Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 578:

Chính vì vậy, thiếp mới bất chấp thể diện mà đứng ra nhận việc làm ăn này. Vả lại, chỉ khi có thiếp che chở, những nữ nhân từ Cao Ly, Tân La tới đây mới không phải chịu số phận bi thảm. Bệ hạ cứ nhìn thuộc hạ của mình mà xem, ngoài thiếp thân ra thì chẳng ai là người lương thiện cả. Vân Diệp lương thiện với con dân Đại Đường thì khỏi nói, nhưng bệ hạ nhìn việc y l��m ở Lĩnh Nam là đủ biết rồi, tên tiểu tử đó chẳng phải dạng người hiền lành. Nghe nói y còn đóng cọc gỗ treo hải tặc bắt được đầy cả hải đảo đấy thôi.

Nghe Trường Tôn thị nói xong, Lý Nhị cảm thấy trong lòng nhẹ nhõm hơn nhiều. Hắn tự nhủ mình làm chuyện này hoàn toàn là làm việc thiện, chứ nếu để những kẻ nhuốm máu trên sa trường như Trình Giảo Kim, Trường Tôn Vô Ky hay Tần Quỳnh ra tay, thì những nữ nhân kia chưa biết sẽ chịu số phận bi thảm đến mức nào.

- Chuyện Vân Diệp đóng người lên cọc, từ nay về sau không được phép nhắc tới nữa. Quân địch dám tự ý xâm phạm Đại Đường ta, làm thế vẫn còn là nhẹ. Nếu trẫm gặp được, kết cục của bọn chúng còn thê thảm hơn trăm lần. Nên chuyện này không sai mà còn có công. Kẻ nào dám nói ra nói vào, cứ bảo hắn đến gặp trẫm mà nói chuyện...

Trường Tôn thị cắt đứt sợi chỉ, khoác chiếc trường bào lên người Lý Nhị, rồi ngồi xuống vuốt phẳng phiu. Sau đó, nàng lùi lại phía sau, vỗ tay nói:

- Bệ hạ mặc chiếc áo này thật vừa vặn! Thừa Càn đã dâng vào cung năm mươi thớt vải bông, nói là để may áo khoác ngoài, vừa ấm lại vừa nhẹ. Có nó rồi, bệ hạ sẽ không còn phải mặc áo da cừu nặng nề nữa. Quả là một thứ tốt, sao Đại Đường ta lại không có những thứ tuyệt vời như thế nhỉ? Bệ hạ là thiên tử, có thể hỏi trời xem, vì sao thứ tốt như vải bông lại cần chúng ta phải ra trận giành lấy mới có?

Nghe lời nói đùa của Trường Tôn thị, Lý Nhị cười thoải mái, nắm lấy tay nàng, kéo nàng đi ra ngoài, rồi nói:

- Chúng ta cũng nên ăn Tết vui vẻ. Phía Âm phi đã biên soạn xong ca vũ rồi, nghe nói riêng đèn lồng cung đình đã dùng tới ba trăm cái. Phải đi thưởng thức một phen mới được, tối nay chúng ta không say không về!

Hi Đồng vừa tỉnh dậy liền yêu cầu Vân Diệp chuẩn bị ba thớt khoái mã nhanh nhất. Hắn phải về Hà Bắc ngay, tính ngày thì cô tiểu thiếp thứ mười chín sắp sinh rồi, không thể chậm trễ.

Ngựa của Vân gia, trừ Vượng Tài ra, đều tùy hắn sử dụng. Ngoài một túi kẹo sữa lớn và bốn quả vàng, hắn không lấy gì thêm. Mặc áo khoác da gấu của Vân Diệp, hắn phóng ngựa đi nhanh như một làn gió.

Hôm nay là mùng hai, ngày các cô con gái về nhà thăm gia đình. Cô cô lại mang cái bụng bầu to tướng về. Vân Diệp bất mãn nhìn Ly Thạch, khiến ông ta đỏ mặt cúi đầu uống trà. Cô cô liền nhéo mạnh tay Ly Thạch một cái.

