(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 60:
Theo Vân Diệp nhận thấy, tốt nhất là cứ ăn vận giản dị, mang theo vò rượu mạnh cùng vài món nhắm mà phấn khởi ghé thăm nhà Lão Ngưu. Ông ấy vốn không câu nệ lễ nghi vãn bối, thậm chí còn thích sự tự nhiên đó. Chứ nếu phô trương nghi trượng rầm rộ mà tới, không bị ăn đòn đã là may, còn bị ăn đòn thì là chuyện đương nhiên.
Lão nãi nãi lại muốn thoa phấn cho Vân Diệp, bảo rằng mỹ thiếu niên môi đỏ răng trắng mà không điểm trang thì thật đáng tiếc. Vân Diệp thà chết không chịu, nếu bị thoa phấn thì y sẽ đốt nhà, huống chi Đại cô cô còn đang cầm sẵn một đóa hoa quyên trong tay nữa.
Vượng Tài sống chết đòi theo, ngăn không được thì đành vậy, ngựa nhà nào chẳng thích đi thăm hàng xóm. Dù sao thì hiện giờ, trong nhà chẳng ai nhàn rỗi bằng nó.
Sáng nào mã phu cũng dắt Vượng Tài chạy một vòng quanh đường Chu Tước. Dọc đường, gặp hàng bán thức ăn nào là nó lại sán tới hít hà, thấy ngon thì chén vài miếng, không ngon thì phun phì phì quay đầu bỏ đi, khiến mã phu không xin lỗi thì cũng phải móc tiền túi ra trả. Tiền tiêu hàng tháng của Vượng Tài thậm chí còn nhiều hơn cả mã phu. Thế nhưng vui nhất với nó là gặp người gánh rượu, không uống vài ba chén thì đừng hòng nó nhúc nhích. Giờ đây, ngày nào cũng có người bán rượu đứng đợi Vượng Tài đúng giờ đó, chào hỏi thân thiết như gặp người nhà. Vượng Tài cũng chẳng keo kiệt, lần nào uống rượu cũng mời mã phu, không biết là thật hay giả, nhưng mã phu cứ nói thế, và ngày nào cả hai cũng lảo đảo về nhà.
Vân Diệp cũng chẳng bận tâm, tiền tiêu hàng tháng của Vượng Tài thừa sức cho nó ăn vặt, uống chút rượu. Huynh đệ sinh tử mà sống khoan khoái là được, nó mời ai uống rượu thì cũng có sao đâu. Y chỉ cảnh cáo mã phu rằng, chỉ cần không bạc đãi Vượng Tài thì mọi chuyện tùy hắn, còn nếu Vượng Tài mà phải chịu ấm ức thì đừng nghĩ chỉ đánh vài cái là xong.
Lão Trang tới thôn trang để sắp xếp chỗ ở cho những huynh đệ đã xuất ngũ trong quân. Tính cả gia đình, số người cũng phải lên tới hơn trăm. Trong kinh thành thì không thể an bài ổn thỏa được, vả lại họ cũng thích ở thôn trang hơn, mùa xuân còn có thể trồng trọt. Dù sao thì, họ đều là người nông thôn, rời đất đai chẳng khác nào rời đi mạng sống.
Nghe lão nãi nãi kể, hầu phủ mới xây khí phái lắm, diện tích mấy chục mẫu, toàn bộ đều lát gạch xanh. Viện tử nhiều tới mức khiến người ta dễ lạc lối. Điều mà lão nãi nãi coi trọng nhất là tấm biển siêu hào hoa, cách ba bốn dặm cũng có thể nhìn thấy chữ "Vân" to tướng. Nếu không phải vì tôn tử đang ở kinh thành, bà căn bản sẽ chẳng thèm về nhà cũ mà nhìn cảnh thương tâm ấy.
