Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 574:

Những cỗ xe lễ vật tấp nập qua lại trên đường phố Trường An. Quản gia Lão Tiền, quản sự Lão Tôn, cùng các cô dì, thím thím trong nhà, rồi cả Tân Nguyệt bế Na Mộ Nhật, Vân Diệp bế Vân bảo bảo, tất bật đi khắp nơi tặng lễ. Cũng chẳng trách, bởi trong số các vương công hầu tước, Vân Diệp có bối phận thấp nhất và trẻ tuổi nhất, làm sao dám để các trưởng bối phải đến tặng lễ trước?

Trình Giảo Kim vừa đặt Vân bảo bảo ngồi trên cổ mình, vừa nhấp rượu, không ngừng thở dài. Thanh Hà công chúa năm nay mới mười lăm tuổi, năm sau mới gả cho Trình Xử Mặc, nên ông chỉ có một cháu gái do Cửu Y sinh ra. Muốn có cháu trai thì còn phải đợi thêm vài năm nữa. Bởi vậy, thấy Vân Diệp đã có đủ nếp đủ tẻ, ông ta vô cùng ngưỡng mộ.

– Thật tiếc là con bé trong nhà không phải do chính thất sinh ra, nên không thể gả cho nhà họ Vân làm con dâu. Nếu ngươi cố gắng sinh thêm một thằng bé nữa, con bé này sẽ có cơ hội đấy.

Vân Diệp ngửa cổ uống cạn chén rượu, rồi đặt xuống, tiếc nuối nói:

– Nhà tiểu chất đâu có để ý chuyện đó, thưa bá bá. Về sau, chỉ cần hai đứa trẻ nhìn nhau vừa mắt, tiểu chất sẽ không ngăn cản.

Vân Diệp rót rượu cho Lão Trình. Lão Trình chân thành nói:

– Nói vớ vẩn! Trẻ con không hiểu chuyện, lẽ nào cả ngươi cũng không hiểu sao? Bảo bảo là trưởng tử đích tôn, thân phận cao quý. Ngươi là đệ tử của thần tiên, cưới ai cũng xứng đáng, vậy mà con dâu của ngươi thân phận lại hơi thấp kém. Ngày xưa ngươi thành thân, lão phu lại vắng mặt. Nếu không, dù thế nào lão phu cũng không cho ngươi cưới nữ tử xuất thân gia đình nhỏ như vậy. Nếu không, thành tựu của ngươi đâu chỉ dừng lại ở mức này. Con cháu ngươi sau này ắt sẽ hơn cha. Gia tộc, gia tộc, chính là cần các mối quan hệ đan xen mà thành.

– Bá bá xem thường tiểu chất quá rồi. Tiểu chất thà tay trắng gây dựng cơ nghiệp, chứ không chịu cúi mình trước đám đại gia tộc. Bá bá xem thử, nữ nhi của các đại gia tộc có mấy nàng thực sự ra hồn? Suốt ngày mặt mày nghiêm nghị, như tượng bồ tát vậy. Tiểu chất thì kính quỷ thần nhưng vẫn muốn tránh xa, nào dám chọc vào. Hiện giờ sống thoải mái như vậy, có gì là không tốt đâu?

Trình Giảo Kim xua tay cười:

– Già rồi hay lo chuyện đâu đâu, ngươi đừng phiền lòng.

Vân Diệp cười nói:

– Bá bá nghĩ cho tiểu chất, sao tiểu chất lại không hiểu? Vào Trường An là bá bá dẫn đường, ân tình này Vân gia không quên.

Trình Giảo Kim, mặt lộ vẻ tán thưởng:

– Biết ngươi là đứa trọng tình nghĩa, cho nên lão phu và Lão Ngưu mới không tiếc sức lực giúp ngươi. Nay ngươi có thể coi là công thành danh toại. Nói cho bá bá nghe tính toán cho tương lai, nhãn quan của ngươi xa rộng, Trình gia ta cũng muốn theo gót.

– Cái này thì không được rồi. Từ ngày hôm nay, Vân gia sẽ đóng cửa, giảm bớt việc lộ diện. Nhà bá bá thì khác, Xử Mặc thì không nói làm gì, nhưng tiền đồ của Xử Lượng, Xử Bật vẫn chưa xác định, bá bá phải tích thêm công lao thì mới được.