Nhất Nương cũng về, vừa bước qua cửa đã vứt hết trâm ngọc châu báu trên người xuống, thay trang phục thiếu nữ, rồi kéo Đại Nha đến tú lâu mình từng ở trước kia. Gian phòng đó vẫn được giữ trống. Vân gia vốn ít người, phòng ốc lại rộng rãi, nên dù con gái đã xuất giá, phòng vẫn được giữ nguyên như cũ, để mỗi khi về nhà có chốn kỷ niệm.

Nhuận Nương vừa về nhà là òa khóc, như thể chịu đựng tủi thân rất lớn. Vân Diệp nổi giận, tóm lấy Tần Lão Nhị định đánh, nhưng bị Nhuận Nương kéo ra. Nàng luôn miệng nói mình không hề bị tủi thân gì, chỉ là nhớ nhà quá mà thôi.

- Mỗi ngày sáng sớm phải đi thỉnh an cha, đại mẫu thì không sao. Nhưng còn phải thỉnh an đại ca, đại tẩu, rồi đến các nhị nương, tam nương, tứ nương, cuối cùng mới tới mẹ đẻ. Muội ham ngủ một chút, tới muộn, Nhị nương đã nói mu��i không có gia giáo, còn nói nhà ta không biết dạy dỗ. Đại nương thấy ả lắm mồm, liền tát một cái. Ả liền đòi nhảy giếng, nói là bị tiểu bối ức hiếp. Rồi lại nói trang sức của ả không có món nào giá trị bằng của muội, muội tặng ả trâm, vậy mà ả còn ném đi.

Nghe Nhuận Nương kể xong, lại nhìn Tần Lão Nhị cúi đầu không nói một lời, Vân Diệp lên tiếng:

- Hoài Anh, đây là chuyện nhà của ngươi, ta không can thiệp. Nhuận Nương đúng là do ta ít dạy dỗ, qua năm mới, ta sẽ đến xin lỗi lão gia tử.

Tần Hoài Anh đỏ mặt, xua tay liên hồi, rồi hành lễ với Vân Diệp:

- Đại ca, chuyện này không trách Nhuận Nương được. Ở Vân Phủ, nàng được nuôi dạy như một đại tiểu thư khuê các. Tuy chỉ là biểu thân, nhưng đãi ngộ vẫn như Đại Nha, ở nhà chưa từng phải chịu bất cứ tủi thân nào. Là do đệ vô dụng, không được coi trọng trong nhà. Nhị nương thấy đệ cưới được thê tử tốt hơn tam đệ nên mới đố kỵ. Vài ngày nữa mọi chuyện sẽ ổn thôi.

Vân Diệp gật gù:

- Ngươi nghĩ được như vậy thì tốt. Ngươi cũng học ở thư viện ba năm rồi, nên tới địa phương hoặc quân ngũ rèn luyện. Thủy quân thì thôi, ngươi thấy Hữu Uy vệ thế nào? Sau khi khảo hạch, ta sẽ nói chuyện với Úy Trì lão gia tử. Ngươi không được hưởng đãi ngộ thế tập, chỉ có thể làm Tuyên tiết giáo úy theo điều lệ. Dù là quan chức chính bát phẩm, thì đây cũng đã là trường hợp đặc biệt rồi. Ngươi thấy thế nào?

Tần Hoài Anh vui mừng đứng dậy chuẩn bị tạ ơn Vân Diệp, nhưng Nhuận Nương nắm tay Vân Diệp lay lay và nói:

- Đại ca, Hoài Anh là học sinh ưu tú của thư viện, vào quân ngũ đi đâu mà chẳng có thể làm Tuyên tiết giáo úy. Muội muốn Hoài Anh tới thủy quân của huynh, theo thuyền là được rồi, không muốn chàng phải lên chiến trường.

Vân Diệp cười không nói. Tần Hoài Anh vội vã bảo Nhuận Nương:

- Đừng làm phiền đại ca nữa! Được vào Hữu Uy vệ đã là điều hiếm có lắm rồi, tới thủy quân làm gì, lại khiến đại ca khó xử. Chuyện này cứ quyết định như vậy đi. Ta tới Hữu Uy vệ, trú ở Lạc Dương. Hầu thúc thúc và Úy Trì thúc thúc đều ở đó, ta sẽ không bị thiệt thòi đâu. Nàng cũng t��i Lạc Dương, chúng ta sẽ an cư lạc nghiệp ở đó.

