Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 569:

- Vân Diệp đánh mất thứ gì mà gây động tĩnh lớn thế?

Lý Nhị đặt bút đỏ xuống, day huyệt thái dương, hỏi Đoàn Hồng đứng bên cạnh:

- Bẩm bệ hạ, nô tài nghe đồn rằng Vân hầu đánh mất một tấm ngọc bội. Nghe nói tấm ngọc bội đó liên quan tới Bạch Ngọc Kinh, khiến Vân hầu nổi giận đùng đùng.

Đoàn Hồng nói với vẻ khoái trá. Lần trước đánh nhau với Cầu Nhi��m Khách, tới nay ngực hắn còn âm ỉ đau. Vân Diệp khốn kiếp, lợi dụng hắn xong thì bỏ mặc, không thèm để ý, đến cả việc thăm hỏi chiếu lệ cũng chẳng có. Lại còn gửi cho hắn một tờ giấy, hỏi hắn muốn thu đệ tử thế nào để hắn ta lưu ý giúp, ai mà tin lời y chứ!

- Bạch Ngọc Kinh? Sao cái truyền thuyết đó lại trỗi dậy? Khi xưa chẳng phải từng cho rằng đó là chuyện hão huyền, xa vời? Vậy mà giờ đây lại xảy ra tranh chấp vì nó?

Tuy chỉ là chuyện phiếm, nhưng ba chữ "Bạch Ngọc Kinh" đã khơi gợi thành công sự hứng thú của Lý Nhị:

- Bệ hạ không biết, lần này có một nhân vật lợi hại tới Trường An, ép Vân hầu phải giao ngọc bội. Kẻ này danh tiếng lẫy lừng, chắc bệ hạ cũng từng nghe danh, lão ta tên là Đinh Ngạn Bình.

Nghe tới ba chữ Đinh Ngạn Bình, Lý Nhị đứng bật dậy, đi lại mấy vòng, hỏi:

- Vân Diệp bị thương có nặng không? Lão thất phu này sao còn dám vác mặt đến Trường An?

Lý Nhị chẳng cần hỏi cũng biết, Vân Diệp lần này hẳn đã gặp đại nạn. Đinh Ngạn Bình có danh xưng Song Thương Tướng, có công phu có thể n��i là độc nhất vô nhị trên đời, ngay cả La Sĩ Tín cũng từng bại dưới tay người này, Vân Diệp khó lòng chống đỡ nổi.

- Bẩm bệ hạ, người đã nhầm rồi. Vân hầu bị thương, nhưng không quá nặng. Ngược lại, nếu không có bộ khoái ngăn cản, Đinh Ngạn Bình đã bị Vân hầu giết chết rồi. Vân hầu đã bắt sống Đinh Ngạn Bình, đáng tiếc sau khi Đinh Ngạn Bình bị đưa vào đại lao, hắn đã được thủ hạ cứu đi, nghe nói còn trộm luôn tấm ngọc bội của Vân hầu.

Lý Nhị hít sâu một hơi:

- Ngươi nói Đinh Ngạn Bình bị Vân Diệp bắt sống?

- Vâng thưa bệ hạ, hai chân của Đinh Ngạn Bình bị phế, gần như tàn phế hoàn toàn. Khi ấy, Vân hầu nổi cơn thịnh nộ vì lão ta đã đả thương gia tướng và người hầu cận của mình, ra tay vô cùng bạo tàn.

- Ha ha ha, tên thỏ con đó cuối cùng cũng biết nhe nanh múa vuốt rồi. Xem ra, con thỏ con ấy đã thực sự trưởng thành. Đinh Ngạn Bình đã thành phế nhân, vậy thì không đáng lo nữa. Có điều, trẫm rất tò mò về Bạch Ngọc Kinh. Hoàng hậu đã xem qua tấm ngọc bội đó, thái tử cũng xem qua, Thanh Tước cũng được lấy ra nghịch ngợm, nhưng cái tên khốn kiếp đó lại không chịu cho trẫm xem. Biết y sợ trẫm mê đắm thuật trường sinh mà hại quốc ư? Chẳng lẽ ý chí của trẫm lại không đủ kiên định ư? Dám cả gan cười nhạo trẫm, thật đáng chết! Đoàn Hồng, các cung phụng trong cung cũng nên vận động gân cốt một chút rồi. Vân Diệp đánh mất ngọc bội, hay lắm, trẫm tìm về sẽ là của trẫm. Đến khi đó, trẫm sẽ đặt nó ở đầu giường để xem rốt cuộc nó có khiến trẫm si mê đến mức đó không?

