Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 582:

Vân Diệp không về Ngọc Sơn thì không tài nào chợp mắt được. Y quên mất mình là Thống lĩnh Thủy sư Lĩnh Nam, đi đến đâu cũng phải treo tiết việt trước cửa – một chiếc rìu đồng cũ kỹ buộc nhiều dải lụa hồng, trông khá kỳ lạ, tượng trưng cho quyền lực, cho biết chủ nhân đang có mặt ở nhà. Khách thường thì có thể từ chối tiếp, chỉ cần nói chủ nhân đang bệnh. Nhưng có những vị khách đặc biệt chẳng thèm bận tâm đến phép tắc, ví dụ như Trường Tôn thị.

Trường Tôn thị đêm qua không ngủ nhưng dung nhan vẫn rạng rỡ. Một người phụ nữ sắp bước sang tuổi bốn mươi mà tinh lực vẫn dồi dào đến thế quả khiến người ta phải bội phục. Trường Tôn thị đã đến, Vân Diệp chẳng cần giả vờ nữa. Y trả lời câu được câu chăng, thân hình rệu rã như đống bùn nhão trên ghế, chỉ mong đối phó xong với bà ta để còn được ngủ.

– Mới có vài năm, một thiếu niên trẻ trung đã chìm đắm trong chốn ôn nhu, chẳng biết giữ mình, đến nông nỗi này sao? Sáng sớm tinh mơ đã ngủ gà ngủ gật thế kia! Tân Nguyệt, mau mang chậu nước lạnh đến đây, giúp y tỉnh táo lại.

Trường Tôn thị thấy Vân Diệp trả lời lạc đề thì nổi giận. Tân Nguyệt không dám làm trái, lập tức bưng chậu nước đến, dùng nước lạnh lau mặt cho trượng phu.

Tỉnh hẳn, Vân Diệp cười khổ:

– Nương nương, đêm qua nha đầu khóc suốt, chỉ có vi thần bế thì nó mới nín, người khác thì bó tay chịu trận, đến sáng mới chịu yên.

Dù y chỉ nói một nửa sự thật, nhưng cũng không thể nói y nói dối.

Nghe thế, sắc mặt Trường Tôn thị dịu lại, hỏi:

– Ngươi giấu ngọc bội ở đâu rồi? Bản cung muốn xem. Bài hát ngươi hát hôm qua thực sự rất giống với khúc nhạc từ tiên cung, vì thế bản cung rất muốn được thấy.

– Nương nương, ngọc bội đương nhiên vẫn còn, vi thần đã cất giấu nó kỹ rồi. Người muốn xem thì không sao, dù có dâng tặng người cũng chẳng thành vấn đề. Nhưng nếu bệ hạ nhìn thấy thì không hay chút nào. Tốt nhất là nương nương xem xong thì nghiền nó thành bột, thế là xong, sẽ không ai còn nghĩ đến đất thần tiên gì nữa.

Vân Diệp thực sự bực mình rồi. Rõ ràng không hề có cái nơi kỳ quái đó, vậy mà cứ dứt khoát nói là có, nhất định phải dấn thân vào đó mới chịu yên, chết rồi còn mong thành nhân vật tinh anh.

Trường Tôn thị hơi do dự. Bà rất rõ tính cách của trượng phu mình. Nếu thực sự có được ngọc bội, chìm đắm vào đó thì rắc rối to. Hiện tại trượng phu vẫn chưa hạ thấp thể diện để đòi Vân Diệp ngọc bội, vẫn muốn duy trì hình ảnh một minh quân. Nhưng đến lúc không kiềm chế nổi sự tò mò, thì chẳng thành chuyện lớn mới là lạ.

– Cũng được, bản cung sẽ không xem nữa. Ngươi hãy cất giữ thứ đó cho thật kỹ, đừng có tung tin đồ giả ra ngoài nữa. Chỉ vì tung tin một lần mà khiến bao nhiêu người phải bỏ mạng. Hiện tại bản cung đã ra lệnh trong hoàng cung không được nói ngọc bội kia là giả. Dù sao cũng chỉ có vài người nhìn thấy, việc bịt miệng cũng dễ dàng hơn.

