Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 583:

Bẩm Đại thống lĩnh, cáo thân của bốn người bọn thuộc hạ đã đến. Chức vị của thuộc hạ được thăng nửa cấp, Nhị Dương và Cẩu giáo úy cũng vậy. Đa tạ ơn đề bạt của Đại thống lĩnh.

Lão Lại nói xong liền cùng ba người kia vén chiến bào, quỳ một gối xuống. Vân Diệp xua tay bảo bọn họ đứng dậy. Lúc này, trong đại sảnh chỉ có Lưu Tiến Bảo toàn thân giáp trụ, ưỡn bụng đứng bên Vân Diệp. Ngoài cửa là tám gia tướng vũ trang đầy đủ. Nha hoàn, phó dịch không dám đi qua đại sảnh, ngay cả Tân Nguyệt cũng không dám. Chuyện này, Trình phu nhân đã dạy Tân Nguyệt từ lâu: phụ nữ không được hỏi tới chuyện quân ngũ, ngay cả nhìn cũng không được. Tân Nguyệt tuân thủ nghiêm ngặt, nàng biết trong quân có nhiều quy củ.

"Đó là nhờ các ngươi có nền tảng tốt, nếu không ta muốn đề bạt các ngươi cũng chẳng có cớ. May mà bản soái ở Bộ Binh có vài phần thể diện, bọn họ làm việc rất nhanh. Theo ta sẽ không phải chịu thiệt, huống hồ các ngươi đều là người cũ. Thủy quân chúng ta không thiếu tiền tài, chỉ thiếu công lao. Con mẹ nó, chức tước của lão tử đã đến đỉnh điểm rồi, cần công lao làm cái chó gì nữa. Bệ hạ đã ban cho danh hiệu Quốc công Đồng Hưu thì chắc cũng chẳng định phong thưởng thêm gì cho ta nữa đâu."

"Cho nên các ngươi cứ hưởng lợi. Chỉ cần lập công, thủy sư Lĩnh Nam ta không có chuyện che giấu không báo lên. Bản soái chỉ huy một vạn ba nghìn tướng sĩ, hơn tám trăm chiến hạm, nay đ���m nhận việc vận lương, có thể nói là nhiệm vụ nặng nề. Lương thực ở Trường An không bao giờ đủ ăn, người quá đông."

"Chúng ta đã nhận nhiệm vụ này thì phải làm cho tốt. Thời gian qua các ngươi ít nhiều cũng biết quy củ trong doanh rồi, đó là không được nhúng tay bừa bãi. Kẻ nào thò tay ra là chặt, thậm chí chặt luôn cả đầu. Chuyện mất mặt, hút máu lính không được xảy ra trong thủy sư chúng ta. Phạm sai lầm thì đánh đòn, biệt giam, chặt đầu, chỉ không có chuyện phạt quân lương. Các ngươi phải chấp hành theo. Đều là phủ binh cả, ra ngoài làm lính chẳng có tiền lương, có điều thủy sư thì có. Khi thuyền trống, ta cho phép chở ít hàng, nhưng là hàng của thủy sư chúng ta. Hàng của người ngoài một hạt gạo cũng không cho. Các ngươi nhớ chưa?"

"Vâng!"

Bốn người đồng thanh đáp to.

Vân Diệp hài lòng gật đầu:

"Các ngươi cũng biết, bản soái chẳng hiểu cái đếch gì về binh pháp hết. Cho nên, chuyện kiếm lối ra, thăng quan, phát tài cho huynh đệ là của bản soái. Bị người ta ức hiếp có thể tìm bản soái ra mặt cho các ngươi. Huynh đệ không có cái ăn, không có tiền, lập công không được thăng quan đều có thể tìm ta. Thậm chí con bà làm ma thế mạng cũng có thể tìm bản soái, bản soái nhất định khiến các ngươi vừa lòng. Nhưng xung phong hãm trận, quyết chiến đánh địch, công thành cướp trại là của các ngươi, hiểu chưa? Nếu thấy không bằng thì đề xuất ra, ta sẽ đưa các ngươi về chỗ cũ."

"Đại soái! Chỉ thứ chó má mới cho là không công bằng. Lên trận giết địch vốn là bổn phận của mạt tướng. Bọn mạt tướng không sợ đổ máu hy sinh, chỉ sợ tương lai không có kết cục tốt. Bọn mạt tướng mới vào thủy quân mà lương thưởng tự nhiên tăng gấp đôi, bà con vợ con có chỗ ở, càng chưa nói tới có tiên sinh tốt nhất dạy dỗ bọn nhỏ. Ơn này bọn mạt tướng chết cả trăm lần cũng không báo đáp hết được. Nếu có ai nghi ngờ quyết định của đại soái, phải hỏi thanh đao của mạt tướng có đồng ý không."

Vân Diệp hài lòng gật đầu. Bản thân là cái thứ gì thì tự biết. Hai quân đối trận, bất cẩn một chút là toàn quân bị diệt. Mình chỉ huy bừa bãi chẳng bằng giao cho những dũng tướng giàu kinh nghiệm này. Chỉ là người mà mình cần mãi vẫn chưa thấy xuất hiện, khiến Vân Diệp rất đau đầu.

Đại Đường xưa nay không coi trọng thủy quân, cho nên Vân Diệp mới có cơ hội tự thống lĩnh một quân. So với việc nói Lý Nhị nhìn trúng tài năng quân sự của y, không bằng nói là nhìn trúng tài kiếm tiền của y.