Đoàn Hồng lo lắng nhận lệnh rồi rời đi. Hoàng hậu đã căn dặn không được nhắc tới Bạch Ngọc Kinh trước mặt hoàng đế, nhưng hôm nay bệ hạ lại tự mình hỏi, không thể không trả lời. Trong lòng thầm nghĩ tới các cung phụng ở hậu cung, rồi rẽ sang điện Lưỡng Nghi của hoàng hậu.

Giang hồ đồn đại, cung điện của tiên nhân đã được phát hiện. Muốn cầu trường sinh, phải tới Bạch Ngọc Kinh, mà tuyến đường đi tới Bạch Ngọc Kinh khắc trên một tấm ngọc bội. Chỉ cần tìm được bí mật của tấm ngọc bội là sẽ tìm được tuyến đường chính xác. Vốn tấm ngọc bội này thuộc về Lam Điền hầu Vân Diệp, nhưng không may bị Đinh Ngạn Bình trộm mất, nay lại lưu lạc giang hồ. Những kẻ muốn trường sinh bất lão ắt hẳn có phúc rồi.

Vân Diệp nằm trên ghế ăn nho, nghe Lưu Tiến Bảo báo cáo, trong lòng đã cười thầm đau cả bụng, nhưng mặt ngoài vẫn cố tỏ vẻ lo lắng khôn nguôi. Y phất tay bảo Lưu Tiến Bảo lui, thở dài nói với Trường Tôn Xung ngồi đối diện:

- Ngươi cũng đã thấy thứ đó rồi. Không tính là loại ngọc tốt, nhưng lại có liên quan mật thiết đến nhiều chuyện không nhỏ, nay lại khiến thiên hạ xôn xao như vậy. Trùng Tử, ngươi nói xem bây giờ phải làm sao đây?

- Theo ta thấy thì là chuyện tốt. Thứ đó ngươi cầm trong tay bao nhiêu năm cũng có hiểu gì đâu. Nay Trường An dù có loạn lạc, chết chóc khắp nơi đi chăng nữa, có điều đám hòa thượng và đạo sĩ đã không còn đánh nhau nữa. Hình như bọn họ đã chuyển mục tiêu, giờ đây nhắm vào tấm ngọc bội của ngươi. Chẳng phải ngươi thấy Trường An đã yên tĩnh hơn nhiều rồi sao?

Trường Tôn Xung vẫn với vẻ phong lưu của một văn sĩ rởm đời, phe phẩy quạt, đáp lời:

- Tấm ngọc bội đó đã cho mọi người một cái cớ để rút lui, kể cả bệ hạ. Nếu không, để yêu tăng của Ma Ni giáo, Bái Hỏa giáo hưởng lợi thì sẽ trở thành nỗi sỉ nhục lớn của Đại Đường. Hay rồi, giờ tất cả mọi người đều đổ xô đi tìm ngọc bội. Cha ta nói, nhà ta cũng đã phái người đi tìm. Nếu tìm được, ngươi có đòi lại không? Đó là nguyên văn lời cha ta dặn, muốn ta đích thân hỏi ngươi đấy.

- Bất kể cuối cùng ai tìm được, ta biết chắc sẽ không có khả năng đòi lại. Giờ ta xem thứ đó như không tồn tại, ai tìm được thì là của người đó. Vân gia ta người ít, thế lực mỏng, nên sẽ không đi tìm nữa để tránh mất cả người lẫn của. Có điều, ngọc bội có thể lấy đi, nhưng Đơn Ưng thì phải trả lại lành lặn cho ta, nếu không ta sẽ trở mặt.

Đây là cuộc đàm phán giữa Vân gia và Trường Tôn gia, không phải cuộc nói chuyện giữa Vân Diệp và Trường Tôn Xung, cho nên lời nói đều vì lợi ích mỗi phía, không hề nhường nhịn hay thông cảm.

Trường Tôn Xung gật đầu:

- Nhớ rồi. Chỉ cần không làm tổn thương đến Đơn Ưng, chuyện khác ngươi sẽ không quản, phải không?

