Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 573:

Chẳng phải sao? Trong nhà có cái thứ gây họa này thì ai mà ngủ yên cho nổi? Lần này là Đinh Ngạn Bình, lần sau biết đâu lại là Vương Duyên Bình, Lý Yến Bình xuất hiện thì nhà ta còn sống nổi nữa không? Nếu không phải lão già đó còn giá trị lợi dụng thì ta đã để lão sống được thêm vài ngày trước khi chết sao?

Vân Diệp trừng mắt nhìn hắn: – Ngươi nghĩ ta không có cách tống lão xuống địa ngục ngay lập tức sao? Thủ đoạn của ta, ngươi nằm mơ cũng không thể nghĩ ra. Ta khổ công bày bố cạm bẫy, ngươi lại ngu ngốc tự xông vào, còn tự làm mình bị trọng thương. Có chuyện gì mà không thể nói với ta chứ? Tất cả đều là người trong nhà, có gì mà không nói được? Cho nên, trận đòn này không phải vì ngươi ăn trộm, cũng không phải vì ngươi ở trong phòng Đại Nha ba ngày, mà là vì ngươi đã không tin tưởng người nhà!

– Bây giờ, lập tức cút đến Lạc Dương chuẩn bị nhà cửa để thành thân. Đến thư viện tìm vị tiên sinh có thân phận phù hợp để cầu thân cho ngươi. Vân gia là hào môn thế gia ở Trường An, không thể mất mặt. Cút ngay!

Giáo huấn xong, Vân Diệp chắp tay sau lưng bỏ đi. Trong nhà không có ai khiến hắn yên tâm cả. Con heo Hàm Hàm của Tiểu Nha cuối cùng cũng vì quá béo mà chết, khiến Tiểu Nha nằm bẹp trên giường khóc lóc chẳng thiết gặp ai. Nghĩ đến là thấy phiền muộn.

Đại Nha nhìn ca ca mình bước vào phòng Tiểu Nha, rồi quay sang nhìn Đơn Ưng. Thấy hắn cười đến sắp tắt thở, nàng vội vàng đấm lưng xoa ngực cho hắn. Mãi một lúc lâu, Đơn Ưng mới thở đều lại được, trịnh trọng nói với Đại Nha: – Sau này nàng không được nhắc đến chuyện ngu xuẩn này nữa. Cứ nhắc đến một lần là ta đánh một lần đấy! Ngoài ra, dù ta có làm chuyện ngu xuẩn như thế, nàng cũng không được xem thường ta.

Đại Nha gật đầu lia lịa như gà mổ thóc, che miệng cười khúc khích: – Phu quân thiếp là nam tử đỉnh thiên lập địa, tuy không thông minh bằng đại ca nhưng cũng là người cơ trí hiếm có, thiếp rất hài lòng. Có điều để thiếp xem lưng chàng đã, vừa rồi đại ca không nương tay chút nào, chắc đánh nát cả thước rồi.

Đơn Ưng vặn vẹo vai: – Đại ca văn nhược, muốn đánh ta đau cũng khó lắm. Nàng cứ ở nhà đợi, ta sẽ tới Lạc Dương tìm nhà cửa, chuẩn bị lễ vật để đón nàng. Ta chẳng có nhiều tiền, nhớ xin đại ca thật nhiều của hồi môn vào đấy, có mấy trăm cái miệng đang đợi cơm kia mà.

Nói rồi, hắn ôm Đại Nha một cái, tinh thần phấn chấn bỏ đi. Không còn gánh nặng tâm lý, hắn cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm, chỉ hơi áy náy vì đã phá hỏng kế hoạch c���a đại ca.

Tiểu Nha ôm gối co ro ở chân giường. Tiểu Vũ thì đang chén món ngon do Tân Nguyệt làm cho Tiểu Nha. Địch Nhân Kiệt thi thoảng gắp một miếng, dường như còn chút xấu hổ, nghĩ rằng mình đến đây để an ủi Tiểu Nha chứ không phải để ăn chực.

