Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 580:

Nhan Chi Thôi lại ngủ thiếp đi, miệng vẫn còn ngậm kẹo sữa. Vân Diệp không dám làm phiền, dù hỏa long trong đại điện đốt rất mạnh, y vẫn lấy áo khoác của mình đắp cho ông cụ. Sau đó, y thong thả thưởng thức rượu nho, còn bảo thái giám mang đá đến, vì rượu nho không có đá thì uống không đã.

Con người không thể nhàn rỗi, vì nhàn rỗi sinh nông nổi. Vân Diệp rất tò mò về Điện Vạn Dân. Trước kia, Công Thâu Giáp không cho y lại gần, nói y là tai họa của kiến trúc. Đặc biệt, sau khi nghe tin Vân Diệp vô ý làm sập tẩm cung của hoàng đế, ông ta càng hạ nghiêm lệnh cấm, thậm chí cấm Vân Diệp nhắc đến ba chữ "Điện Vạn Dân".

Nay Công Thâu Giáp không có mặt ở đây – ông ta không có tư cách tham dự yến hội này – nên Vân Diệp thoải mái ngó nghiêng. Đám thái giám đội mũ đen bận rộn chạy qua chạy lại trong điện, vũ nữ mặc áo đủ màu uốn lượn nhảy múa, Lý Nhị ngồi trên cao nhất uống say sưa. Nhưng điều thực sự thu hút Vân Diệp lại là tiếng chuông nhạc đặt hai bên điện.

Một nữ nhạc sư cầm chiếc chùy nhỏ, lắng tai nghe nhạc, rồi thi thoảng gõ một tiếng. Vân Diệp thầm nghĩ, Lý Nhị đúng là "nhỏ nhen" thật, chuông đáng lẽ làm bằng đồng là được rồi, cớ gì ở Điện Vạn Dân lại phải dùng ngọc?

Tò mò, y cầm chén đồng trong tay gõ một cái vào chuông nhạc. Âm thanh trong trẻo vang xa, rất là dễ nghe. Y vốn nghĩ trong cảnh hỗn loạn, ồn ào thế này, chẳng ai thực sự nghe nhạc, mọi người chỉ lo ăn uống, tiện thể ngắm mỹ nữ mà thôi; có nhạc hay không cũng chẳng khác gì.

Nữ nhạc sư kia sợ tới mặt cắt không còn giọt máu, nước mắt lưng tròng nhìn Vân Diệp, cầu khẩn y mau dừng tay, vì làm loạn nhã âm là trọng tội.

Có câu "khúc ca có lỗi, Chu Lang biết ngay", nay Lý Lang cũng chẳng kém cạnh. Lý Nhị đang uống rượu, lập tức nhìn về phía tiếng chuông. Hắn chỉ thấy Vân Diệp đang cầm chén gõ chuông nhạc một cách đầy hứng thú. Với Lý Nhị, thằng nhóc ngu dốt đó chẳng hiểu nhạc lý, chỉ biết gõ cho sướng tay, làm loạn nhã nhạc, khiến hắn cảm thấy như bị tra tấn.

Nụ cười vẫn nở trên môi Lý Nhị, nhưng hàn quang trong mắt hắn lóe lên. Hắn quay sang Trường Tôn thị định nói gì đó, thì Trường Tôn thị vừa quay sang đã kinh ngạc đến nỗi không khép miệng lại được. Bởi lẽ, người gõ chén không chỉ có mình Vân Diệp, mà Nhan Chi Thôi, vừa tỉnh ngủ, cũng đang cầm chén gõ chuông nhạc.

Hôm nay Nhan Chi Thôi cũng đã uống rất nhiều rượu. Ngủ một lúc, ông cụ thấy Vân Diệp đứng bên chuông nhạc, cầm chén gõ chuông, trông vô cùng tùy ý và tiêu sái, ông cũng thích lắm. Nhan Chi Thôi ghét nhạc Quy Tư, mà rất đỗi yêu thích nhã nhạc.

