Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 61:

Ngưu bá bá, hôm nay cháu đặc biệt mang ít thức ăn nhà làm, lại còn tìm được một vò rượu ngon nữa. Hay trưa nay hai bác cháu mình cùng uống cho hết nhé?

Uống cái rắm! Kiến Hổ ca ca của cháu giờ còn đang què quặt thế kia mà cháu vẫn có lòng dạ nào uống rượu à? Mau xem chân cho Kiến Hổ đi! Chừng nào nó đứng dậy được, rượu trong nhà ta cháu muốn uống bao nhiêu cũng được!

Lão Ngưu đứng bật dậy, tóm lấy Vân Diệp kéo đến trước mặt Kiến Hổ.

– Phụ thân, chân của hài nhi đã bị cưa rồi, người đừng làm khó Tiểu Diệp nữa. Vả lại, mấy năm qua người đã tìm khắp danh y Trường An mà có ai chữa được đâu.

– Ngươi biết cái rắm gì! Đám lang băm đó sao sánh được với thằng nhóc này? Dù sau này nó có nói đàn ông sinh con được, lão tử đây cũng tin sái cổ!

– Vân ca nhi, cháu thực sự có cách để Hổ Nhi có thể đứng dậy như người bình thường à?

Ngưu phu nhân thấu hiểu trượng phu mình, nếu không có chút hy vọng nào, ông ấy sẽ không bao giờ gieo hy vọng cho con trai. Nhất thời, bà khẩn trương đến nỗi run lên bần bật, nói chuyện cũng không còn lưu loát nữa:

– Chỉ cần đầu gối của Kiến Hổ ca ca vẫn lành lặn thì không phải là vấn đề lớn.

Vân Diệp cười đáp, có thể mang hy vọng đến cho người khác, vậy thì làm nhiều hơn một chút cũng chẳng hề gì.

Lời vừa dứt, Ngưu phu nhân đã ngất xỉu. Lão Ngưu ôm lấy vợ mình, cười đến rung cả râu, nước mắt giàn giụa. Ngưu Kiến Hổ thì nhào tới, túm chặt vạt áo Vân Diệp:

– Tiểu Diệp, vi huynh chỉ mất một cái chân thôi, đầu gối vẫn nguyên vẹn. Đệ xem này, xem này!

Đỡ Ngưu Kiến Hổ ngồi lên giường thấp, Vân Diệp vén áo bào của anh ta lên. Chỗ chân bị thương vẫn đang quấn vải trắng. Kiểm tra phần xương, không tệ, xương ống chân, xương mác vẫn còn nguyên. Chân của Kiến Hổ bị gãy từ mắt cá, đây không phải chuyện khó với người làm chân giả. Chỉ cần tìm được vật liệu thích hợp, dùng thép bách luyện làm khung.

Trước kia ở Thành Đô, khi còn là kỹ sư cao cấp, cậu từng bị lão thầy giáo biến thái ra đề bài: phải dùng cao su, chất dẻo làm khuôn mẫu, sau đó dùng dao và các công cụ của thợ nguội để sửa ngoại hình cho đúng kích cỡ. Cái chân giả đó phải lắp vừa cho một người tàn tật, và người đó phải đánh giá độ thoải mái, độ vừa vặn cùng các tiêu chuẩn khác đạt yêu cầu thì mới được công nhận là kỹ sư cao cấp.

Chỉ là ở đây không có cao su, song điều đó không làm khó được Vân Diệp. Dùng gân trâu nấu ra thành phẩm gần như không khác gì cao su, thậm chí chất lượng còn tốt hơn. Về chi phí thì không cần phải nghĩ, đoán chừng dù có cần voi, Lão Ngưu cũng sẽ kiếm cho bằng được.

Cả nhà đều ngóng đợi Vân Diệp lên tiếng.

– Kiến Hổ ca ca, không biết huynh thích cái chân như thế nào? Nói cho tiểu đệ biết, tiểu đệ sẽ làm cho huynh.

Vân Diệp lại bị Lão Ngưu bóp cho suýt bị thương rồi.

Lão già này còn hỏi muốn chân của ai để đi chặt về cho con trai. Ngưu phu nhân, vốn mặt mày hiền lành, trông cũng tỏ vẻ hưởng ứng, vội vàng đi lấy đao cho Lão Ngưu, còn sốt sắng hỏi có cần mặc giáp không.

