, thích nhìn thấy chân tình giữa thế gian. Hậu thế, ngay cả khi còn là một kẻ nghèo túng, y đã chẳng màng tiền tài, huống chi bây giờ, với lưng đeo vạn quan tiền. Mười quan này, cứ coi như y làm việc thiện vậy.
- Nam tử đại trượng phu không nên xem nhẹ bản thân mình. Mười quan tiền thì đáng là bao. Hộ vệ của ta vừa rồi đã làm ngươi bị thương. Để bồi thường, hai đĩnh bạc này coi như tiền thuốc thang, ngươi hãy tự liệu mà dùng.
Nói rồi, Vân Diệp bảo Lưu Tiến Bảo lấy ra hai đĩnh bạc mười lượng đặt vào bàn tay Tiền Thông, đoạn chắp tay rời đi.
Tiền Thông nước mắt tuôn như mưa, nắm chặt hai đĩnh bạc, nhìn theo bóng Vân Diệp rời đi. Hắn quỳ trên mặt đất khấu đầu ba cái, rồi vội vàng xỏ giày, loạng choạng chạy về phía hiệu thuốc.
Làm việc thiện xong, lòng dạ khoan khoái. Chuyện mất mặt vừa rồi cũng quên sạch. Gửi ngựa xong, ba người cười nói trở về Vân phủ.
Vân Diệp được đón tiếp nồng nhiệt nhất ngay ở cửa. Cả nhà ra cổng đón gia chủ về. Vừa xuống ngựa, lũ tiểu nha đầu đã vây lấy y, mồm mép líu lo, thi nhau kể lể rằng những kẻ xấu trước kia từng bắt nạt chúng giờ đang quỳ ngoài cửa xin tha thứ.
Đã thấy rõ cảnh tượng ngoài cửa, Vân Diệp đương nhiên hiểu chuyện gì đang diễn ra. Chuyện y đánh Hạ lão nhị và sự thể hiện uy phong trên triều đình hôm nay đã khiến bọn họ vô cùng e ngại, lo sợ Vân phủ sẽ tính sổ món nợ cũ. Không chạy nổi, không tránh nổi, chúng chỉ còn cách nhận lỗi, mong làm dịu cơn giận của Vân gia.
Đứng ở vị thế cao hơn, tầm nhìn liền khác biệt. Trước kia, Vân gia chẳng qua chỉ là một phú hộ trong thành Trường An, sở hữu vài trăm mẫu ruộng tổ, ba bốn cửa hiệu, cùng mấy nam đinh làm chức tiểu lại trong quan phủ. Có thể nói là họ sống không tranh giành với đời. Chỉ vì có dính líu đến Vân Định Hưng mà phải chịu đại nạn.
Vân Định Hưng là ai? Ông ta là lão trượng nhân của Tùy thái tử Dương Dũng, là một kẻ bỉ ổi, phẩm hạnh không đáng để nhắc tới, nổi tiếng khắp thành Trường An vì thói tham ô và sự tráo trở. Thời phong quang nhất, ngay cả Lý Nhị bệ hạ cũng từng là thủ hạ của ông ta. Thấy Dương Dũng gặp họa, ông ta liền quyết đoán quy phục dưới trướng Tùy Dương đế Dương Quảng. Truy sát di đảng của con rể còn tận tâm hơn cả Dương Quảng, thậm chí đích thân chặt đầu hai đứa cháu ngoại do con gái mình sinh cho Dương Dũng. Đúng là cầm thú, ngay cả cháu ngoại cũng có thể xuống tay. Về sau, khi tiểu nhân đắc chí, ông ta đã đắc tội với quá nhiều người, nên chẳng ai đứng ra giúp đỡ, đành chạy trốn mất tăm tích.
Ông ta bỏ chạy, đẩy họ Vân ở Trường An vào họa lớn. Bất kể có liên quan hay không, chỉ cần mang họ Vân, liền bị liệt vào hàng ngũ những kẻ phải bị đả kích. Thêm vào việc Dương Huyền tạo phản, Vân Định Hưng cũng tham dự, càng định sẵn vận mệnh bi thảm cho Vân gia. Nam đinh gần như bị giết sạch, phụ nữ, tài sản đều bị người ta thừa cơ cướp đoạt, vận mệnh bi thảm vô cùng.