Hai người gõ từ âm thấp nhất tới âm cao nhất, gõ xong còn cạn chén với nhau vô cùng hả hê.

- Tiểu tử, biết hát không?

Nhan Chi Thôi vén mũ để lộ cái đầu trọc ra hỏi:

- Đương nhiên là biết ạ, những khúc ca của tiểu tử là số một. Còn những điệu nhạc Quy Tư hát liền một hơi cả nửa ngày thì tiểu tử chịu thua. Ngay cả trong triều đình cũng toàn nhạc Hồ, tiểu tử không thích.

Nhan Chi Thôi nghe thế mừng lắm, cuối cùng cũng tìm được tri âm. Đám con cháu nhà mình toàn thích nhạc Quy Tư, còn coi nó là kinh điển, nay nghe Vân Diệp nói không thích nhạc Hồ, đúng là càng nhìn càng vừa mắt.

- Sư phụ ngươi là cao nhân một đời, không dạy ngươi bài nào khác sao? Những ca khúc khảng khái hào hùng của thiếu niên như vậy vừa nghe đã biết rồi. Hôm nay là Tết Nguyên Tiêu, ngươi hãy chọn một bài nhẹ nhàng, thanh tao ra để chúng ta cùng hát.

- Đương nhiên gia sư có dạy, có một bài rất hợp cảnh mà ai cũng thích, được người ta coi là thánh điển. Nhưng cần đàn tranh phụ họa, và cần thêm sáo mới hát được.

- Không sao, đàn cổ tranh của Nhan sư thiên hạ vô song. Còn sáo ư? Trẫm cũng thổi được vài khúc, chỉ là không có công xích (một loại nhạc phổ). Tiểu tử, ngươi lập tức viết công xích đi, trẫm và Nhan sư xem qua một lần là được.

Lý Nhị rất thích tiên âm của sư phụ Vân Diệp. Hắn vốn hùng hổ định tới tính sổ y, nhưng nghe nói sư phụ Vân Diệp cũng thông âm luật nên rất hiếu kỳ, quyết định nghe xong rồi mới tính xem có nổi giận hay không.

- Tiểu tử chỉ biết hát, chưa bao giờ dùng công xích, nó là cái gì?

Vân Diệp tròn mắt nhìn Nhan Chi Thôi. Ông cụ ôm mặt một hồi, không thèm để ý đến y, rồi nói với hoàng đế:

- Bệ hạ, cứ để y hát một lượt, bệ hạ ghi lại khúc phổ. Lão hủ mắt mờ tay run rẩy, không làm được việc này.

Lý Nhị cười lớn đồng ý. Trường Tôn thị lập tức bảo cung nữ mang bút mực tới. Lý Nhị ngồi xuống, cầm bút lên, liếc Vân Diệp:

- Khúc từ của tiên nhân nhất định phải có phong thái của tiên nhân. Nếu lấy đồ của người khác ra lừa trẫm, coi chừng trẫm lột da ngươi.

Vân Diệp chẳng coi lời uy hiếp của Lý Nhị vào đâu. Cái kẻ mà chỉ nghe nhạc Hồ thôi cũng đã ngây ngất này, muốn có phong thái tiên nhân ư? Khúc từ của Tô Đông Pha, thêm vào phối nhạc của thời hiện đại, y chẳng tin ông ta không nghe ra tiên khí.

Trường Tôn thị thích nhất là vẻ nhởn nhơ của Vân Diệp, vì mỗi lần y tỏ ra như vậy, y đều làm tốt hơn người khác. Y cầm chày vàng, gõ chuông vàng, khiến đại điện tức thì trở nên im phăng phắc. Mấy ông già ngủ gật cũng bị hoạn quan đánh thức, quay đầu nhìn về phía chuông nhạc.