Khó khăn lắm Vân Diệp mới ngăn được cặp vợ chồng điên rồ đó. Chẳng thấy mắt Tiểu Ngưu cũng đỏ hoe lên sao? Giờ mà bảo hắn đến đường Chu Tước chặt chân người, e rằng hắn cũng không chút do dự mà làm, thậm chí chẳng mảy may thương xót cho người bị chặt chân.

– Ngưu bá bá, chân chặt về không dùng được đâu, chỉ có cháu tự làm rồi lắp vào cho Kiến Hổ ca ca thôi.

Hỏng là hỏng ở câu này đây! Vân Diệp nghĩ đến cảnh bị gãy chân mà chỉ muốn đâm đầu vào tường. Lão Ngưu nghe vậy liền nắm chặt hai vai Vân Diệp mà l���c lấy lắc để, còn Ngưu Kiến Hổ dưới đất thì ôm chặt lấy chân cậu không cho chạy. Nếu chẳng phải Ngưu phu nhân thấy Vân Diệp đau đớn, e rằng bả vai cậu có bị bóp gãy cũng chẳng lạ gì.

Lúc đi thì tươi tỉnh, quần áo xúng xính, lúc về lại bị khiêng về trên xe. Thế này khác nào muốn lấy mạng lão nãi nãi chứ? Thấy cánh tay cháu trai tím tái, bà khóc ngất đến hai lần. Đám tiểu nha đầu cũng khóc nức nở không tài nào nín được, Tiểu Bắc còn chạy ra đá Lão Ngưu hai cái.

Lão Ngưu mặt mày xấu hổ, cứ xoa tay đứng lặng trong sân không nói lời nào. Ngưu phu nhân không ngừng xin lỗi lão nãi nãi. Vân Diệp cũng nói không sao, chỉ là chút thương tích nhỏ, không tổn hại gì đến gân cốt, vài ngày nữa là khỏe. Cậu phải khuyên can hết lời mới khiến lão nãi nãi không ngất đi nữa.

– Ngưu bá bá, tay cháu thế này thì trong thời gian tới không cử động được nữa. Chuyện làm chân cho Kiến Hổ ca ca đành phải hoãn lại. Việc này người khác không làm được, cháu phải tự tay làm mới được. Đợi tay cháu lành lại rồi sẽ bắt đầu, bá bá đừng lo. Chỉ vài ngày nữa thôi, cháu sẽ trả lại cho bá bá một Ngưu Kiến Hổ khỏe khoắn, hoạt bát như xưa.

Miệng Lão Ngưu run run, mắt đỏ hoe, muốn tiến đến vỗ vai Vân Diệp, nhưng Ngưu phu nhân đã gạt phắt tay ông đi:

– Nếu không phải cái tay không biết nặng nhẹ của ông thì Vân ca nhi đâu đến nỗi phải nằm liệt giường thế này! Nếu nó mà có mệnh hệ gì, lão nương này sẽ không tha cho ông đâu! Tội nghiệp cho con trai tôi, sao nó lại gặp phải người cha như ông chứ!

Trời ạ, nói cho rõ ràng chứ! Nghe cứ như mình là con trai của Lão Ngưu vậy! Vân Diệp bực bội nghĩ thầm.

Lão Ngưu dậm chân nói:

– Lão phu lập tức vào cung cầu bệ hạ sai lão cung phụng ra tay, dùng biện pháp nhanh nhất chữa lành cho Tiểu Diệp!

Nói chưa xong đã chạy đi như làn khói.

Vân Diệp an ủi Ngưu phu nhân:

– Thẩm thẩm đừng nóng vội. Làm chân giả không thể xong trong ngày một ngày hai, trước tiên phải chuẩn bị vật liệu, sau đó còn phải đo đạc chân Hổ ca ca. Tất cả đều là những việc tỉ mỉ. Hổ ca không còn chân trái, thường ngày đều dùng chân phải, khiến cho lực dồn lên hai chân b�� mất cân bằng. Mấy ngày cháu dưỡng thương, thẩm thẩm phải đốc thúc anh ấy tập dùng chân trái. Cháu sẽ vẽ một bức tranh, thẩm thẩm cứ theo đó mà về làm một cái nạng, bảo anh ấy đi lại nhiều. Chân trái phải buộc túi cát nặng hai cân để tránh việc dùng lực không đều.

