(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 575:
Đưa Vân bảo bảo đi dạo khắp Trường An một vòng, đến cả thái tử phi cũng đã quen mặt trưởng tử đích tôn của Vân gia. Cậu bé, người đầy châu ngọc, kiêu hãnh ngồi trong xe, hí hoáy với đống chiến lợi phẩm của mình.
Lão Ngưu dự định sau khi bái tế tổ tiên xong sẽ tới Ngọc Sơn sinh sống. Vân Diệp thì thầm tự hào về tài năng thuyết phục của mình. Làm sao một ông già không nghĩ cách kéo Lý Nhị ra khỏi vũng lầy Cao Ly, mà suốt ngày chỉ hoài niệm chuyện cũ chứ? Dù sao thì Lý Nhị cũng sẽ thất bại đến ba lần, chẳng kém cạnh Dương Quảng chút nào. Cứu vãn được lần nào hay lần ấy, giảm bớt vài binh sĩ thương vong cũng đã là tốt rồi.
Loạn thật rồi! Cứ ai có đao là muốn giết người phóng hỏa, tại sao vậy? Chưa về đến trang viên Vân gia đã nghe tiếng binh khí va chạm loảng xoảng. Không thể nào chấp nhận được! Đây là địa phận của Vân gia. Muốn giết người thì cứ tìm đến chỗ Lý Nhị ấy, chẳng ai quản đâu, đừng có mà gây sự ở nhà ta!
Lưu Tiến Bảo quát lớn một tiếng rồi xông vào cuộc chiến. Hắn, người mặc giáp trụ toàn thân, trông lợi hại hơn hẳn những người khác. Vừa xông vào, hắn liền nghe thấy một giọng nói vang vọng:
– Lưu huynh đệ, Vân hầu bảo ngươi tới tiếp ứng ta à?
Lưu Tiến Bảo ngớ người, nhìn kỹ mới nhận ra hán tử trước mắt chính là Hi Đồng. Dưới sự uy hiếp của Hi Đồng, những kẻ đang bị hộ vệ Vân gia khống chế vẫn tỏ ra cứng đầu, không cam lòng.
Dặn nãi mụ trông coi con trai, Vân Diệp lúc này mới xuống xe. Nhìn Hi Đồng toàn thân máu me be bét, y không khỏi cạn lời. Hán tử nhiệt huyết này chắc hẳn khi ở Hà Bắc đã nghe tin ngọc bội của Vân Diệp bị cướp, nên một lòng muốn đòi lại giúp y. Linh cảm chẳng lành của Vân Diệp đã trở thành sự thật.
Hi Đồng cười chất phác, lấy từ trong lòng ra một tấm ngọc bội dính đầy máu, đưa cho Vân Diệp. Đám đại hán vây xung quanh đồng loạt thở dài. Ngọc bội đã về tay Vân gia, kẻ khác muốn đoạt lại khó hơn lên trời. Vân gia không phải là quý tộc bình thường, mà là đại tướng nắm binh quyền trong tay; đắc tội với Vân gia thì hậu quả khôn lường. Ngay cả hai hoạn quan đứng bên đường cũng lộ vẻ chán nản.
Vân Diệp giang hai tay ra ôm lấy Hi Đồng, nhận ngọc bội rồi cảm động lớn tiếng nói:
– Vì cái thứ này mà suýt nữa huynh đệ ta mất mạng, thì còn đáng gì nữa chứ!?
Cảnh Lưu Bị ném con thời xưa được tái hiện một cách sinh động.
Nói xong, y liền ném ngọc bội vào khu rừng đằng xa. Đám đại hán xung quanh, bất chấp cung nỏ chĩa vào mình, lập tức lao vào rừng như ong vỡ tổ, bò lồm cồm trên mặt đất tìm kiếm.
Hi Đồng mặt biến sắc định đuổi theo, Vân Diệp vội kéo hắn lại gần xe, bảo nãi mụ bế Vân bảo bảo ra. Vân bảo bảo rất dạn dĩ, thấy Hi Đồng người đầy máu cũng không hề sợ hãi, vươn tay về phía Vân Diệp không ngừng gọi "ba ba".