Tiểu Vũ gắp một cái bánh cho vào miệng, vừa nhai vừa nói: – Tiểu Nha này, con lợn của ngươi chết có gì mà ghê gớm chứ? Cha ta chết ta còn chẳng khóc. Ngươi khóc đến sưng húp cả mắt thế kia, chỉ khiến sư phụ thêm đau lòng. Sao lại vì một con lợn mà làm sư phụ phải lo lắng chứ? Thời gian qua trong nhà đã không yên ổn rồi, sư phụ bận tối mắt tối mũi đối phó với người ta, ngươi còn giở cái tính trẻ con ra thì thật không nên. Bánh trứng muối sư nương đưa tới ngon lắm đấy, nghe nói là bí kỹ bất truyền của Hoa gia chợ Tây, cho vào miệng là tan chảy. Ngươi không ăn là ta ăn hết đấy nhé! Nhìn xem, Tiểu Kiệt kia cũng ăn cả đống rồi.

– Tiểu Vũ, tỷ vu cáo đệ! Đệ chỉ ăn có một miếng nhỏ thôi, còn lại là tỷ ăn hết đó.

Địch Nhân Kiệt ghét nhất bị vu oan, bặm môi gân cổ phản bác:

Tiểu Nha thấy ca ca bước vào, liền mếu máo chui vào lòng ca ca òa khóc. Vân Diệp vỗ lưng nó, nói: – Hàm Hàm là con lợn hạnh phúc nhất trên đời rồi, được chết béo. Mấy con lợn khác làm sao có được vận may như thế chứ? Đó là do muội chăm sóc tốt. Tiểu Nha chăm sóc ai thì đó là phúc của người đó. Tiểu Vũ, các con nói xem có phải không nào?

– Đương nhiên rồi ạ! Xem xem đây là tiểu nương tử nhà ai chứ, Tiểu Nha uy vũ!

Tiểu Vũ còn chưa nuốt hết cái bánh, đã vội vàng tuôn ra những lời "rắm thối" ầm ầm:

Nghe mọi người đều khen mình, Tiểu Nha thẹn thùng cúi đầu xuống. Cô bé này có đôi tai to, nay đã đỏ bừng lên rồi.

– Vậy mau ăn bánh đi, nếu không Tiểu Vũ sẽ ăn hết sạch đấy! Muội biết mà, nó ăn chẳng bao giờ biết đủ đâu.

Vân Diệp vừa nói xong, Tiểu Nha liền nhảy phắt từ lòng y xuống, nhào ngay tới bàn. Thực ra, nó thèm lắm rồi.

Dặn dò ba đứa chơi ngoan, không được giành ăn của nhau, Vân Diệp nhìn thấy Đơn Ưng chạy về hậu viện, mỉm cười. Hắn nghĩ, trong nhà hòa hợp mới là đạo sống lâu dài.

Vân Diệp rúc trong ổ cả mùa đông, hơn một tháng không đi đâu cả. Loáng thoáng nghe tin một ngôi chùa của người Hồ vất vả xây dựng đã bị người ta phóng hỏa thiêu rụi. Hắn hỏi Hạ Thiên Thương khi người này đến nhà ăn chực, Hạ Thiên Thương lắc đầu vô tội, nói đây là một huyết án, hung thủ không tha cho cả tiểu phó đồng nhỏ nhất. Mấy tăng lữ già cầm đầu truyền giáo đều bị thiêu cháy. Một trong số các đầu mục của Bái Hỏa giáo thậm chí còn tự thiêu mình, nghe nói là vì chê Trường An lạnh quá, nên muốn "làm ấm một chút".

Những lời nói ra từ miệng hắn thì không cần phải nghi ngờ. Nếu là qua miệng người khác không phải Hạ Thiên Thương thì bất kể thế nào Vân Diệp cũng sẽ không tin. Nay hắn đã trở thành chưởng cố của Hình bộ, coi như có phẩm cấp rồi, nhưng lệnh tiễn trong tay lại không bị hoàng đế thu lại, chẳng biết vì sao. Lệnh tiễn vốn là thứ dùng một lần, làm xong là phải nộp lên, xem ra nhiệm vụ của hắn vẫn chưa hoàn thành.