Nghe Trường Tôn thị nói nhẹ nhàng, nhưng trong đầu Vân Diệp lại hiện lên cảnh xác chết chồng chất. Ngày trước xem phim về hoàng cung, chuyện phi tần bất ngờ có thai đều dẫn đến cái chết của vô số người, huống chi là loại bí mật siêu cấp như Bạch Ngọc Kinh này. Vậy thì đã có bao nhiêu người bị ném xuống giếng rồi? Chẳng trách mà những người có chức quyền trong hoàng cung uống nước đều phải lấy từ suối trên núi, bất đắc dĩ lắm mới dám uống thứ nước dường như đã bị vấy bẩn bởi thi thể.

Nhìn thấy Vân Diệp rùng mình, Trường Tôn thị vỗ bàn:

– Ngươi nghĩ vớ vẩn gì thế? Bản cung là loại người tàn nhẫn hiếu sát ư? Một miếng ngọc bội chưa đáng giá bằng mạng người. Chẳng lẽ trong lòng ngươi, bản cung lại là một độc phụ sao?

Vân Diệp thấp giọng nói:

– Lần trước thiên cung xảy ra biến cố, thần còn thấy nương nương xách đao dính máu. Thần sợ đến mức không dám đến gần, lỡ may tâm tình nương nương không tốt, cho thần một đao thì thần chết oan rồi.

Câu nói này làm Trường Tôn thị không còn gì để nói nữa. Bà gõ bàn, đi đi lại lại hai vòng, rồi bất chợt đi đến trước mặt Vân Diệp, đưa tay ra nhéo tai y, ra sức vặn. Đau đến mức làm y la oai oái.

– Ngươi cũng tính là đệ tử của ta, đối đãi với sư trưởng như thế là đại bất kính! Hôm nay ta phải tính sổ nợ cũ với ngươi. Một hầu tước cùng với quốc gia trường tồn mà lại trở nên vô lại như thế này, đúng là ông trời mù mắt! Hôm nay dám oán trách bản cung, lần sau còn dám mắng bệ hạ. Mà chắc chắn ngươi đã làm thế rồi phải không? Đánh ngươi một trận có gì oan uổng đâu?

Có hoàng hậu nhà ai lại nhéo tai người ta như mụ hàng tôm hàng cá thế không? Có chứ, chính là Trường Tôn thị! Trước kia nhìn bà ta ngược đãi Lý Thừa Càn, mình còn thương tiếc, giờ thì đến lượt tai mình bị nhéo như tai lừa vậy.

Vân Diệp bắt đầu chửi bới Tư Mã Quang. Trong 《Tư Trị Thông Giám》, Tư Mã Quang đã miêu tả Trường Tôn thị thành một hoàng hậu gần như hoàn mỹ. Tên khốn đó trốn trong hầm mà tưởng tượng ra dung mạo và sự dịu dàng của Trường Tôn thị, vẽ vời ra hình tượng hiền hậu một thời, hại mình vừa gặp bà ta đã tôn kính tám phần, ngưỡng mộ hai phần, bị người ta xoay như chong chóng trong tay mà không dám phản kháng. Giờ thì hay rồi, Trường Tôn thị càng lúc càng quá đáng.

Trong lịch sử chẳng phải nói bà ta chỉ sống được hai năm nữa thôi sao? Mau lên đi chứ! Chẳng phải nói bà ta ốm liệt giường hơn một năm sao? Mau lên đi chứ! Chẳng phải nói bà ta mang bệnh mà sinh ra Kim Thành công chúa sao? Mau lên đi chứ!

Có lẽ Trường Tôn thị đã nghe thấy khát khao của Vân Diệp. Bà đang nhéo tai y, nhéo qua nhéo lại, đột nhiên buông tay ra, rồi che miệng ôm miệng nôn khan vào ống nhổ một tràng.

Vân Diệp ngoáy lỗ tai, thấy rất sạch, không hề có thứ bẩn thỉu như ráy tai. Vì sao Trường Tôn thị lại phản ứng mạnh đến thế? Tân Nguyệt hãi hùng khiếp vía, chạy tới pha cho Hoàng hậu một cốc trà nóng. Trường Tôn thị nhận lấy uống cạn, sau đó ngồi xuống ghế, tự bắt mạch cho mình. Chuyện này mà cũng được ư? Vân Diệp tròn mắt nhìn Trường Tôn thị nhắm mắt bắt mạch.

