Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 562:

Vân Diệp thấy hắn quay lưng đi, mỉm cười rồi lên xe. Xe lăn bánh về phía trước, chẳng mấy chốc đã bắt kịp tên bộ đầu, hắn thò đầu ra ngoài, nói:

"Ngươi là một bộ khoái không tồi, nhưng vụ án này hãy bỏ qua đi. Năm mươi người đó chẳng ai chết oan đâu, ta thấy chết thì cứ chết thôi, có gì to tát đâu. Tin ta đi, chẳng ai đi hỏi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì đâu. Có thời gian, ngươi thà đi điều tra xem nhà ai mất trâu còn hơn là phí sức vào vụ án này."

"Hầu gia sai rồi, mạng người là mạng người, mất thì phải điều tra. Ít nhất cũng phải biết ai phải chịu trách nhiệm cho vụ huyết án này. Hầu gia đã nói thẳng, vậy hạ quan cũng xin nói với hầu gia, chuyện này hạ quan sẽ truy tới cùng. Hạ quan tuy thấp kém, mạng không đáng giá, nhưng tuyệt đối không để bất kỳ ai xoay vần trong lòng bàn tay. Hầu gia đã cho hạ quan biết đủ nhiều, ít nhất hạ quan cũng đã có phương hướng để điều tra, đa tạ hầu gia."

Hạ Thiên Thương sải bước, mau chóng biến mất vào đám đông. Bóng lưng hắn bình thường đến mức gần như không ai nhận ra, chỉ là sống lưng lại dường như thẳng hơn bất kỳ ai.

Vân Diệp bất giác cũng ưỡn thẳng lưng theo. Chuyện hoang đường đêm qua có chút ảnh hưởng tới lưng hắn, vừa ưỡn lên đã kêu rắc một tiếng, liền nằm phịch xuống xe, bảo Tân Nguyệt xoa bóp cho mình.

Thú vị thật, hiện lại có người điều tra Lý Nhị. Con ác long chiếm cứ hoàng cung kia đang phun lửa, thè lưỡi đỏ rực, mài móng vuốt trên đá, nhìn đám dê béo thiên hạ, há miệng chực nuốt chửng bất cứ lúc nào.

Không biết vị anh hùng đồ long này có phải là đối thủ của con ác long kia không, nhưng theo kinh nghiệm của Vân Diệp từ trước đến nay, con ác long sẽ giành thắng lợi cuối cùng. Đám dê béo sẽ bị nuốt vào bụng, sau đó bài tiết ra đống phân... chẳng biết bảo đao gia truyền của Hạ Thiên Thương liệu có còn sót lại không?

Có câu bụt chùa nhà không thiêng, của lạ mới ngon, cũng giống như vậy. Trò mã cầu do người Thổ Phồn phát minh đã bắt đầu thịnh hành ở Trường An. Nghe Trường Tôn Xung bên cạnh nói, trò mã cầu hiện giờ chưa hoàn chỉnh, mã cầu do người Thổ Phồn đánh mới thực sự là đẹp. Bệ hạ nói mã cầu có thể rèn luyện công phu trên ngựa, trong nhà không lập một đội thì thật là đáng tiếc. Đám người từ thư viện ra càng thích đá bóng hơn, chỉ đến sân mã cầu để góp vui mà thôi.

Tin lời Trường Tôn Xung mới là đồ ngốc! Lý Hoài Nhân, Trình Xử Mặc nói thích đá bóng thì mình tin ngay, còn Trường Tôn Xung nói thì miễn. Một kẻ vừa mới ra sân đã bị Úy Trì Đại Ngốc xô cho chảy máu mũi, rút đao muốn giết cả nhà, cuối cùng bị tẩn cho một trận mà giờ lại thích đá bóng sao?