Trình Giảo Kim cười phá lên, bế Vân bảo bảo từ trên cổ mình xuống, đút cho thằng bé một cái đùi gà. Nhìn nó cắn xé ngon lành, ông ta lẩm bẩm:

– Làm cha đúng là không thoát khỏi cái nghiệp lao tâm lao lực. Lão phu xưa nay quyến luyến nơi sa trường, chẳng phải vì thích giết người, mà vì gia tộc thế này, trừ phi trải qua đao kiếm tắm máu, thì chẳng còn cách nào khác để hưng vượng cả.

– Vậy bá bá sai rồi. Xử Bật có lẽ giống bá bá thật, nhưng Xử Lượng thì chưa chắc đâu. Nguyên Chương tiên sinh đã nhìn trúng nó, chuẩn bị nhận làm đệ tử thân truyền, còn nhờ tiểu chất tới hỏi ý kiến của bá bá đấy. Nếu theo Nguyên Chương tiên sinh rồi, e là về sau sẽ không còn cầm được đao kiếm nữa đâu.

Trình Giảo Kim đứng bật dậy hỏi:

– Tiểu tử, lời này có thật không? Đừng có lừa ta đấy nhé! Trình gia ta cũng có tú tài ư?

– Tất nhiên là thật, tiểu chất sao dám lừa bá bá? Nguyên Chương tiên sinh đặc biệt dặn dò tiểu chất mà. Bá bá hỏi Xử Lượng là biết ngay.

Trình Giảo Kim cao hứng xoa tay, đi đi lại lại trong phòng:

– Chẳng phải ngươi còn cần tới nhà Lão Ngưu sao? Đi nhanh đi, không cần ăn cơm ở đây nữa. Cứ lấy cho thằng bé hai cái đùi gà lót dạ là được rồi. Ha ha, nhà Lão Trình cũng có tú tài!

Thấy Lão Trình mừng rỡ đến thế, Vân Diệp cũng mừng thay cho ông ta. Lý Cương đã huấn luyện một đại hán thân cao chín thước thành một kẻ si mê chữ nghĩa, sở trường viết Tiểu Khải. Úy Trì Đại Ngốc, vốn là người đứng đầu thư viện về khoản này, nay lại chuyển hướng sang các công trình thủy lợi. Suốt ngày, hắn chạy tới Công Bộ, tới các cơ quan giám sát, không biết đã lấy đi bao nhiêu bản đồ, mang theo một đám học đệ cùng chung hứng thú để tính toán.

Kênh đào dài hai trăm dặm đã thành hình sơ bộ. Úy Trì Lão Ngốc vì muốn mở đường cho con, sợ Công Bộ không cho mượn tài liệu nên đích thân tới tận nơi, nói là mình chuẩn bị tới Hà Bắc luyện binh, muốn xem bản đồ vùng đó. Chẳng biết một tướng lĩnh ở kinh thành lại tới Hà Bắc luyện binh kiểu gì, nhưng Công Bộ đành tin vào lý do này, rồi nhìn hai cha con Úy Trì vơ sạch bản đồ Hà Bắc. Nhà Úy Trì còn phái khoái mã ngày đêm tới Hà Bắc lấy địa phương chí, huyện chí về, cho nhi tử nghiên cứu. Trình Giảo Kim vô cùng hâm mộ. Giờ nghe nói con mình được Nguyên Chương nhìn trúng, làm gì có chuyện không nhanh chóng thúc đẩy cho việc này thành công.

Ngưu Kiến Hổ nay đã đi Hải Châu, Ngưu gia trở nên vắng vẻ. Hai vợ chồng già ở trong cái phủ rộng thênh thang, chỉ biết nhìn nhau mà chẳng biết nói gì. Quản gia thấy Vân Diệp đưa nhi tử tới thì mừng lắm, trong nhà thế là có chút hơi ấm trở lại.

Mấy năm qua, Lão Ngưu thích nhất là ngồi thẫn thờ một mình, chẳng biết đang hồi tưởng điều gì. Vân Diệp rất lo Lão Ngưu mắc bệnh trầm cảm, nên nghĩ bụng phải tìm việc gì đó cho ông ta làm.

Không cần thông báo, Vân Diệp đi thẳng vào hậu trạch, thấy Lão Ngưu ngồi thẫn thờ một mình trong đình. Quân quyền của những vị đại lão này chỉ cần về kinh sư là bị thu hồi, giao cho phó tướng nắm giữ. Vì tị hiềm, cả tháng trời bọn họ cũng không tới quân doanh một lần. Người vốn quen bận rộn, một khi nhàn rỗi là dễ trở nên như vậy.