Vân Diệp vốn định để các huynh đệ đều ở trong nhà, nhưng bị lão nãi nãi, các cô cô và cả Trang Tam Đình tập thể phản đối. Họ nói rằng dù có để nhà trống cũng không cho phép hộ vệ vào hậu trạch, nhiều lắm chỉ được ở ti���n viện. Hậu viện là cấm địa, không phải chủ nhân thì tuyệt đối không được bước vào. Vân Diệp thầm nghĩ, đây là cái tục lệ kỳ quái gì thế, hoàn toàn không có tinh thần tận dụng không gian gì cả. Nói đi nói lại, cuối cùng lão nãi nãi bực mình, bảo rằng chuyện trong nhà không cần nam nhân phải bận lòng, chỉ cần lo cho tốt bản thân là được.
Lại tới phường Thái Bình, nơi mà Vân Diệp cứ ghen tị mà gọi là phòng Thái Bình – nơi tập trung một đám lão già không chịu chết, võ nghệ không chỉ siêu quần mà còn không có vị nào mà tên tiểu hầu gia như y có thể chọc giận được. Nhà Lão Ngưu rất đỗi bình thường, có lẽ vì người trong nhà không đông. Nơi ở đơn giản nhưng kiên cố, trên tường khoét lỗ có thể bắn ra, vọng gác tầm nhìn rộng rãi, tiện bề chỉ huy. Chỉ thiếu điều gắn thêm mấy cái máy bắn đá lên tường, rồi thêm vào vài cây nỏ nữa là thành một bảo lũy hoàn chỉnh rồi.
Lão phó lưng gù run run đi trước dẫn đường, miệng cứ lẩm bẩm những điều không rõ ràng. Lão ta nói đã lâu lắm rồi nhà không có khách tới chơi, không khí thật tẻ nhạt, còn nhắc đến cô gái lần trước mang thức ăn tới rất đẹp và hy vọng có thể gặp lại. Vân Diệp chỉ muốn đấm cho lão ta một trận: "Cho ngươi ăn mà ngươi còn nhớ tới cả người, coi thường ta quá mức rồi! Cái nơi như điện Diêm Vương này mà ngươi cũng mong có khách tới chơi ư?"
Lão Ngưu ngồi bệ vệ trên sập thấp, đợi Vân Diệp hành lễ. Bên cạnh ông là một phụ nhân hơi béo đang đứng pha trà, còn phía bên phải sập là một người trẻ tuổi mặc áo lông, mặt mày thanh tú.
Không cần nói cũng biết, đây chính là gia đình Lão Ngưu. Chẳng có thiếp thất lung tung gì, trong nhà cũng không có bất kỳ nha hoàn yểu điệu nào. Người dẫn Vân Diệp tới hậu viện lại là một phó phụ trung niên đã ngoài tứ tuần. Cũng chính vì vậy mà Lão Ngưu từ chối phong công tước, chỉ muốn giữ thân phận một vị hầu gia mà thôi.
Vân Diệp còn chưa kịp đứng thẳng lưng đã nghe Lão Ngưu cất tiếng:
"- Lão phu cứ tưởng mắt ngươi mọc trên đỉnh đầu rồi chứ. Sắp một tháng rồi mà chưa thấy mặt mũi đâu tới thỉnh an. Hay là ngưỡng cửa hầu phủ này th��p quá, ngươi không thèm bước qua?"
Lão già này mồm miệng đúng là cay độc thật! Mới gặp mặt đã "chụp" cho cái tội mắt chó khinh người. Đừng nói Vân Diệp, ngay cả thái tử mà bị đánh giá như thế này cũng phải ăn ngủ không yên.
"- Ngưu bá bá nói gì lạ vậy! Tiểu chất chậm chạp ghé thăm là lỗi của tiểu chất, nhưng trong nhà vừa trải qua biến cố, mọi việc chỉ mới ổn định lại. Vừa xong xuôi, tiểu chất đã vội vội vàng vàng tới đây xin một chén rượu của người rồi. Trừ Dực quốc công đang bệnh, Ngưu bá bá chính là vị đầu tiên mà tiểu chất đến thăm đó ạ."
"- Kha kha kha, thằng tiểu tử này mồm mép vẫn trơn tru lắm, thật biết cách lấy lòng người khác, cũng biết phải làm sao cho người ta cao hứng. Thôi, ra mắt thẩm thẩm của ngươi đi."