Một lúc sau, Trường Tôn thị mở mắt ra, dường như rất vui vẻ. Bà nắm tay Tân Nguyệt trò chuyện tâm tình một lúc, rồi đuổi Vân Diệp đi thật xa. Vân Diệp nấp sau cột gặm bánh bao, nhìn thấy Trường Tôn thị hớn hở rời đi, rồi mơ hồ hỏi Tân Nguyệt:

– Sao thế? Có phải Hoàng hậu nhéo tai ta xong thì mới vui vẻ đến thế không? Xem ra sau này, chỉ cần nàng gặp chuyện không vui thì cứ nhéo tai ta là xong. Để nàng biết, điển cố là sinh ra từ những chuyện như thế đấy.

Tân Nguyệt tức giận đánh Vân Diệp một cái, khoác tay y nói:

– Nương nương có tin vui rồi! Vừa rồi còn hỏi thiếp có chưa, phu quân nói xem, đã hơn một năm rồi, vì sao thiếp vẫn chưa có gì?

– Đừng lo, chỉ cần chúng ta nỗ lực thêm một chút là sẽ được thôi. Hiện giờ mới có hai đứa mà đã muốn lấy mạng cha nó rồi, thêm nữa thì ta còn đường sống không chứ?

– Mặc kệ! Nhân đinh nhà ta ít ỏi quá, chỉ có mỗi Bảo Nhi là con trai, thế thì không được. Phải có năm sáu đứa mới có thể kế thừa gia nghiệp của chàng. Bảo Nhi kế thừa tước vị rồi, những đứa còn lại sẽ kế thừa học vấn của chàng, không bỏ thứ nào cả.

Tân Nguyệt nói một cách đầy hào hứng, dường như đã thấy cảnh con cháu nô đùa khắp sân Vân gia.

Cô vợ này đúng là bó tay rồi! Ghen tỵ người ta là Công gia, nhà mình là Hầu gia; ghen tỵ người ta có bảy tám đứa con, nhà mình thì chỉ có hai. Giờ đến cả Hoàng hậu mang thai cũng ghen tỵ! Nhìn ngón tay nàng múa may, Vân Diệp cảm giác như có cả vạn con ruồi bay vo ve bên tai.

– Được rồi, muốn có con thì chúng ta vào phòng làm luôn, đừng nói nhiều nữa, đi thôi.

Thấy trượng phu nổi giận, Tân Nguyệt ngượng ngùng đánh Vân Diệp một cái, rồi lấy ngón tay khẽ búng cái lỗ tai đỏ ửng của y. Nàng cười khúc khích bỏ chạy vào phòng trong tiếng gầm rú của Vân Diệp, đóng c��a lại rồi cười một mình.

Vân Diệp vác cái tai đỏ ửng ngồi ở đại sảnh tiếp kiến đám bộ tướng. Toàn là người của mình nên chẳng cần khách sáo, khách sáo lại làm hỏng quy củ. Bốn người bọn họ đứng thẳng tắp trong đại sảnh, ai nấy đều mặc quân trang. Giáp trụ tuy hơi cũ kỹ nhưng rất thực dụng. Dưới chân mỗi người là một bộ giáp trụ do Vân gia đặc chế, đen sì, được phủ một lớp dầu ngô đồng. Từ khi Tôn Tư Mạc vô tình nghiên cứu ra một loại lưu toan, giáp trụ Vân gia đã được thêm một tầng công nghệ chống oxy hóa. Tuy trông khó coi nhưng so với giáp trụ trước kia, nó chống ăn mòn tốt hơn hẳn, không còn sợ nước mưa nữa.

Vân Diệp ngồi trên ghế da hổ, trầm giọng hỏi thủ hạ:

– Lại Truyền Phong, Dương Nguyệt Minh, Dương Nguyệt Lễ, Cẩu Phong, công văn báo cáo tình hình binh lính của bốn người các ngươi đã phát tới đại doanh chưa?

Bản chuyển ngữ này thuộc quyền sở hữu của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free