Nhìn ngựa chạy qua chạy lại trên sân, Vân Diệp thấy chẳng có tí chiến thuật nào, chỉ ỷ vào sự phối hợp thuần thục giữa người và ngựa để bắt nạt những người yếu kém hơn. Chẳng qua là kẻ nào kẻ nấy mặc áo giáp, trông oai phong, thi thoảng lại phóng ngựa qua khán đài dành cho nữ quyến, khoe khoang phong thái, khiến đám nữ nhân hét chói tai từng đợt.

Trường Tôn Xung phe phẩy quạt làm vẻ phong nhã:

"Diệp Tử, mã cầu là trò chơi của nhà phú quý chúng ta. Ngươi nhìn kìa, tuấn mã thuần chủng, nam nhi phong độ ngời ngời, tay cầm gậy bán nguyệt, thể hiện được hết hùng phong của bậc nam nhi. Trận so tài này quả thật hiếm có."

"Ta nhìn thấy mấy người Thổ Phồn liếc mắt, có vẻ rất khinh thường. Hay là Trường Tôn huynh ra tay một phen, dạy cho chúng biết mùi, để chúng hiểu rằng mã cầu Đại Đường không thể bị vũ nhục."

Trường Tôn Xung đứng lên nhìn theo hướng Vân Diệp chỉ, ngồi xuống nói:

"Ta là một hầu tước, so bì với một đám dã nhân làm gì, chúng thì biết cái gì chứ?"

Vân Diệp vỗ vai kẻ đang vờ mê đá bóng:

"Mã cầu do người ta sáng tạo ra, Đại Đường học chẳng tới đâu. Các ngươi chơi tệ như vậy, chẳng lẽ không cho bọn họ nhổ nước bọt sao? Nói thật, ta đây cũng muốn nhổ đây."

Nói xong, hắn bỏ mặc Trường Tôn Xung đang thẹn quá hóa giận, đi tìm người vợ của mình là mụ phá của Tân Nguyệt. Nàng ta thấy đám nam nhân kia hành lễ với mình liền kích động ném trâm trên đầu xuống, có điều, nàng lại rút cây trâm trên đầu Na Mộ Nhật để ném.

Nữ nhân nhà khác cũng chẳng khác gì, ném đồ trang sức loạn xạ, nàng còn ném khăn tay. Chẳng biết cô ả lẳng lơ nhà ai, đoán chừng kiểu gì về nhà cũng không thoát được một trận đòn roi.

Na Mộ Nhật thấy Vân Diệp liền khóc lóc tố cáo, nói Tân Nguyệt đã ném cây trâm nàng thích nhất đi rồi. Nàng kéo Vân Diệp đòi Tân Nguyệt đền cho nàng hai cái, còn muốn bảo thạch, không được lấy vàng lừa nàng.

Vân Diệp vuốt tay Na Mộ Nhật an ủi:

"Không sao, ta đi đòi lại cho nàng. Chẳng lẽ không có chút vương pháp nào sao? Trâm của nhà mình rơi ra mà cũng có kẻ nhặt, đợi đấy!"

Nói xong muốn xuống sân đòi trâm.

Tân Nguyệt ra sức kéo Vân Diệp lại không cho chàng đi. Nếu chàng xuống, ngày mai Vân gia khỏi cần sống nữa, cả Trường An sẽ biết Vân gia là nhà vô lại, đã thưởng rồi còn đi đòi về.

"Lần sau mà nàng còn bắt nạt Na Mộ Nhật là ta sẽ làm thế đấy! Dù sao ta là Trường An tam hại, ta sợ cái gì? Cùng lắm thì gọi ta là Đại Đường tam hại thôi."

Na Mộ Nhật dựa vào vai Vân Diệp ra sức gật đầu. Ngươi đừng có mong một nữ nhân suốt ngày đi "nhặt nhạnh" cừu của người khác mà biết phân biệt thị phi. Trên thảo nguyên thì thể diện chẳng đáng tiền đâu.

Chiêu này đánh trúng điểm yếu của Tân Nguyệt. Nàng là người coi thể diện hơn cả mạng sống, theo cách nghĩ của nàng, nàng sống là vì cái bộ mặt này. Vân Diệp mà làm thế, nàng xấu hổ đến mức dám nhảy giếng tự tử luôn.