Cả một h���m đội giờ không cần triều đình đầu tư, ngược lại mỗi năm thu lợi không ít. Riêng điều này, Lý Nhị đã hài lòng rồi.

Hiện giờ, tướng sĩ thủy quân nơi khác đều vắt óc tìm cách vào thủy sư Lĩnh Nam. Vân Diệp thừa cơ thu nạp nhiều dũng tướng trên biển, khiến các thống lĩnh thủy sư khác đều dâng tấu đàn hặc Vân Diệp. Chuyện này y chẳng bận tâm. Bất kể là Binh bộ Thượng thư hay các tỉnh, đều không dám báo cáo những chuyện nhỏ nhặt này lên hoàng đế.

Thi lễ xong, công việc cũng xong xuôi, không khí lập tức trở nên thoải mái hơn. Vân Diệp cho bốn người ngồi xuống, mang trà nước lên, tán gẫu chuyện trong quân, tăng cường tình cảm.

"Hầu gia, vừa rồi mạt tướng nhìn thấy xa giá của nương nương rời phủ, chẳng lẽ hôm nay nương nương tới phủ?"

Lại Truyền Phong, dựa vào sự thân quen với Vân Diệp, hỏi nhỏ.

Vân Diệp cười khổ, chỉ cái tai giờ vẫn còn đỏ au:

"Hôm qua tới điện Vạn Dân tham dự yến hội, chẳng may đắc tội với nương nương, nên bà ấy đến đây để tính sổ với ta. Tai sắp bị kéo rách rồi."

"Nương nương hôm nay tới là vì nhéo tai hầu gia?"

Bốn người đồng loạt mở to mắt.

"Chứ còn vì cái gì được nữa. Nương nương có thể coi là lão sư của ta. Chỉ cần ta phạm lỗi là không bao giờ buông tha. Chuyện cũ không muốn nhớ lại. Trước kia vì dạy lễ nghi cho ta và thái tử, nương nương hạ lệnh buộc ta và thái tử lên ghế tập ngồi. Cái tư vị ấy không dễ chịu chút nào."

Vân Diệp cố ý nhắc tới quan hệ sâu xa của mình và nương nương là muốn để lại một ấn tượng cho đám mãnh tướng này: đó là chủ soái của mình thủ đoạn thông thiên, làm việc dưới trướng nhất định không tệ. Con người đều theo lợi tránh hại, nhất là ở trong quân ngũ. Ôm cái chân to rất quan trọng, theo không đúng người, nhẹ thì cả đời long đong lận đận, nặng thì mất mạng.

Bốn người nhìn nhau một cái, càng tỏ ra cung kính hơn khi đối diện với Vân Diệp. Uống một chén trà, ăn vài miếng bánh rồi đứng dậy cáo lui, chuẩn bị tới đại doanh thủy quân tiếp tục thao luyện một nghìn tướng sĩ lục chiến đội.

"Đem rác rưởi trên người các ngươi vứt đi. Ở đây có bốn b�� giáp trụ. Trong thủy quân chỉ có bốn người các ngươi tệ nhất. Đây là khải giáp mới do xảo tượng Vân gia làm ra. Lần trước đo người các ngươi là vì thế. Mang đi đi. Thứ này nhìn nhẹ nhàng, nhưng năng lực phòng ngự không kém Quang Minh Khải, thậm chí còn hơn. Con bà nó, còn bắt lão tử bỏ tiền trang bị cho bộ hạ của mình."

Bốn người mừng rỡ. Khải giáp tốt nhất của Đại Đường xưa nay đều từ Vân gia mà ra. Chỉ là Vân gia khống chế rất nghiêm, rất ít có khải giáp thất lạc ra ngoài. Ở chợ có tiền cũng chẳng mua nổi. Nghe nói được tặng, bốn người sao mà không mừng phát điên.

Bộ hạ đi rồi, Vân phủ lại có được sự yên tĩnh như trước. Nhìn quản sự tiễn chân bốn vị tướng quân, Tân Nguyệt ra đại sảnh, thấy trượng phu ngồi một mình trên ghế ngủ gật, hớn hở áp vào lưng Vân Diệp nói:

"Phu quân à, bốn vị tướng quân này mời từ Tả Vũ Vệ phải không? Đỗ phu nhân nói với thiếp, chàng đã kiếm được món hời lớn. Mấy ngày nay, Đỗ tướng quân đang nổi cơn tam bành, bảo rằng những dũng tướng tinh nhuệ nhất ở Tả Vũ Vệ đã bị chàng lôi kéo hết, giờ ông ấy chỉ còn là "tướng không quân" thôi."

Vân Diệp ngả mình ra sau, để ngồi dễ chịu hơn:

"Còn chưa nghe ra à, Đỗ gia đang đòi bồi thường đấy. Thua một chiêu trong công việc, nên muốn gỡ gạc thể diện ở khía cạnh khác. Có điều lần này nhường hắn một lần. Nhà ta và Đỗ gia có qua lại làm ăn với nhau không?"

"Có chút liên quan về chuyện buôn bán đồ da. Đỗ gia vốn kinh doanh đồ da, nhưng nhà ta mang da từ Liêu Đông về, Đỗ gia kinh doanh không tốt nữa."

Tân Nguyệt thời gian qua đã rèn luyện thành thục rồi. Đỗ phu nhân nói chuyện này chẳng qua là muốn kiếm ít lợi lộc từ chuyện làm ăn của Vân gia, cho nên nàng mới nói cho trượng phu.

Tất cả nội dung bản dịch này đều thuộc về truyen.free, với sự tinh chỉnh để tối ưu trải nghiệm đọc.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free