Cầu Nhiệm Khách đợi đến lúc Hồng Phất Nữ khôi phục bình thường, nói rằng muốn làm bạn cùng sư phụ Đạo Pháp về Đông Hải. Lý Tịnh mượn của Vân Diệp một con thuyền, chỉ đích danh chiếc thuyền biển kiên cố nhất. Thủy thủ đoàn do ông tự bố trí, tiền cũng đã đưa tới quân doanh. Khỏi phải nói, đó là sự chuẩn bị dành cho Cầu Nhiệm Khách. Cầu Nhiệm Khách cũng lấy đi của Vân gia rất nhiều rượu, xem chừng không định quay về nữa. Hắn nói là muốn lập lại hùng phong ở Đông Hải, xem thử gia sản mình còn lại được bao nhiêu.

Chiếc ngọc bội mà các thế lực tranh giành kia đột nhiên biến mất ở Hà Bắc. Chỉ nghe nói chủ nhân cuối cùng của nó là một đại hán vạm vỡ. Nghe câu này, Vân Diệp có cảm giác chẳng lành, cứ linh cảm chiếc ngọc bội kia sẽ tự mọc chân chạy về Vân gia. Nếu đúng là như thế thì rốt cuộc mình vất vả làm gì? Chẳng lẽ để ngọc bội chạy một vòng sao?

Còn ba ngày nữa là tới Nguyên Đán, Vân gia vẫn náo nhiệt như mọi năm. Các trang hộ sau khi giết lợn, dê, theo thói quen lại mang tới Vân gia một cái chân giò, rồi xách về một làn bánh. Những thứ bánh này các trang hộ không thể tự làm ra được. Kỳ thực, Vân Diệp cũng không có kiên nhẫn làm mấy món này. Năm vị trù nương trong nhà phải bận rộn suốt ba ngày, cuối cùng những chiếc bánh làm xong ngon lành được đổi lại bằng cả đống chân lợn, chân dê sống nguyên.

Lão nãi nãi lại rất thích, tự mình đến phòng gác, cùng mấy lão nhân trong trang nói chuyện thu hoạch, tán gẫu đủ thứ chuyện trong trang: nào là ti��u tức phụ nhà ai một lần sinh đôi hai đứa tiểu tử, nào là bà nương nhà ai vì chân to mà bị nhà chồng bỏ, hay nhà ai nhờ trúng mùa dưa mà phát tài... Những chuyện này các cụ già thích nhất.

Những tiểu tử mập mạp trong trang xách chân giò tới nhà, lão nãi nãi xoa đầu chúng khen ngợi, còn bấm tay vào chân lợn, nói đó là đồ thượng hạng. Bà dặn: "Mau cầm làn đi lấy bánh, mỗi thứ lấy một ít mang về, đừng chỉ chọn thứ mình thích ăn."

Sau đó, thằng bé ngốc ấy cứ cười là nước mũi lại chảy ròng ròng, đi lấy bánh. Nó bị trù nương thích sạch sẽ bợp vào gáy, bảo phải đi lau nước mũi, rửa tay sạch sẽ, nếu không sẽ không cho đụng vào bánh.

Việc qua lại với các trang hộ là điều cần thiết. Tân Nguyệt cũng bảo các nha hoàn trong nhà xâu rất nhiều chuỗi hạt. Mỗi chuỗi đều có ba viên trân châu to bằng hạt đậu nành. Nhà nào có tiểu cô nương đều được phát một chiếc, khiến cho có rất nhiều người bế con nhỏ còn đang ở cữ cũng tới, vén chân đứa bé lên cho Tân Nguyệt giám định xem có đúng là nữ hài tử không, để có tư cách đeo hạt châu.

Người chịu chơi nhất phải kể đến La gia nấu rượu hoa quế. Họ vận chuyển cả một xe đầy bình sứ đen tới phủ, không đến trướng phòng tính tiền, chỉ cầu xin lão nãi nãi rằng sau này mở tiệc, khi nói với khách, chỉ cần bảo số rượu hoa quế này là do La gia làm là được. Về sau, cứ lễ tết là họ lại mang rượu tới, tuyệt đối không sót một ngày nào. Lão nãi nãi cười như Phật Di Lặc, gật đầu đồng ý, nói dù Hoàng hậu nương nương tới cũng sẽ giới thiệu.

***

Bản dịch này là tâm huyết của truyen.free, rất mong được bạn đọc đón nhận nồng nhiệt.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free