Ngồi xe ngựa trở về, vô tình đi qua Trân Bảo Các. Na Mộ Nhật rất coi trọng ba chữ vàng lấp lánh trên cánh cửa đó, vì cho rằng trong đó nhất định có cây trâm mình thích. Hiện giờ nhân lúc có phu quân ở đây, nàng muốn chọn hai cái để Tân Nguyệt phải "chảy máu" một phen.

"Không được! Muội muốn trâm thì về nhà ta cho muội chọn. Đồ trong Trân Bảo Các đều độn giá lên rất nhiều, thứ một quan bán thành mười quan, nổi tiếng là tham lam. Nhà ta không chịu mất tiền oan. Muội muốn trâm, ta bảo tỷ tỷ lấy từ kho cho, lấy cái khảm bảo thạch to nhất."

Bảo thạch lấy về từ Lĩnh Nam còn một ít. Tân Nguyệt vì không muốn Na Mộ Nhật tiêu xài hoang phí nên không cho phép. Nhìn thấy Na Mộ Nhật mô tả kích cỡ bảo thạch, Vân Diệp cười đến suýt tắt thở, không biết bảo thạch to bằng quả đào thì làm sao mà khảm lên trâm được chứ?

Xe ngựa vừa khởi hành, Vân Diệp vô tình nhìn thấy có hai vật màu trắng từ trên lầu rơi xuống. Hắn quát dừng xe, nhảy xuống, nhặt hai vật màu trắng lên xem, lại lấy tay lau. Ngẩng đầu nhìn lên cửa sổ Trân Bảo Các, hắn liền ra lệnh cho hộ vệ vào lầu tìm kiếm.

Trân Bảo Các là sản nghiệp của Hoàng hậu, nên quen thói ngang ngược. Chưởng quầy thấy công tử quý tộc đi vào, cứ như thấy cha ruột mình vậy, cười híp mắt ra đón. Khỏi phải nói, lại có thêm một con dê béo tới đây rồi.

Nhưng nhìn thấy đằng sau có một đám hộ vệ xông vào, hắn liền sầm mặt xuống. Vào Trân Bảo Các không cần mang theo hộ vệ, đây là nơi kinh doanh của hoàng gia, không kẻ nào dám gây sự ở đây. Định đuổi hộ vệ đi, thì công tử ca đi đầu đã tóm cổ hắn hỏi:

"Ai ở trên lầu?"

"Tiểu nhân không biết ngài là ai, nhưng vào Trân Bảo Các tốt nhất nên biết điều một chút. Đây không phải chỗ để ngài hống hách đâu."

Chưởng quầy không sợ chút nào, sớm nhìn ra thiếu niên công tử này thân phận không đơn giản, nhưng không đơn giản đến mấy cũng chẳng thể bằng hoàng gia, cho nên thản nhiên khuyên Vân Diệp.

Đám hộ vệ Trân Bảo Các vừa tràn lên liền bị Lưu Tiến Bảo đánh cho khóc cha gọi mẹ. Chưởng quầy không tin ở Trường An có quý tộc nào lại không biết Trân Bảo Các do Hoàng hậu mở. Người không sợ hoàng gia chỉ có một loại, đó là cướp! Nghĩ tới đó, hắn ta liền ướt đũng quần.

Tên cướp này thật lạ, không thèm nhìn tới châu báu trong tiệm. Hắn để lại hai người canh chừng, toàn bộ xông lên lầu, đập cửa rầm rầm, tựa hồ không bỏ sót một gian nào.

"Hầu gia, tiểu nhân tìm thấy rồi, ném đồ xuống lầu chính là Hồ cơ này."

Một Hồ cơ tóc vàng mắt xanh bị Lưu Tiến Bảo tóm gọn lôi từ trên lầu xuống.