Kẻ Vân Diệp muốn giết nhất chính là Vân Định Hưng. Ông ta mới là kẻ gây ra tội nghiệt. Nếu không có trí tuệ tương xứng với dã tâm, thì đừng chơi trò vô gian đạo, bởi chỉ gây họa cho cả người lẫn mình. Việc y vô duyên vô cớ xuyên không đến triều Đường, khả năng rất lớn là do ông trời không đành lòng nhìn thảm cảnh của Vân gia, nên đã đưa y về để cứu vớt những người này. Đương nhiên, việc lão phu nhân ngày đêm cầu khẩn cũng có tác dụng phụ trợ.
Ăn của ta thì phải nhả ra, lấy của ta thì phải trả lại. Kẻ nào ức hiếp ta thì hãy chuẩn bị đến lúc bị ta ức hiếp lại. Quỳ ngoài cửa xin tha thứ ư? Quá ấu trĩ!
Vân Diệp không nói gì, bế Tiểu Bắc – đứa nha đầu đang khóc nhè vì không chen vào được – lên. Y lau khô nước mắt cho Tiểu Bắc rồi dặn quản gia cô cô:
- Tìm lại chi tiết tài sản trước kia của Vân gia, tính toán xem mấy năm qua đáng lẽ phải thu lợi bao nhiêu, rồi bắt bọn chúng bồi thường gấp đôi.
Dứt lời, y dẫn đám tiểu nha đầu về phủ. Chuyện nhỏ mọn này nào cần bổn hầu gia ra mặt, một quản sự trong nhà là đủ rồi. Hiện giờ, chuyện cấp bách của y là phải xem con lợn béo kia xử lý ra sao, cả nhà còn đang chờ ăn.
Quản gia cô cô cũng cảm thấy đường đường là hầu gia mà xử lý chuyện vặt vãnh này thì hơi mất mặt. Bà vội vã đi tìm lão phu nhân thương lượng xem còn gia sản nào bị bỏ quên không. Đám phó dịch đóng sập đại môn Vân phủ. Đám thương gia, tiểu lại bên ngoài quỳ lạy càng thêm cung kính, bởi gia chủ Vân gia đã trở về.
Một con lợn béo đã được treo trên giá trước nhà bếp, mổ xẻ rất sạch sẽ. Vân Diệp chỉ huy đầu bếp xẻ thịt: xương sườn, xương sụn, thịt ba rọi mỡ màng đều được giữ lại, còn thịt chân sau thì băm vụn để chuẩn bị dùng. Bốn cái móng giò rõ ràng là không đủ, nên Vân Diệp đã mua thêm một xe móng giò ở chợ Tây. Nếu để Lão Trình biết mình làm thức ăn ngon mà không cho ông ta, chắc chắn ông ta sẽ nổi điên lên, mà người thường thì không ngăn nổi. Để tránh bị ăn đòn, tốt nhất là làm luôn phần của ông ta vậy.
Tên đầu bếp trong quân doanh đã bị y đuổi về từ lâu rồi. Ở thời Đường, thức ăn chế biến chỉ có nấu, nướng hoặc ăn sống, vừa mất vệ sinh, vừa dễ nhiễm ký sinh trùng. Những ký sinh trùng này, nếu không diệt được, sẽ gây ra đủ loại quái bệnh. Chỉ cần tưởng tượng cảnh giun sán lúc nhúc trong bụng đã đủ khiến người ta sởn hết gai ốc. Đời sau có kiểm dịch vệ sinh còn chẳng yên tâm nổi, nói gì đến bây giờ.
Món xào ước chừng bắt đầu từ thời Tống. Đó là thời đại của sự cầu kỳ trong ăn mặc, vật chất vô cùng phong phú, là thiên đường của văn nhân. Nếu không phải là thanh niên bất mãn với hiện thực, thì đó đích thị là niên đại được lựa chọn hàng đầu cho những người xuyên việt. Nếu đã xuyên không đến Đại Đường, thì mọi thứ đều phải tự tay mình làm lấy. Không có chảo, thì tự rèn; không có xẻng, thì tự chế; không có gia vị, thì đi tìm. Không có mì chính, thì đành chịu, chỉ có thể đun canh xương thật lâu. Không có xì dầu (nước tương), thì về điền trang ủ sau. Hồi nhỏ ở nông thôn, y đã biết cách làm rồi, chẳng khó khăn gì.