Trước mặt Nhan Chi Thôi đã bày sẵn một cây đàn cổ mười ba dây. Ông thuận tay lướt một cái, coi như đã thử âm xong, rồi cúi đầu chuẩn bị ghi nhớ khúc từ của Vân Diệp. Trước nay, ông cụ luôn cho rằng Vân Diệp là thiếu niên ỷ mình có tài mà làm bừa. Nhưng qua chuyện in ấn và ghép chữ thành thơ thì ông không nghĩ vậy nữa. Trên đời có đủ loại người, có kẻ ngu xuẩn, tất nhiên cũng có người cực kỳ thông minh, chẳng có gì lạ, còn Vân Diệp chính là người được ông trời sủng ái.

Vân Diệp uống một ngụm rượu nho, thấm giọng, lúc này mới nói với mọi người:

- Hôm nay nhân dịp Tết Nguyên Tiêu, tiểu tử xin tặng một bài ca để chúc thọ các vị trưởng bối.

Lý Nhị gật gù. Vân Diệp tuy có muôn vàn lỗi lầm, nhưng về lễ nghi thì không thiếu sót. Trường Tôn thị mỉm cười đợi y hát.

Minh nguyệt kỷ thời hữu? Bả tửu vấn thanh thiên. Bất tri thiên thượng cung khuyết, Kim tịch thị hà niên.

Mấy lúc có trăng thanh? Cất chén hỏi trời xanh: "Cung khuyết trên chín từng, Đêm nay là đêm nào?"

Mới được hai câu đầu, Lý Nhị đã vỗ bàn lớn tiếng khen hay, cắt ngang lời ca của Vân Diệp. Hắn thầm nghĩ, câu này rất hợp với yêu cầu về thơ của thần tiên. Định thần lại, thấy Nhan Chi Thôi bất mãn nhìn mình, hắn liền đỏ mặt, phất tay ra hiệu cho Vân Diệp tiếp tục.

Ngã dục thừa phong quy khứ, Hựu khủng quỳnh lâu ngọc vũ, Cao xứ bất thắng hàn. Khởi vũ lộng thanh ảnh, Hà tự tại nhân gian. Chuyển chu các, Đê ỷ hộ, Chiếu vô miên. Bất ưng hữu hận, Hà sự trường hướng biệt thời viên.

Ta muốn cưỡi gió bay lên vút, Lại sợ lầu quỳnh cửa ngọc, Trên cao kia lạnh buốt. Đứng dậy múa giỡn bóng, Cách biệt với nhân gian. Trăng quanh gác tía, Cúi xuống cửa son, Dòm kẻ thao thức, Chẳng nên ân hận, Sao cứ biệt ly thì trăng tròn?

Tới khi Vân Diệp hát:

Nguyệt hữu âm, tình, viên, khuyết, Thử sự cổ nan toàn. Đãn nguyện nhân trường cửu, Thiên lý cộng thiền quyên.

Trăng cũng đầy vơi mờ tỏ, Xưa nay đâu có vạn toàn. Chỉ nguyện đời ta trường cửu, Bay ngàn dặm cùng với thuyền quyên.

Nhan Chi Thôi nước mắt tuôn rơi. Đàn cổ tuy có mười ba dây, nhưng không thể hiện được ý cảnh sâu xa của ca khúc này.

Đợi Vân Diệp hát xong, Nhan Chi Thôi nói với Lý Nhị:

- Bệ hạ, đây không phải thơ ca nhân gian. Bài ca này câu dài câu ngắn, thoát khỏi mọi ràng buộc, khiến người ta muốn bay lên cao nhìn ra xa, cất giọng ca vang, không vương bụi trần. Lão hủ không tin trên đời này còn ai có thể sánh được.

Lý Nhị gật gù: - Đây mới là phong thái của tiên nhân. Khúc ca này không phải thứ Đại Đường ta có, mang theo đôi phần lười nhác, đôi phần bất đắc dĩ. Nói đây là khúc ca thần tiên cũng không hề quá lời. Rốt cuộc Bạch Ngọc Kinh là nơi như thế nào?

Nói mấy câu này, ánh mắt Lý Nhị trở nên mê ly, suy nghĩ chẳng biết bay tới nơi nào mất rồi.

- Tỉnh lại!