Sự thô lỗ của Lưu Tiến Bảo từ lâu Vân Diệp chẳng thèm nói tới nữa, mà hiện giờ cũng chẳng thể để ý tới phép lịch sự. Hắn xòe tay đưa hai vật màu trắng ra, hỏi:

"Thứ này ở đâu?"

Hồ cơ sợ đến chết ngất. Thấy Vân Diệp hỏi, nàng run rẩy lấy từ trong ống tay áo ra một cái túi nhỏ. Vân Diệp vội nhận lấy, mở túi đổ ra tay, ngửi. May quá, chưa bị rang chín!

"Thứ này còn không?"

Vân Diệp cất túi đi hỏi:

"Hết rồi ạ, chỉ còn lại chừng ấy thôi. Nô gia mang từ cố hương sang, chỉ còn chừng ấy."

Đây là Hồ cơ có tố chất tốt, biết nói tiếng Đại Đường, dung mạo rất ưa nhìn. Chưởng quầy Trân Bảo Các cũng có diễm phúc không tồi.

Vân Diệp lấy một đĩnh vàng ra đưa cho Hồ cơ:

"Nếu như ngươi biết ai có thứ này thì bảo họ bán cho ta, giá cả vẫn như thế. Ta là Lam Điền hầu."

Nghe thấy Vân Diệp là một vị hầu gia, chưởng quầy lập tức không sợ nữa, giang tay chặn Vân Diệp lại khi hắn định đi ra ngoài:

"Hầu gia, ngài đánh hộ vệ của tiểu điếm, không định giải thích một câu nào sao?"

Vân Diệp giơ tay tát ngay một cái. Vừa rồi trong mấy gian phòng tr��n l��u, có mấy nữ nhân, ít tuổi nhất chưa tới mười tuổi, đã khiến hắn nhìn không vừa mắt tên chưởng quầy này. Nếu hôm nay tâm trạng không tốt, hắn đã đánh gãy chân hắn rồi.

"Hay hay, đánh hay lắm! Ta là nô tài, đợi chủ tử của ta hỏi tới thì ngươi đừng có mà đái ra quần."

Vân Diệp đã đi tới cửa rồi, nghe thấy câu này liền quay lại, giơ chân đạp mạnh vào đũng quần hắn một cái.

Trở về xe trong tiếng gào thảm thiết của tên chưởng quầy, trong ánh mắt kinh sợ của Tân Nguyệt và Na Mộ Nhật, Vân Diệp cẩn thận mở túi ra. Bên trong toàn là hạt nam qua (hạt bí ngô), hạt nào hạt nấy đều mập mạp. Đếm lại, chỉ còn chưa tới một trăm hạt, thật đáng tiếc. Đây là thứ tốt, có câu "rau dưa là nửa năm lương thực". Có thứ này thêm vào khoai tây, Vân Diệp không tin trên đời này còn ai phải ăn đất sét trắng nữa.

"Phu quân, Trân Bảo Các là do nương nương mở đấy, chàng lỗ mãng quá đó."

Tân Nguyệt lo lắng nói với Vân Diệp, Na Mộ Nhật cũng tỏ vẻ biết lỗi, cho rằng vì mình muốn mua trâm nên đã khiến phu quân gặp rắc rối lớn rồi.

"Nàng biết cái gì chứ! Nương nương mở thì đã sao? Cho dù là Bệ hạ mở, vì thứ này ta cũng sẽ xông vào! Nàng biết thứ này một mẫu đất thu hoạch được bao nhiêu không? Phải biết rằng thứ này có thể dùng làm lương thực đó!"

Vân Diệp cười giải thích cho Tân Nguyệt, để nàng sớm yên tâm cũng tốt.

"Phu quân, chỉ cần là loại lương thực mới thì chàng sẽ không bị phạt, nói không chừng còn được ban thưởng nữa."

Hiện giờ Tân Nguyệt không nói tới thăng quan phát tài nữa. Quan chức nhà mình coi như đã tới mức cao nhất rồi, dữ quốc đồng hưu rồi mà, làm quan đủ lâu thì mới có thể diện.