Lão Ngưu hài lòng giới thiệu những người trong gia đình với Vân Diệp:
"- Tiểu chất Vân Diệp thỉnh an thẩm thẩm, không biết thẩm thẩm có khỏe không ạ?"
"- Thường ngày, Ngưu bá bá con vẫn hay nhắc tới con, khen con là anh tài một đời. Thẩm thẩm vẫn luôn ngóng đợi được gặp con, hôm nay được thấy mặt quả nhiên là một bậc tuấn tài. Mong con tới nhà chơi nhiều hơn nhé, con thấy đấy, Hồ ca ca đi lại không tiện, hai thiếu niên nên thân thiết với nhau nhiều hơn."
"- Tiểu Diệp chớ trách vi huynh. Lần đầu đệ về Trường An mà vi huynh không thể tới phủ bái kiến lão phu nhân được, quả là thất lễ quá."
Ngưu Kiến Hổ đang ngồi trên thảm, cố gắng ưỡn thẳng người để thi lễ với Vân Diệp. Hắn vốn không phải người giỏi ăn nói, vừa dứt lời một câu là mặt đã đỏ bừng, đôi tay bối rối không biết đặt vào đâu.
"- Kiến Hổ ca ca quá khách sáo rồi. Lát nữa tiểu đệ sẽ xem vết thương cho huynh."
Vân Diệp đã có ý định này từ trước. Y nghe nói Ngưu Kiến Hổ năm mười tám tuổi từng đua ngựa, không may bị ngã và bị ngựa đạp vào chân. Do thương thế quá nghiêm trọng, hắn đành phải cắt bỏ một phần chân. Nếu cẳng chân còn lại một đoạn, Vân Diệp vẫn có thể làm cho hắn một chiếc chân giả, chỉ cần qua thời gian rèn luyện sẽ không khác gì người thường. Tuy nhiên, nếu vết cắt đã qua đầu gối thì đành chịu, với điều kiện y tế hiện giờ không thể nào chế tạo được một chiếc chân giả với hai khớp nối phức tạp mà vẫn đảm bảo hoạt động trơn tru. May mắn thay, phạm vi hoạt động của cổ chân tương đối nhỏ, chỉ cần đảm bảo chất lượng của lò xo thì vẫn có khả năng làm được chân giả.
Ngưu Kiến Hổ đã không còn hy vọng gì vào đôi chân của mình từ rất lâu rồi, hắn chỉ cảm kích vì Vân Diệp còn nhớ tới mình, một người tàn tật.
Lão Ngưu thì lại khác. Ông đã chứng kiến bản lĩnh của Vân Diệp, chưa kể gì khác, riêng chuyện thi triển thuật đoạt huyết tục mệnh để cứu Lão Tần đã lan truyền khắp thành Trường An, gây xôn xao dư luận. Để kiểm chứng thật giả, hôm qua ông còn đích thân tới Tần phủ thăm Tần Quỳnh. Vài ngày không gặp, Lão Tần đã mặt mày hồng hào, giọng nói khỏe khoắn. Tuy ông nói không thể ra trận giết địch nữa, nhưng cưỡi ngựa đi lại thì như người thường. Hôm qua, ông còn khoác lác rằng chỉ cần tịnh dưỡng thêm một thời gian nữa là sẽ đi tìm Úy Trì lão ngốc để tỷ thí thương pháp, tuyệt đối không cho lão già đó được vênh váo trước mặt.
Nếu đã có thể khiến Lão Tần, người bệnh hoạn liên miên, cưỡi được ngựa thì chẳng có lý do gì không thể giúp con trai mình đứng dậy. Suốt năm năm qua, nhìn nhi tử vốn khỏe mạnh cường tráng dần dần sa sút đã trở thành tâm bệnh lớn nhất của ông. Tên tiểu tử Vân Diệp này nổi tiếng là người không nắm chắc thì không làm. Y đã nói sẽ xem chân cho nhi tử, vậy chắc chắn đến tám phần là con trai ông có thể đứng lên được rồi.
Đoạn văn này được biên tập tỉ mỉ bởi truyen.free và thuộc quyền sở hữu của họ.