Không có rau xanh, đây mới là điều đáng chết nhất đây. Có thì cũng có, nhưng chỉ được cung cấp hữu hạn cho mấy vị hoàng tộc, ngay cả thái tử cũng bữa có bữa không, phận hầu tước như mình thì khỏi mơ. Trong tay y chỉ có củ cải, ngó sen. Tiểu Nha còn hào phóng "cống hiến" một mâm tỏi tươi – đây là vật cưng của nha đầu – chỉ vì ca ca không ăn được cơm. Thêm vào đó là đậu hũ và mười mấy loại rau khô. Hôm nay món chính là thịt lợn, nên cà và thịt dê thì không cần nữa.
Mười cái nồi đặt lên bếp, móng giò được cho vào luộc. Đun lửa lớn, đổ nước đầu đi, rồi thêm nước mới, cho gừng, hành, tỏi và các loại gia vị gói trong vải vào, dùng lửa nhỏ đun liu riu. Thẩm thẩm đứng sau lưng y, chăm chú quan sát, còn gọi Nhuận Nương đến ghi chép. Lão phu nhân không nỡ nhìn tôn tử vất vả trong bếp nên không đến. Vân Diệp thì nghĩ mãi không ra, mình làm mấy món ăn này sao lại là cực khổ chứ?
Bận rộn liền hai canh giờ, thấy sắp đến giờ cơm, Vân Diệp chia móng giò, thịt ngó sen, thịt kho đầu sư tử, sườn rán chua ngọt mỗi loại thành hai phần. Các loại bánh chiên làm xong cũng cho vào, bảo quản gia cô cô mang tới Trình phủ và Ngưu phủ để bày tỏ thành ý.
Từ lúc Vân Diệp bắt đầu nấu cơm, đám tiểu nha đầu phía sau lưng đã đứa này một miếng, đứa kia một miếng, ăn không ngơi miệng. Thẩm thẩm có ngăn cũng không được, than rằng con gái con lứa mà ham ăn sẽ tạo thành thói quen không tốt. Vân Diệp thì mặc kệ. Hồi nhỏ, y cũng không ít lần ăn vụng lúc mẹ nấu cơm, lớn lên có sao đâu? Huống chi, mấy đ���a muội muội này đã chịu quá nhiều khổ sở. Cứ nghĩ tới cảnh chúng nó mới sáu bảy tuổi đã phải đi hầu hạ người ta, ăn không no, mặc không ấm suốt mấy năm trời, y thương chúng còn chẳng kịp, nói gì đến chuyện để ý việc ăn vụng hay không ăn vụng.
Lòng đã nhồi xong, bầu dục cũng đã xào xong. Món ăn bày ê hề trên hai cái bàn lớn khiến lão phu nhân phải trố mắt nhìn.
Trong nhà ăn, tiếng nuốt nước bọt vang lên liên hồi. Ở viện ngoài, tiếng tranh giành thức ăn, cùng tiếng chửi bới oang oang của Trang Tam Đình truyền tới, xem ra tình hình "chiến đấu" vô cùng kịch liệt.
- Diệp Nhi, cháu và sư phụ thường ngày ăn uống như thế này à?
Lão thái thái khó tin vô cùng. Món thịt kho đầu sư tử hợp khẩu vị nhất, sườn xào chua ngọt cũng vừa miệng, móng giò thơm mềm nức mũi, cắn một miếng là thỏa mãn từ tận đáy lòng.
- Cái này đã là gì đâu ạ, đây chỉ là mấy món đơn giản thường ngày thôi. Đợi cháu làm ra mấy thứ gia vị còn thiếu, rồi người hãy thưởng thức.
Vân Diệp khoác lác. Những món ăn tinh tế đời sau e rằng y chỉ còn có thể gặp lại trong mơ. Y vốn là một tay đầu bếp nửa mùa, làm mấy món ăn thường ngày thì không thành vấn đề, nhưng muốn làm mấy món ăn lớn từ Bắc chí Nam thì chỉ là mơ tưởng.
Vân Diệp đã ăn no. Y ân cần gắp thức ăn cho lão phu nhân, cũng không quên mấy vị trưởng bối. Đám tiểu nha đầu mỗi đứa gặm một cái chân giò, ăn đến mức mặt mũi lem luốc dầu mỡ. Thực ra, y chỉ sợ bụng chúng quá no, bèn bảo hạ nhân đun ít sơn trà để chúng tiêu cơm.
Cơm thì không ai đụng đũa, nhưng thức ăn thì hết sạch. Cả nhà ai nấy đều hết sức thỏa mãn.