"Đương nhiên là lương thực mới rồi, hơn nữa sản lượng có thể so với khoai tây. Nếu không phu quân nàng đi trêu vào con bạo long cái ấy làm gì? Ta tránh bà ta còn không kịp nữa là."

Vân Diệp nói xong, hôn Tân Nguyệt và Na Mộ Nhật mỗi nàng một cái, ôm hai nàng nói:

"Các nàng đúng là có số vượng phu. Ra ngoài xem mã cầu cũng lập được đại công, không phục cũng không được."

Hai nàng tức thì mừng rỡ. Ba người trong thùng xe ôm lấy nhau, vui vẻ đi về nhà.

Để lại mười hạt, số còn lại Vân Diệp cẩn thận cho vào hộp nhỏ, phái Lưu Tiến Bảo mau chóng đưa về trang, để nhũ mẫu cất vào kho, khai xuân năm sau sẽ đem trồng.

Về tới nhà chưa được nửa ngày, trên phố đã lan truyền chuyện Lam Điền hầu cướp đồ ăn vặt của Hồ cơ giữa đường. Chẳng mấy chốc đã biến thành vô số phiên bản được truyền bá khắp các đường lớn ngõ nhỏ.

"Lam Điền hầu cũng là một thiếu niên anh hùng, sao lại mắc cái tật này chứ? Trước kia cướp dưa Hồ, giờ lại phát triển tới việc cướp đồ ăn vặt. Cứ thế này thì không ổn rồi! Ta nghe nói đây là một loại bệnh của nhà phú quý mới có, phải chữa trị thôi."

"Ta nghe nói y chẳng hứng thú gì với Hồ cơ, chưởng quầy Trân Bảo Các liều chết chống cự mới thoát khỏi miệng hổ của hắn. Không biết Vân hầu nhìn trúng điểm gì ở tên chưởng quầy đó..."

Nghe tin đồn đó, Vân Diệp cười khẩy chẳng thèm để ý. Nhưng có nội thị đến nói thì y không thể xem thường được. Nương nương muốn trị bệnh cho học sinh của mình, nghe nói công cụ đã chuẩn b��� xong xuôi rồi, nội thị nói việc chữa trị sẽ rất thê thảm.

Ghét đám gác cổng hoàng cung, ghét cay ghét đắng luôn! Lần trước có thái tử đi cùng thì may, lần này mình bị thái giám đưa đi, đúng là bị xâm phạm mất rồi! Lý Nhị quá coi trọng tính mạng của mình rồi!

Mới tới điện Lưỡng Nghi, tên chưởng quầy kia đã hả hê nhe răng cười với Vân Diệp, bộ dạng thối tha kiểu "có gan thì tới đánh ta nữa đi". Thấy hắn kẹp chân đi, chuẩn bị rời cung, kiểu như "cáo trạng xong muốn chuồn à?". Vân Diệp rất bất mãn, khi đi sát qua, giơ chân đạp giữa hai chân tên chưởng quầy một phát thật mạnh. Nhìn hắn co quắp như con tôm trên mặt đất, hắn mới hài lòng đi vào đại điện.

"Hầu gia, Tôn Nguyên Khải vốn là hoạn quan, ngài đá hạ thể hắn làm gì, khiến hắn không kìm được nước tiểu."

Thái giám đi cùng hỏi với vẻ âm u:

"Hắn là hoạn quan à?"

Vân Diệp mắt tròn xoe, một tên hoạn quan lại nuôi nhiều nữ nhân như thế làm gì?

"Hầu gia, ngài không biết à?"

Thái giám phát hiện vẻ mặt Vân Diệp không giống giả bộ, kinh ngạc hỏi lại:

"Ta thấy hắn giấu rất nhiều nữ nhân trong phòng, tiểu cô nương nhỏ nhất mới mười tuổi thôi, tưởng hắn là tên khốn nạn. Nói vậy ta đánh nhầm người rồi sao?"

Vân Diệp miệng nói thế nhưng chân không ngừng bước chút nào, y không định đi xin lỗi.