Nhan Chi Thôi gẩy mạnh lên đàn, ngũ âm vang lên, tức thì đánh thức Lý Nhị khỏi cơn mê ảo: - Bệ hạ, đây chẳng qua là một bài ca thôi. Xưa nay tâm chí Bệ hạ kiên định như sắt đá, vì sao chỉ vì một bài ca mà lại rơi vào ma chướng, không tự tỉnh lại được?

Câu này khắp Đại Đường chỉ e rằng có Nhan Chi Thôi mới dám nói. Ông là bậc thầy của thiên hạ, đủ tư cách giáo huấn bất kỳ ai. Lý Nhị vội đứng dậy, chắp hai tay cúi người thi lễ: - Nhan sư giáo huấn phải lắm ạ, vãn sinh đúng là đã bị khúc ca này mê hoặc tâm trí.

Hành lễ xong, hắn quay sang chất vấn Vân Diệp một cách hung dữ: - Sao ngươi không bị ma âm quấy nhiễu?

"Ma âm?" Vân Diệp chỉ vào mình, rồi lại nhìn xung quanh. Những vị trưởng bối có tu dưỡng ở gần đó đều nhắm mắt trầm tư, cả Hoàng hậu cũng vậy. Còn đám lão già thô tục đằng xa thì cứ uống rượu như thường, có bị ảnh hưởng gì đâu?

- Tiểu tử, ngươi quen rồi, cho nên không để ý. Ngươi nhìn đám người thô tục đằng xa, vẫn thản nhiên như không, cùng lắm là thấy hay thôi. Ngươi nhìn những người học rộng ở gần đây, có ai là không chìm đắm trong đó đâu? Học vấn càng cao càng dễ bị khúc từ này mê hoặc, có điều không sao cả, nghe vài lần sẽ đỡ hơn thôi.

Nhan Chi Thôi cười xua tay, b��o Lý Nhị: - Khúc từ là để nghe. Bệ hạ đang lúc nhàn rỗi, nghe cũng chẳng có gì đáng ngại. Tu tâm dưỡng tính bằng thiên âm cũng là một nhã sự. Không thể vì sợ nghẹn mà không ăn. Giả như sau này Bệ hạ không nghe nữa thì ma tâm mới sinh ra. Nếu như nghe thường xuyên, ngộ được đạo lý trong đó, ngẫm ra ý cảnh, ấy là lưỡng toàn kỳ mỹ. Cuối cùng tới cảnh giới của tên tiểu tử này, có thể không bị mê hoặc nữa, vậy thì có gì không tốt?

- Nhan sư nói có lý lắm. Chỉ là cái giọng như phèng la vỡ của tên tiểu tử này phá hỏng hết thảy ý cảnh của khúc từ. Trẫm có cảm giác như hoa lài cắm bãi phân trâu. Đợi yến tiệc kết thúc, trẫm sẽ biên lại khúc từ này, để nó thành quốc bảo của Đại Đường.

Nhan Chi Thôi vuốt râu gật đầu, vươn vai nói: - Lão phu mệt lắm rồi, Bệ hạ, lão phu xin cáo lui đây.

Rồi vẫy tay với Vân Diệp, bảo y dìu ông đi.

Trường Tôn thị chỉ biết trơ mắt nhìn Vân Diệp dìu Nhan Chi Thôi vừa nói vừa cười rời đi. Bản thân vốn định hỏi Vân Diệp thật kỹ chuyện Bạch Ngọc Kinh, xem ra hôm nay đành chịu vậy.

Bài phú Cung A Phòng của sư phụ Vân Diệp vẫn còn trong thư phòng của hoàng đế. Trong đó có mấy bài thơ do Vân Diệp ghép lại, thêm vào khúc từ làm say đắm lòng người hôm nay, Trường Tôn thị đã nhận định, Bạch Ngọc Kinh chắc chắn tồn tại. Vì phong cách ngôn từ của các bài thơ này khác nhau, nếu là do một người làm ra thì mới là lạ, đến thần tiên cũng không làm nổi.

Truyen.free là nơi duy nhất giữ bản quyền của nội dung đã biên tập này.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free