Thẩm thẩm xấu hổ che miệng ợ một cái, đoạn vuốt ngực rồi nói:
- Chẳng trách Diệp ca nhi không ăn cơm, ăn thứ này rồi, thức ăn khác đúng là không ăn nổi. Diệp ca nhi theo lão thần tiên đúng là hưởng phúc.
- Ha ha ha, thẩm thẩm nói câu này đúng lắm! Cả Vân gia chịu tội, còn một mình cháu theo gia sư đi khắp thế giới hưởng phúc, đúng là không nên chút nào. Có điều, nay cháu đã trở về, lẽ nào lại có chuyện cháu hưởng phúc mà mọi người vẫn chịu tội? Những kẻ thù của Vân gia đang quỳ ngoài cửa kia, đứa nào nợ mạng Vân gia ta, đứa nào nợ tiền tài của nhà ta, cứ thẳng tay mà làm, không cần nể nang gì cả. Bệ hạ đã trống giương cờ mở, phong tước cho cháu, vậy thì sẽ không ngăn cháu báo thù rửa hận. Mọi người cứ liệu mà làm. Còn các trưởng bối và tỷ tỷ nào định trở về nhà chồng thì cứ nói với nãi nãi. Cháu không phải đứa không hiểu chuyện. Năm xưa, bọn họ đã không chút dung tình đuổi con gái Vân gia ta ra khỏi cửa, vậy thì nay phải đón về thật oanh liệt tưng bừng. Trừ người Vân gia ta ra, bọn họ đừng hòng bước qua cửa một bước. Nếu đã trở về nhà chồng, mà còn phải chịu khổ nhục, cháu sẽ khiến bọn họ sống không bằng chết.
Vừa rồi ở nhà bếp, thẩm thẩm có nói mấy cô cô và tỷ tỷ, những người đã có con, được nhà chồng tới đón, muốn trở về. Bởi nói cho cùng, không thể nào bỏ được cốt nhục tình thân; nam nhân đã xin lỗi, xuống nước rồi, mấy năm chịu khổ cũng đã quên hết cả.
- Muội không về đâu, ca ca, muội không về.
Tiểu Tây ôm chầm lấy chân Vân Diệp, khóc toáng lên. Nhị cô cô mặt mày khó x��, nhìn cả hai.
- Tiểu Tây đương nhiên sẽ không về. Sau này, muội ấy sẽ sống với ca ca. Chuyện cưới gả của muội ấy, ca ca sẽ an bài. Bọn họ chán sống thì cứ tới đây mà đòi người.
Vân Diệp không nể nang nàng chút nào. Nói với Nhị cô cô xong, y liền cáo lui với lão phu nhân, rồi dẫn tám đứa muội muội rời nhà ăn, ra hoa viên đi dạo để tiêu cơm.
Đại cô cô rất tức giận:
- Lão Nhị à, muội có vấn đề chỗ nào thế? Hầu phủ không ở, lại muốn về chịu khổ ư? Diệp ca nhi tính tình hiền hòa, thích Tiểu Tây, lại hiếu thảo. Mấy ngày qua, nó thực lòng hiếu kính chúng ta như trưởng bối. Muội làm thế không phải làm tổn thương tình cảm của nó sao?
Lão phu nhân không cho Đại cô cô trách mắng nữa:
- Đường do mình tự đi, giày có vừa chân hay không chỉ bản thân mới biết. Ngươi muốn về thì cứ về đi, nhà chồng ngươi còn hai đứa con trai, nhớ nhung cũng là lẽ thường tình. Không cần lo cho Diệp ca nhi. Nó tuy còn nhỏ, lại là tướng quân, tất nhiên có phần nóng tính. Nó sẽ an bài tốt cho Tiểu Tây. Nhà chồng ngươi chẳng qua là thấy Vân gia phất lên, nên sinh lòng dựa dẫm. Có ngươi ở đó, Diệp ca nhi cũng sẽ nể mặt vài phần. Khi đi, hãy mang theo 300 quan tiền, đó là tiền riêng mà cháu ngươi cho ngươi để đề phòng vạn nhất.
Nói xong, bà đứng dậy, được nha hoàn dìu ra hoa viên.