Vân bảo bảo thích nhất là Ngưu gia gia râu rậm. Thằng bé hai tay cầm hai cái đùi gà "kiếm" được từ nhà họ Trình, chạy lạch bạch vào đình, giơ đùi gà lên cao, mời Ngưu gia gia ăn.

Một tràng cười cực kỳ vui vẻ từ trong đình truyền ra, một già một trẻ đang đùa nghịch. Vân Diệp cười, để ông già cứ vui vẻ một lát, rồi theo quản gia đang lau nước mắt tới tặng lễ cho Ngưu thẩm thẩm.

– Thiếu gia nên đến thường xuyên một chút. Lão gia giờ mỗi ngày nói càng ít đi. Trước kia, đại thiếu gia không muốn đưa gia quyến tới Hải Châu, định để thiếu phu nhân và tôn thiếu gia ở nhà bầu bạn cùng lão gia, kết quả bị lão gia đuổi về. Nay chỉ có thiếu gia và Trình thiếu gia tới thì lão gia mới cười, lúc khác chẳng nói gì cả.

Lão Ngưu làm quan quân pháp nhiều năm, cho nên đồng liêu trong quân đều không mấy ưa ông ta. Năm xưa ông ta ra tay quá tàn nhẫn, không hề nương tay. Khi đánh trận thì còn đỡ, nhưng mấy năm qua, các lão tướng chẳng mấy khi xuất trận, thay thế họ là những tướng lĩnh trẻ hơn một chút, như Hầu Quân Tập, Tiết Vạn Triệt, Tiết Vạn Nhận. Dần dần, chẳng còn ai qua lại với Ngưu gia nữa.

– Ngưu thẩm thẩm, trong nhà còn mỗi thẩm thẩm và bá bá thôi. Sống ở cái trạch viện to thế này làm gì, trên bình nguyên thì lạnh chết người. Tiểu chất đã sửa sang một tiểu lâu ở Ngọc Sơn cho thẩm thẩm rồi. Thẩm thẩm và bá bá lên đó ở, phòng nhỏ thì náo nhiệt hơn. Bái tổ tông xong là đi luôn. Các cô, các thím của cháu đang đợi ở đó, cứ nhắc mãi chuyện đánh mạt chược. Cháu và bá bá nghiên cứu binh pháp, không có thời gian để ý tới thẩm thẩm đâu. Thẩm thẩm cứ tới nhà cháu chơi, ai nấy đều có niềm vui.

Ngưu thẩm thẩm lau khóe mắt rưng rưng:

– Ở cái trạch viện to thế này cũng ích gì đâu. Chỉ có mấy đứa vãn bối các cháu tới tặng quà Tết, mà cứ trống không khiến người ta chẳng thoải mái chút nào. Chỉ cần thuyết phục được Lão Ngưu thì cứ mặc cháu an bài.

Đang nói chuyện thì Lão Ngưu bế Vân bảo bảo đi vào, miệng còn ngậm một cái đùi gà. Già trẻ ăn uống vui vẻ. Vân Diệp định đứng lên hành lễ thì Lão Ngưu ngăn lại, nhấc bổng Vân bảo bảo mấy cái, cao hứng nói:

– Đúng là tên tiểu tử béo, đã hai mươi mấy cân rồi! Ăn nhiều vào một chút, đừng như cha cháu gió thổi cái là bay.

Quản gia vui vẻ bảo nhà bếp làm cơm. Nghe nói thiếu gia Vân gia nổi tiếng kén ăn, nên đích thân xuống nhà kính hái rau, chuẩn bị làm bữa tiệc thịnh soạn.

– Tiểu tử, Ngọc Sơn của ngươi tuy tốt nhưng nhà Lão Ngưu là ở đây. Năm mới thế nào cũng phải ở bên tổ tông mới đúng lễ nghĩa. Lão phu nhận ý tốt của ngươi, nhưng ngươi cứ yên tâm, lão phu chưa chết ngay được đâu.

– Ngưu bá bá, tiểu chất không phải mời bá bá đi nghỉ mát đâu. Tiểu chất cảm thấy Đại Đường sắp có phiền toái lớn rồi. Hai nhà chúng ta tuy không có năng lực ngăn cản cơn sóng dữ, nhưng ít nhất cũng phải đứng vững vàng mới được.

– Ừm, được rồi. Đợi bái tế tổ tông xong thì tới Ngọc Sơn. Lát nữa ăn cơm xong, ngươi còn phải đi tới nhà khác nữa. Đừng có giống lão phu mà thành người chẳng ai muốn tiếp xúc.

Bản chuyển ngữ độc quyền thuộc sở hữu của truyen.free, kính mong độc giả không sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free