(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 584:
Vân gia khác biệt so với những nhà khác; da thú họ tự mình đem bán. Chủ tiệm Tiện Nghi Phường đã nhiều lần hỏi mua nhưng Tân Nguyệt đều từ chối. Liêu Đông là vùng đất khắc nghiệt, lạnh giá, nhờ vậy mà da thú ở đó rất tốt, còn hàng ở những nơi khác đều kém một bậc, tất nhiên giá cả cũng khác nhau.
- Hãy cấp cho Đỗ gia một gian hàng ở chợ, chọn một vị trí tốt. Cho phép Đỗ gia mang da thú đến bán, còn chúng ta chỉ chuyên bán loại thượng hạng, thị trường tầm trung sẽ nhường lại cho họ.
Vân Diệp suy nghĩ một lát rồi nói với Tân Nguyệt quyết định của mình. Tân Nguyệt gật đầu, tính toán lần tới khi các quý phụ tụ hội sẽ uyển chuyển truyền tin này cho Đỗ gia, để họ biết Vân gia không phải là một gia tộc chỉ biết vơ vét lợi lộc mà không chịu thiệt thòi.
Đêm qua ngủ không ngon giấc, hiện tại đầu óc Vân Diệp vẫn mơ mơ hồ hồ. Nếu cứ thức mãi như vậy, những quyết định đưa ra sẽ thiếu sáng suốt.
Vân Diệp nghiêm mặt dặn dò Tân Nguyệt rằng y đang bệnh rất nặng, cần phải nghỉ ngơi. Hiện giờ bất kể là ai đến, y cũng đóng cửa không gặp. Ngủ một giấc thật ngon mới là chuyện cấp bách, bởi Trường An nước sâu sóng dữ, cần phải có một cái đầu tỉnh táo.
Khi Vân Diệp tỉnh lại thì trời đã tối om. Thức trắng cả đêm, lại thêm những buổi ân ái mặn nồng quá độ, dù đã nghỉ ngơi một thời gian dài như vậy nhưng y vẫn thấy toàn thân nhức mỏi. Nằm trên giường, đầu óc y không ngừng giằng xé: c�� nên dậy ăn một bữa không? Hay là tiếp tục ngủ?
Trong phòng im phăng phắc, chỉ có ánh lửa lập lòe phát ra từ lò sưởi. Ấm nước trên lò đang sôi ùng ục, hơi nước trắng xóa bốc lên. Nước sôi pha một chén trà thơm, chắc chắn sẽ có vị không tệ, hương hoa nhài sẽ tràn ngập khắp phòng. Chỉ cần gọi một tiếng là có nha hoàn làm xong tất cả đưa tới tận miệng, nhưng Vân Diệp không gọi. Cái cảm giác vừa đói, vừa mệt, vừa khát này đã lâu lắm rồi y chưa từng nếm trải.
Người ta thường chịu khổ giỏi, nhưng hưởng phúc thì lại kém cỏi. Hoang nguyên, rừng rậm, sa mạc, y đều đã từng đi qua. Lần nào y cũng thề sẽ không bao giờ quay lại, vậy mà giờ đây, những suy nghĩ của y lại bay về cái sơn động nhỏ ở Lĩnh Nam. Khi đó, y cũng cô độc đối diện với đống lửa, lửa nhảy nhót, những hình vẽ trên vách động như sống lại, có người cầm trường mâu săn hươu, có người ngồi trên mặt đất mổ con mồi.
Còn có một số người nhảy quanh đống lửa. Nếu không phải Vân Diệp nhìn kỹ, chắc chắn y sẽ lầm tưởng mặt trời được vẽ đơn giản kia là đĩa bay. Trên đống lửa là một thi thể, nhưng những người kia dường như không phải đang bi thương, mà là đang chúc mừng.
Sống có gì vui, chết có gì khổ? Đó là một câu trong giáo điển của Bái Hỏa giáo. Có lẽ nói cũng có lý. Có thời gian, y nên đến thánh điện của họ xem sao. Phía Hạ Thiên Thương có giáo phái này, rốt cuộc là thế nào, y phải đi xem tận mắt mới biết.