Ngưu phu nhân nhẩm đi nhẩm lại hai lần, nhìn Vân Diệp ngậm bút lông trong miệng, vẽ nguệch ngoạc. Có được bản vẽ, bà rối rít tạ ơn rồi vội vàng về làm nạng cho con trai.

Cả nhà Ngưu phu nhân vừa đi, trong nhà Vân Diệp liền náo loạn như gà vào ổ chồn. Cô cô này ghé thăm, nhìn cánh tay Vân Diệp mà nhỏ vài giọt nước mắt, nguyền rủa Lão Ngưu đáng chết, băm vằm cho hả dạ. Thẩm thẩm kia cẩn thận chạm vào cánh tay sưng tím của cậu, nếu không phải cậu đã mười lăm tuổi, có khi bà còn ôm vào lòng cho bú sữa.

Vân Diệp vô cùng, vô cùng hưởng thụ cái 'đại ngộ' này. Tiếng thét chói tai của đám nữ tử trong nhà chưa bao giờ dễ nghe đến vậy. Miệng cậu nhai kẹo mạch nha do Đại Nha nhét vào mồm, Tiểu Tây, Tiểu Bắc thì phùng má cẩn thận thổi hơi vào cánh tay ca ca, cứ như làm thế có thể giúp cậu giảm đau vậy.

Lão nãi nãi cứ nhìn Vân Diệp một cái là lại rơi nước mắt, không hiểu sao lại có nhiều nước mắt đến vậy. Tóm lại, cậu vừa sung sướng vừa hạnh phúc.

*****

Lý Nhị nghe Lão Ngưu nói Vân Diệp muốn làm chân giả cho con trai ông ta thì phun hết trà ra ngoài. Nội thị phải đến đấm lưng cho Lý Nhị, ông ho sặc sụa mãi mới thở đều lại được. Vừa mới đoạt huyết tục mệnh cho Lão Tần, giờ lại muốn làm chân cho Ngưu Kiến Hổ, đây là loại bản lĩnh gì? Trong thần thoại, Thái Ất chân nhân có thể dùng ngó sen tạo thân thể cho Na Tra trùng sinh, chẳng lẽ thằng nhóc Vân Diệp này cũng có bản lĩnh như vậy sao?

Điều này khiến Lý Nhị nảy sinh một suy nghĩ rất bất thường. Dù trong lòng tự cảnh cáo bản thân rằng lần trước dùng mạng người để kiểm chứng tính chân thật trong lời nói của Vân Diệp là quá đáng, loại chuyện này ngoài Trụ Vương ra thì chưa từng có ai làm, phải phong tỏa tin tức, không để các đại thần biết.

Nhưng bất kể thế nào, ông vẫn không nén nổi sự tò mò. Nghe Lão Ngưu nói muốn mời mấy vị lão cung phụng không xuất thế trong cung ra tay xem bệnh cho Vân Diệp, Lý Nhị liền hỏi:

– Theo như trẫm thấy, y thuật của Lam Điền hầu không thua kém bất kỳ danh y nào trên đời. Vì sao ái khanh lại bỏ gần cầu xa?

Lão Ngưu xấu hổ lắm, bèn kể lại chuyện mình không cẩn thận bóp Vân Diệp bị thương. Lý Nhị nghe xong cười không ngớt, liền bảo nội thị mời lão cung phụng đến chẩn bệnh. Sau đó, ông kéo Lão Ngưu ra hậu điện, mời Hoàng hậu đến. Hai vợ chồng và Lão Ngưu cùng nói chuyện về Vân Diệp.

Phi tần triều Đường không được gặp ngoại thần, chỉ có Hoàng hậu là ngoại lệ. Bà quản lý toàn bộ hậu cung, cai quản nội phủ, đứng đầu toàn bộ quý phụ. Nếu Lý Nhị là một con hoàng kim long ngự trị thành Trường An, thì Trưởng Tôn hoàng hậu chính là kim phượng hoàng phú quý, lộng lẫy.