Nghe nói sẽ có cuộc sống riêng của mình, Nhuận Nương liền trở nên vui vẻ, kéo Tần Hoài Anh về khuê phòng của nàng. Chỉ có lão nãi nãi nhìn Nhuận Nương một cái, chẳng nói chẳng rằng, dường như không được vui.

- Nãi nãi, đại gia đình lắm quy củ, đông người, nhiều chuyện. Mình không cần so đo nhất thời, tránh được thì cứ tránh. Tới Lạc Dương tự an cư lạc nghiệp, cháu giúp được sẽ hết lòng giúp. Hoài Anh cũng là nhân tài, đi đến đâu cũng sẽ có thành tựu thôi. Nãi nãi đâu phải không biết tính Nhuận Nương, từ bé nó đã vô tâm như thế rồi mà.

Thấy vợ chồng Nhuận Nương đã đi xa, Vân Diệp mới nhỏ giọng an ủi nãi nãi đừng giận:

- Hết đứa này tới đứa khác tới làm phiền cháu, nãi nãi lo rằng sẽ mang tới ảnh hưởng không tốt. Cháu là cột trụ của cái nhà này, không thể vì chuyện nhỏ nhặt như vậy mà bị gãy đổ. Còn mấy nha đầu khác, giúp được thì giúp, không giúp được thì bảo chúng chấp nhận số phận đi. Ngày tháng đói khổ còn vượt qua được, lẽ nào bây giờ giàu có rồi lại không sống nổi nữa?

Vân Diệp dìu lão nãi nãi tới môn phòng. Trong môn phòng, đã có mấy lão bà bà và lão gia gia ngồi uống trà. Xương cốt nãi nãi yếu đi nhiều, thời gian qua cũng ít tới phật đường. Bà thích nhất là cùng những người già khác uống trà, trò chuyện. Đôi khi, Vân Diệp cũng lễ phép ngồi tiếp chuyện một lúc, lắng nghe họ nói chuyện đông tây, chuyện vui trong trang, chuyện thật hay giả đều được kể một cách sôi nổi...

Ly Thạch ở trong thư phòng của Vân Diệp, xem những bức tranh rùa y vẽ. Thi thoảng, ông lại cầm một bức lên, gật gù tỏ ý hài lòng. Đến giờ, ông ta vẫn không sao hiểu được vì sao Vân Diệp lại chỉ chuyên luyện vẽ rùa.

Kỹ thuật vẽ rùa của y ngày càng xuất sắc. Trước kia, Vân Diệp từng nói với ông ta rằng, có người cả đời chuyên vẽ hổ, người vẽ rồng, người vẽ lừa, người vẽ sông. Còn những người vẽ trâu thì chẳng đáng nhắc tới. Bản thân y thì quyết định chuyên vẽ rùa. Đến khi người ta giơ ngón tay cái lên khen: "Rùa do Vân hầu vẽ đúng là số một! Có thể mời ngài tới nhà hạ quan vẽ một bức tranh rùa được không?" Thế là múa bút lên, con rùa sống động xuất hiện trên giấy, nhìn vừa ngốc nghếch đáng yêu, ngụ ý cũng cát tường, là món quà hiếm có để tặng thân hữu.

Ông ta luôn cảm thấy Vân Diệp nói câu này có một thần thái rất lạ, tựa hồ vừa có vẻ trào phúng, lại vừa có vẻ tiểu nhân đắc ý. Nhưng ở Đại Đường, tặng rùa đúng là tượng trưng cho lời chúc trường thọ, chẳng có gì không ổn cả, ngay cả tặng cho hoàng đế cũng được.

Lật tới một bức tranh vẽ rùa có đề thơ, tựa hồ ông có chút tâm đắc với nó. Chỉ thấy bên trên viết: "Bờ cát nằm lèo ba năm rưỡi, sóng tới hôm nay ta trở mình."

Đại khái, câu này giống như câu "rồng nằm đáy vực, chờ phong vân mà bay lên trời" ấy...

Truyen.free giữ bản quyền độc quyền đối với nội dung văn bản này.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free