"Hầu gia à, nữ nhân nơi đó đều là quan nô, là gia quyến của những tội quan. Nương nương đôi khi mềm lòng không muốn để họ bị chà đạp, nên đưa tới Trân Bảo Các làm việc, coi như ban ân."

Thái giám thường ngày được Vân Diệp ban thưởng không ít, lúc này thấy y còn chưa biết gì cả, vội giải thích:

"Vậy làm sao đây? Đánh thì cũng đánh rồi, chẳng lẽ ta phải hạ mình đi xin lỗi sao?"

"Hầu gia, hắn không đáng nhận lời xin lỗi của ngài. Ngài nên nghĩ làm sao để trả lời Nương nương thì hơn, vì chuyện này mà ngài ăn đòn thì thật không đáng."

Ý của thái giám là Vân Diệp mau nhận sai với Nương nương, nhận sai với Hoàng hậu thì chẳng có gì mất mặt cả.

Chỉ cần là ý tốt thì Vân Diệp đều cảm tạ. Hắn nói với thái giám, mình sẽ chia mười mẫu đất ở trang viên Nam Sơn, coi như sản nghiệp của hắn trong tương lai. Tên thái giám này khỏi cần nói cũng biết là một trong số những kẻ "ti tiện" kia. Thái giám liền ngậm miệng, lặng lẽ hành lễ rồi theo Vân Diệp vào điện Lưỡng Nghi.

Đây là nơi Trường Tôn thị ở vào mùa thu, trang trí vẫn chẳng có phong cách gì đặc biệt, đâu đâu cũng toàn hoa cúc màu vàng chóe. Trường Tôn thị còn tặng cho Vân gia một xe hoa cúc vàng chóe, Tân Nguyệt nói đó là màu phú quý, nhà thường không có được.

Cung nữ trong cung của Trường Tôn thị không xinh đẹp, căn bản chẳng giống phim đời sau. Mà nếu như đâu đâu cũng là cung nữ xinh đẹp lộ vú ngồn ngộn thì làm sao mà được chứ.

Lần nào thấy Trường Tôn thị cũng trong bộ dạng nhàn nhã, có điều chẳng mấy chốc sẽ biến thành bạo long. Vân Diệp quen lâu rồi, mỗi một chiêu trò của bà ta, đầu tiên là dằn mặt, sau đó là nói lý, cuối cùng là thi ân, chẳng có gì mới mẻ.

"Vân Diệp, to gan lắm! Dám ức hiếp tới tận đầu bản cung rồi! Mấy năm qua có phải bản cung đối xử với ngươi quá tốt, làm ngươi trở nên ngang ngược, không còn kính sợ nữa sao? Hôm nay bản cung cho ngươi biết thế nào là uy nghi của hoàng gia!"

Lần này không còn giả vờ hiền huệ nữa, bà ta dùng ngay thái độ của bạo long đối diện với Vân Diệp. Có điều, chiêu này đối phó với kẻ lọc lõi như Vân Diệp chẳng có chút sức uy hiếp nào cả.

Có điều Hoàng hậu nổi giận, ngươi thế nào cũng phải giả vờ một chút, tỏ ra sợ hãi. Nếu ai ngay cả thủ đoạn này cũng không thèm làm thì nhất định là người ngu xuẩn nhất trên đời, đánh chết cũng còn nhẹ.

"Nương nương thứ tội! Vi thần xưa nay luôn kính trọng Nương nương, làm sao dám có chút bất kính nào? Nhưng chuyện quá trọng đại này, không thể không dùng thủ đoạn sấm sét để đạt được mục đích. Nếu không, một chuyện cực tốt, một điềm lành sẽ sượt qua vai Đại Đường mà đi mất. Đến nay vi thần nghĩ lại vẫn còn lạnh toát cả sống lưng."

Bạn đọc có thể khám phá thêm những diễn biến ly kỳ tại truyen.free, nơi câu chuyện luôn chờ đón bạn.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free