Vân Diệp đón lấy con, đặt vào lòng Hi Đồng:
– Đây mới là bảo bối của Vân gia. Còn về tấm ngọc bội kia, thì có đáng để huynh phải vào sinh ra tử đến vậy sao?
Ban đầu Hi Đồng còn lo lắng máu trên người mình sẽ làm bẩn Vân bảo bảo, nhưng thấy Vân Diệp thoải mái như thế, hắn bất giác cũng toát lên khí phách hào sảng của ngày xưa, lấy ngón tay to tướng ra nghịch khuôn mặt bụ bẫm của cậu bé.
– Hi Đồng, huynh nhìn đám người kia có giống chó không?
Vân Diệp chỉ đám người đang bò lồm cồm trên mặt đất tìm ngọc, lòng y rất phức tạp, vừa cảm động vừa bi ai.
– Thiên địa bất nhân, dĩ vạn vật vi sô cẩu (trời đất vô tình, coi vạn vật như chó rơm). Ai là chó, ai không phải là chó? Vừa rồi ta chẳng phải cũng đang chém giết sao? Lại còn là con chó dữ tợn nhất.
– Nếu như không phải thứ này của Vân gia, huynh có liều mạng vượt ngàn dặm vì chúng sao? Nếu như không có quan hệ tới Vân gia, hẳn huynh chẳng thèm liếc mắt lấy một cái. Trên đời này, trừ tình nghĩa ra, còn thứ gì đáng để huynh liều mạng nữa chứ?
– Đi nào, chúng ta về nhà tắm rửa một chút. Tiểu đệ sẽ xuống bếp nấu cho huynh một nồi thịt bò khoai tây thật ngon, rồi mang hai vò rượu ra, anh em mình không say không về! Trận tranh giành của đám chó săn này cứ để mặc cho kẻ khác đi.
Nói xong, y liền lấy hai con ngựa, cùng Hi Đồng bế Vân bảo bảo lên ngựa, được hộ vệ vây quanh phi nước đại về Vân gia trang, chẳng thèm liếc nhìn đám hán tử phía sau lấy một cái nào.
Một hoạn quan từ sau thân cây đi ra, tay mân mê ngọc bội, lẩm bẩm:
– Khinh vật trọng người, đúng là khí độ mà một hầu gia nên có. Nhưng dám nói lão phu là chó ư, tiểu tử kia, đợi lão phu hoàn thành việc bệ hạ giao cho, sẽ tìm ngươi tính sổ!
Nghĩ tới việc mình đuổi từ Trường An tới Hà Bắc, rồi lại từ Hà Bắc đuổi về Trường An, mà lần nào cũng chậm một bước, lửa giận trong lòng hắn bốc lên ngùn ngụt. Hắn cùng một hoạn quan khác liếc nhau, rồi cười một cách giận dữ, lao vào đám đông...
Vân gia lúc này rất náo nhiệt, khắp nơi đèn đuốc rực rỡ. Quản gia đang chỉ huy treo hai cái đèn lồng cực lớn trên cửa. Lũ trẻ con tay cầm bánh chạy đi chạy lại. Phó dịch không ngừng ra ngoài mua sắm, mang gà vịt về nhà. Chủ bạ đại nhân ngồi ở tiền sảnh chơi cờ với trướng phòng, cứ lo rằng tết nhất đến, trâu bò của Vân gia sẽ chết quá nhiều.
Tân Nguyệt mỉm cười ra bái kiến Hi Đồng, Na Mộ Nhật cũng bế khuê nữ xuất hiện, khiến Hi Đồng bối rối, cứ chà tay mãi. Hắn không có quà ra mắt, cảm thấy rất ngại ngùng.
– Thúc thúc vì gia đình hèn mọn của chúng con mà chinh chiến ngàn dặm, đó đã là ân đức vô thượng rồi. Làm sao con dám nhận ban thưởng của thúc thúc chứ? Mời thúc thúc đi tẩy trần trước, rồi để chuyết phu (chồng thiếp) làm bạn uống rượu. Cố nhân trùng phùng, phải uống thêm vài chén mới phải đạo.