Sống và chết là ma chướng lớn nhất của con người, khó mà nhìn thấu, khó mà thấu triệt. Chỉ một suy nghĩ trường sinh đã khiến không ít kẻ phải bỏ mạng, không biết trước khi chết họ có hối hận không? Khi làm việc lớn thì tiếc thân, thấy lợi nhỏ lại quên mình. Chẳng trách Tào Tháo đã nghĩ oan cho Viên Thiệu rồi.
Nằm trên giường, y nghiêng đầu nhìn lò lửa, chẳng biết đã nhìn bao lâu. Khi Vân Diệp đang giằng co giữa cơn khát cháy cổ và việc rời giường thì Tân Nguyệt tới cứu mạng y.
Thấy trượng phu nhìn chằm chằm vào ấm trà trên bàn, Tân Nguyệt liền hiểu ý. Một chén trà đã nguội lạnh, thấy vậy, nàng liền thêm nước nóng vào, đưa tới bên miệng trượng phu. Y uống một hơi hết sạch. Vân Diệp lại nhìn chằm chằm vào ấm trà không chớp mắt. Tân Nguyệt đành phải thêm nước nóng, bê tới cho trượng phu. Y uống như rồng hút nước, tới khi nước hết sạch, nhổ ra hai cái lá trà mới thôi.
Khoan khoái thay! Khi y vừa nằm xuống, bụng liền kêu ọc ách. Vân Diệp lay người, tiếng kêu kia lại vang lên. Giờ đây y đúng là một cái vỏ da chứa nước.
Tân Nguyệt gãi đầu không sao hiểu nổi rốt cuộc trượng phu bị gì. Hành vi cổ quái, không nói không rằng, cứ nhìn chằm chằm vào lò lửa. Chẳng lẽ là trúng tà?
Nha hoàn thật đáng ghét, mang một cái xẻng than, mở lò ra đổ than vào. Trong lò tức thì bốc khói đen cuồn cuộn, chẳng còn ánh lửa rực rỡ nữa.
Vân Diệp bật ngay dậy, xỏ giày vào, vừa chạy vừa cởi quần. Tân Nguyệt vội vã theo sau, thấy y chạy thẳng vào nhà xí liền bĩu môi đợi ở sân.
Tới như ngân hà chảy ngược, đi như sông lớn vỡ đê. Đi tiểu một bãi, như thể mang đi tất cả mệt mỏi. Sau khi rùng mình một cái, tinh thần y càng thêm phấn chấn.
Mặc quần vào, ra tới sân nhìn thấy Tân Nguyệt, y liền hét tướng lên:
- Này bà nương kia, chẳng lẽ muốn mưu sát thân phu sao? Tới giờ vẫn không cho ta ăn, muốn ta chết đói sao?
- Chàng ngủ một lèo năm canh giờ, hiện là canh ba rồi. Thiếp thân đã vào xem vài lần, thấy chàng vẫn ngủ ngáy khò khò. Cơm đã hâm nóng mấy lần, nhưng chàng không thích ăn đồ hâm lại.
Tân Nguyệt miệng nói thế nhưng đã sớm bảo nha hoàn làm một bát mì lớn cho Vân Diệp. Ngồi trong đình, y cho thêm thật nhiều giấm ớt vào bát mì. Bát mì lớn vào bụng, toàn thân khoan khoái, lúc này dù đi đánh hổ cũng được.
Sau khi tiễn Tân Nguyệt đi, Vân Diệp một mình tới thư phòng, lấy văn thư tích lũy từ trước Tết ra phê duyệt. Lưu Nhân Nguyện và Đông Ngư quản lý thủy quân rất tốt, năm nay tổng cộng đi về ba chuyến, hoàn thành các nhiệm vụ triều đình đề ra, còn có ba tháng nghỉ để dưỡng sức.
Con người không thể nhàn rỗi, nhất là binh lính, rảnh rỗi là sinh chuyện. Điều này Vân Diệp cảm nhận sâu sắc, bản thân y cũng thế. Rong biển mà Lan Lăng đặt mua đã được vận chuyển tới, không có rong biển thì không làm được rau câu. Lan Lăng muốn mở rộng sản lượng, cần chuẩn bị một lượng lớn rong biển. Tướng sĩ thủy quân cũng nhờ đó kiếm được khoản lớn. Chỉ không biết hoàng cung hiện có phải biến thành trại bò sữa rồi không.