Hắn xác nhận lại một lần nữa hàm ý trong lời nói của Vân Diệp.

- Đúng vậy, Trùng Tử. Các ngươi ai lấy được thì là của người đó, nhưng vì tình huynh đệ của chúng ta, đừng làm tổn thương Đơn Ưng. Đại Nha đã khóc ròng mấy ngày nay rồi.

- Ngươi yên tâm, ta cũng thích Đại Nha, sẽ không để muội ấy mất đi vị hôn phu đâu.

Nói đoạn, hắn chắp tay vội vã rời đi.

Hôm nay Vân Diệp tiếp bảy tám vị khách tương tự như Trường Tôn Xung. Họ đều đến nói với Vân Diệp rằng nếu tìm thấy ngọc bội thì sẽ không trả lại. Vân Diệp cũng không có ý định thu hồi, chỉ yêu cầu một điều duy nhất là không được làm hại Đơn Ưng.

Đại Nha từ hậu đường đi ra, sà vào lòng Vân Diệp như một chú mèo nhỏ, im lặng không nói một lời. Nàng không dám tưởng tượng Đơn Ưng phải đối diện với cảnh tượng đáng sợ thế nào. Gần như toàn thiên hạ đều đang truy lùng hắn và Đinh Ngạn Bình, nàng chỉ mong lời hứa của ca ca mình sẽ có hiệu lực.

Đơn Ưng quay đầu nhìn tường thành Đồng Quan sừng sững, muốn cõng sư phụ lên đi tiếp. Dọc đường không biết đã gặp bao nhiêu trận chiến, đối thủ ngày càng mạnh, số lượng địch thủ ngày càng đông đảo.

Nếu chỉ có một mình thì đã dễ rồi, chui vào rừng núi. Hắn tin rằng dù kẻ địch có đông gấp đôi thì mình cũng dễ dàng trốn thoát, nhưng hiện tại phải chiếu cố sư phụ, chỉ có thể chạy theo đường lớn mà thôi. Sư phụ nói chỉ cần tới Hoàng Hà sẽ an toàn, giờ đây Hoàng Hà đã hiện ra trước mắt.

Hắn không để ý tới vết thương trên cơ thể, nhưng mỗi khi nghĩ đến Vân Diệp coi mình như huynh đệ, lại còn gả muội tử yêu quý nhất của y cho mình, vậy mà mình lại đi trộm bảo vật của y, lại còn cứu kẻ thù của y. Hắn không dám tin mình đã làm chuyện khốn nạn đến vậy. Đôi mắt đẫm lệ của Đại Nha tựa hồ luôn hiện hữu phía sau lưng hắn, khiến lòng hắn đau đớn khôn cùng.

Đợi một lúc, không thấy sư phụ leo lên lưng mình, chỉ thấy sườn mình tê cứng, không tự chủ được mà ngã nhào xuống bùn đất. Hắn nhìn sư phụ đang đứng cạnh, cười tủm tỉm nhìn mình mà hắn không hiểu gì cả.

Đinh Ngạn Bình đứng vững vàng, cái chân bị chặt gãy được buộc bằng một cây gậy gỗ. Còn cái chân còn lại mà hắn ngỡ đã bị phế lại hoạt động như thường. Tại sao? Vừa rồi hắn cõng lão ta huyết chiến, rõ ràng lão không thể đứng vững, vậy mà giờ đây lão lại đứng vững vàng như vậy?

- Tiểu Ưng, đồ nhi ngoan của ta, con đúng là một đứa bé ngoan. Cõng sư phụ chạy ba trăm dặm đường không hề dễ dàng chút nào. Dọc đường, thấy đao pháp của con tiến bộ vượt bậc, vi sư mừng lắm. Hiện giờ ta cần con giúp một việc, đó là hãy nằm đây chờ chết, đợi đám truy binh tới cầm chân cho sư phụ một lúc. Vi sư phải biến mất khỏi thế gian này một thời gian rồi.

Đinh Ngạn Bình vừa nói xong định bỏ đi thì nghe Đơn Ưng hỏi:

- Vì sao, sư phụ không lo Vân Diệp sẽ tìm vợ con sư phụ để trút giận ư?

Truyen.free luôn là nơi lưu giữ những dòng chữ này.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free