Hi Đồng cười gật đầu. Từ hoàn cảnh chiến đấu gian khổ, chốc lát đã đến nơi xa hoa, hắn có chút lúng túng, tay vẫn siết chặt chuôi đao, phải dùng quyết tâm rất lớn mới buông ra được.
Tắm rửa xong, được y sinh của Vân gia băng bó vết thương, thay một bộ cẩm bào mới, Hi Đồng đi tới tiểu đình. Hắn thấy Vân Diệp bê một cái nồi lớn đi tới, đằng sau là mấy phó dịch, người bê lò than nhỏ, người bê rượu, người bê bàn, và một ít rau quả. Lang bạt chiến đấu đã làm tinh lực của hắn cạn kiệt, thấy món ngon như vậy làm sao kiềm chế được? Nhưng vì có phó dịch đứng bên cạnh, hắn không tiện thất lễ.
Vân Diệp đặt nồi lên lò than rồi bảo phó dịch rời đi. Y tự tay tháo niêm phong của vò rượu, đưa cho Hi Đồng một vò, mình giữ một vò. Hi Đồng nhìn kỹ vò rượu mà Vân Diệp đưa, lúc này mới yên tâm ngồi xuống. Thấy Vân Diệp chỉ vào mình cười lớn, hắn cũng bật cười, đúng là một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng.
Thịt bò rất ngon. Hai người cùng cởi giày ngồi quây quần bên bàn, cùng nhau xăm xăm vào nồi. Chẳng ai còn để ý đến việc nói chuyện. Rượu ba mươi độ rất thích hợp để uống từng ngụm lớn. Vừa ăn vừa uống, chẳng mấy chốc đã đầm đìa mồ hôi.
Trong món thịt bò nấu khoai tây, Vân Diệp sáng tạo cho thêm rất nhiều ớt, tạo nên vị thơm mềm dai ngọt, lại thêm chút cay nồng. Cả hai đều rất khoái khẩu, cho nên ăn đã đời.
Khi nồi cạn đáy, Vân Diệp đã no căng rồi, nằm gục trên bàn rên hừ hừ như chó chết. Hi Đồng thì tốc độ không giảm, miệng như cái động không đáy, thịt nào khoai nào, thậm chí cả nước canh cứ cho vào là biến mất.
Khi miếng khoai tây cuối cùng trong nồi bay vào miệng, Hi Đồng mới ợ một cái, lười nhác xỉa răng, rồi làm một ngụm rượu nuốt trôi hết thịt vụn vừa xỉa ra, mới lên tiếng:
– Sao ta cảm giác cái ngọc bội đó hình như không giống với cái ta đưa cho ngươi lúc nãy.
– Đương nhiên là không giống. Ngọc bội đó do ta tìm mảnh cổ ngọc cùng thời mà làm nhái, hoa văn cũng đã được sửa đổi. Giống nhau mới là lạ chứ!
Hi Đồng cười phá lên:
– Ngươi đúng là xấu xa, ném ra một khúc xương, cho đám người luôn nhăm nhe tranh cướp, bản thân thì nấp sau xem chó đánh nhau. Cao tay, đúng là cao tay!
– Tiểu đệ luôn cho rằng lao lực chẳng bằng lao tâm. Vấn đề mà dùng đầu óc giải quyết được thì không nên dùng vũ lực, chẳng những máu me trông ghê người, mà còn dễ chuốc lấy thù hận, nên mới làm tế nhị như thế.
– Tế nhị cái quỷ gì! Càng nhiều người chết hơn thì có! Ngươi có biết riêng đám sơn t��c mà ta giết đã ba mươi mấy tên rồi không? Còn chưa kể đến những kẻ muốn giết ta. Con người bây giờ sao lại điên rồ đến thế? Lấy được ngọc bội cũng ích gì đâu, chỉ là đi nộp mạng thôi.
Bản dịch này được thực hiện bởi truyen.free và mọi quyền thuộc về tác giả.