Lý Thừa Càn rất thú vị. Trong công báo viết, hiện giờ hắn gần như đã trở thành tấm gương của huynh đệ thiên hạ. Bất kể làm gì cũng lôi theo hai đứa đệ đệ. Phát triển đến mức này thì ngay cả khi ăn cứt chó cũng chia làm ba miếng, cùng nuốt vào bụng.
Hắn biết lợi dụng cả mỹ đức truyền thống rồi. Khi ba huynh đệ cùng mặc hỉ phục diễn kịch cho phụ hoàng của mình, chúc phụ hoàng trở thành thiên khả hãn, thế là một làn sóng huynh đệ hữu ái nổi lên. Giờ khắp đường lớn đều có thể nghe thấy lời đồn đại kiểu:
- A, tiểu đệ, ăn quả lê này đi.
- A, đại ca, rõ ràng chỉ còn lại hạt lê, tiểu đệ ăn vậy.
Rõ ràng trong lòng hận không thể chém chết đối phương để một mình kế thừa gia nghiệp, vậy mà lại phải làm bộ không bận tâm. Đuổi đệ đệ đi thật xa mà còn nói là nghĩ cho đệ đệ.
Lắc đầu xua đi những suy nghĩ kỳ quái. Mấy ngày qua, trong đầu y vô duyên vô cớ xuất hiện những thứ khó hiểu. Hỏi Lý Cương, lão tiên sinh nói đó là dấu hiệu của việc sâu đang nằm trong kén. Chỉ cần vượt qua được giai đoạn khó khăn này, nhất định y sẽ phá kén chui ra. Khi đó, tu dưỡng học thức sẽ tăng lên một bậc.
Vân Diệp không nghĩ thế. Cuộc đời đâu phải là trò qua ải chém tướng, cứ chém hết người này tới người khác, cuối cùng đến bản thân mình còn chẳng nhận ra mình nữa, có hay ho gì?
Sâu thì hay thật, nhưng cứ uốn mình duỗi ra ăn lá cây mãi thế có hay không? Biến thành bướm rồi thì cũng chẳng sống được bao lâu nữa. Vân Diệp là người theo đuổi mạng sống lâu dài, y không để ý đến chất lượng lắm. So với chuyện lóe sáng trong khoảnh khắc, y muốn sống lặng lẽ suốt đời như rùa hơn.
Đại Đường bất tri bất giác trở nên xa lạ. Ngụy Trưng, người hoạt động tích cực trên công báo, cả năm nay dường như mất tích, không còn nghe thấy ông ta đàn hặc khắp nơi nữa. Đám huân quý ngang ngược hống hách nay trở nên nho nhã, lịch thiệp. Rất ít nghe nói tới chuyện ai ném con nhà ai xuống gi��ng. Đám hoàn khố trước kia, nếu không khổ sở ở biên quan thì cũng bị chèn ép ở thư viện, hoặc trở thành quan văn nỗ lực gây dựng sự nghiệp, tệ lắm cũng tiếp nhận chuyện kinh doanh trong nhà, vì vài đồng tiền mà bôn ba nam bắc.
Chẳng ai biết vì sao Đại Đường lại thay đổi như thế. Hoàng đế ngày càng giống thần linh, những người nông dân rõ ràng cảm thấy cuộc sống nhẹ nhàng hơn. Vị hoàng đế Lý Nhị, người chưa bao giờ tăng thuế, được họ tôn thờ trong am tổ. Hương khói lượn lờ làm người ta thêm sợ hãi, mỗi điều cách mình rất xa.
Quảng cáo xuất hiện trên công báo, khiến Vân Diệp kinh hãi thiếu chút nữa xô đổ bút mực trên bàn, tuy chỉ có dòng chữ nhỏ:
Rời Quan Trung, qua Vân Trung, nơi đó đất đai vô cùng vô tận. Mười mẫu đất hoang ở Quan Trung, đổi lấy trăm mẫu ruộng tốt ở Vân Trung. Đại Đường năm Trinh Quan thứ bảy.
Bản chuyển ngữ này là tài sản trí tuệ thuộc về truyen.free.