Trời vừa tờ mờ sáng, Vân Diệp đã thức giấc. Không phải y cần mẫn, mà là bị khí than trong phòng hun cho không thể nào ngủ thêm được nữa. Cái bồn than chết tiệt đó đốt nửa buổi tối chẳng mang lại bao nhiêu nhiệt lượng mà lại sinh ra cả đống carbon monoxide chết người. Đầu óc mê muội, nếu còn ngủ tiếp e rằng sẽ toi mạng mất.
Y đến phòng lão phu nhân xem xét, rồi lại đến phòng mấy tiểu nha đầu mở cửa sổ cho thoáng khí. May mà không có chuyện trúng độc. Đám tiểu nha đầu vẫn ngủ không biết trời đất, chăn da cừu dày đắp trên người rất ấm. Y kéo lại chăn cho mấy muội muội rồi nhẹ nhàng rời phòng. Lão phu nhân đứng ngoài cửa sổ, chứng kiến tất cả. Mắt bà ươn ướt. Đó vốn là việc bà làm mỗi ngày, giờ có ca ca quan tâm đến bọn chúng rồi. Chẳng biết mấy đứa bé này kiếp trước đã tích đ��c ra sao mà kiếp này có được một ca ca biết quan tâm, săn sóc như thế.
Chạy quanh hoa viên mấy vòng, làm hết bài thể dục ấm người. Y cầm lấy trường thương trên giá binh khí, luyện thương pháp Trình Xử Mặc dạy cho mấy lượt. Không biết là do tâm tình phấn chấn, hay do thương pháp đã tiến bộ mà hôm nay, y luyện thương không hề ngượng tay chút nào, vô cùng lưu loát và tự nhiên. Hứng thú nổi lên, y khẽ kêu một tiếng, cây thương thu về theo bước chân, rồi hóa thành con rồng dài, đâm thẳng vào đích bắn tên trong viện. "Bộp" một tiếng, mũi thương xuyên qua bên kia, đuôi thương còn rung bần bật. Không tệ, không tệ, trúng luôn vòng ba. Đang đắc ý bình phẩm "tác phẩm" của mình, y bỗng thấy Lão Trang từ sau gốc cây chui ra, vẻ mặt vẫn chưa hết sợ hãi.
- Thương pháp Bách điểu triều phụng, truyền từ Triệu Tử Long này, hầu gia luyện càng ngày càng thuần thục. Trong vòng năm bước mà đâm trúng đích, tiểu nhân vô cùng khâm phục.
- Ngươi đang khen ta hay chê ta đấy hả? Cái gì mà "năm bước trúng đích", cái gì mà "thương pháp Bách điểu triều phụng", đây rõ ràng là thương thuật trong quân!
- Vậy thì tiểu nhân đã nhớ nhầm rồi. Ở trong quân hai mươi năm mà lại không nhận ra thương thuật trong quân, thật là đáng chết!
- Cút ngay!
Trang Tam Đình vừa xéo đến nửa đường thì lại quay đầu.
- Hầu gia, về sau luyện thương thì đừng luyện lúc có nhiều người. Tiểu nhân thực sự rất lo cho tám tiểu thư trong phủ, chẳng may bị bá khí của hầu gia làm bị thương thì không hay chút nào.
Nói xong, hắn ngậm miệng lại, làm ra vẻ một dạ trung thành.
Thôi vậy, Vân Diệp cảm thán. Lão tử chẳng phải là một mầm non luyện võ. Một bộ thương pháp y luyện nửa năm trời mà bị người ta nhận nhầm, cố ý nói là của Triệu Tử Long. Y cứ như nhìn thấy Triệu Tử Long tay cầm ngân thương, ánh mắt bi phẫn nhìn mình vậy.
Biến bi thương thành ăn uống. Sau khi nuốt trôi hai bát cháo, đang định làm thêm một bát nữa thì Trình Xử Mặc tới.
Tên tiểu tử này kéo theo cả một xe lễ vật. Ở phòng khách, hắn cung kính bái kiến lão phu nhân, rồi kéo Vân Diệp sang sảnh phụ, nói rằng buổi sáng tới gấp, còn chưa kịp ăn sáng. Hắn bảo Vân Diệp cho hắn mấy cái móng giò, một bát thịt kho lớn, sườn chua ngọt cũng đòi. Hắn còn nói rằng tốt nhất mỗi thứ một bát lớn, vì hôm qua ít quá, chưa ăn được mấy miếng đã bị Lão Trình đuổi đi, nên cố tình để bụng sáng nay tới ăn.
Bạn đang chiêm ngưỡng bản văn chương được trau chuốt lại bởi truyen.free.