Vừa mới tới, Trưởng Tôn hoàng hậu đã hỏi Lão Ngưu về sự thật của việc này:

– Bổn hậu nghe nói chân bị thương của lệnh lang, hầu gia, có khả năng lành lại, thật vậy sao?

Lão Ngưu mặt mày vui sướng:

– Hồi bẩm nương nương, đúng là có chuyện ấy ạ. Hôm nay Lam Điền hầu tới phủ lão thần bái phỏng, thấy khuyển tử bị thương ở chân, đi lại khó khăn, liền kiểm tra cho nó một lượt. Cậu ấy phát hiện ra đầu gối của nó vẫn còn nguyên vẹn, liền nói nếu đầu gối còn thì có thể nắm chắc là sẽ làm cho khuyển tử một cái chân giả, lắp vào rồi thì có thể đi lại, đứng ngồi không khác gì người bình thường. Lão thần nhất thời kích động, nắm chặt lấy hai tay Lam Điền hầu, thật sự có lỗi với đứa bé ấy. Đây là lần thứ hai lão thần làm nó bị thương rồi. Đứa bé này lòng dạ thiện lương, không hận chuyện tay mình bị thương, còn nhớ đến cái chân của khuyển tử, lại an ủi lão thần, thật sự khiến lão thần vừa cảm kích vừa hổ thẹn.

– Nói thế chuyện này là thật rồi?

Trưởng Tôn hoàng hậu xác nhận lần nữa:

– Chính xác vô cùng! Lão thần không chút nghi ngờ nào cả.

– Khanh thấy Lam Điền hầu ra sao? Thấy Bạch Ngọc Kinh thế nào?

Lão Ngưu đáp lời:

– Bạch Ngọc Kinh xa xôi, hư vô, Lam Điền hầu cũng chẳng thể nói rõ ngọn ngành. Chỉ có thể từ những lời của sư phụ cậu ấy mà đoán ra đó nhất định là một nơi người thường không thể biết, có lẽ chỉ có cao nhân mới tới được bên rìa, ví như Cầu Nhiệm Khách. Đoạn quá khứ này lão thần và Lý Tịnh có thể coi là thâm giao, vậy mà chưa bao giờ nghe ông ấy nhắc đến. Lam Điền hầu sao lại biết được? Có thể thấy đúng là cậu ấy đã gặp qua người này. Từ đó mà suy ra, lão thần cho rằng Bạch Ngọc Kinh có lẽ thực sự tồn tại, chỉ là người phàm chúng ta không thể tiếp xúc được mà thôi. Còn về phần Lam Điền hầu, lão thần đánh giá rằng: Đó là một đứa trẻ ngoan, là đệ tử cao nhân thực sự.

– Tại sao?

– Thần đã thấy nhiều kẻ đại gian đại ác rồi, Vân Diệp tuyệt đối không phải. Thần dám lấy tính mạng ra đảm bảo. Theo lão thần thấy, việc cậu ấy có thể nói cho triều đình biết năm sau có tai họa lớn đã đủ chứng minh lòng son của đứa bé này. Cho dù có chút tật xấu nhỏ, cũng là do bản tính mà ra, đó là tâm tính thiếu niên mà. Lại bị sư phụ chiều quen rồi, không chịu nổi sự ủy khuất, kiêu ngạo một chút cũng chẳng là gì cả. Chính vì mấy tật xấu đó mà lão thần càng thích thằng bé này.

Nhìn Lão Ngưu rời đi, Lý Nhị hơi trầm tư, Trưởng Tôn hoàng hậu nhoẻn miệng cười:

– Nhị ca, có lẽ chúng ta hỏi nhầm người rồi. Lang Gia hầu nhận đại ân của Lam Điền hầu, tất nhiên sẽ không nói xấu cậu ấy.

– Hoàng hậu, nghe khẩu khí của nàng, trẫm thấy nàng có vẻ hoài nghi việc Vân Diệp có thể làm chân giả cho người. Vì sao thế?

– Nhị ca, chàng vẫn cứ cái tính không thấy quan tài không đổ lệ! Từ khi cậu ấy bước vào nhân gian, có làm chuyện gì mà không nằm ngoài dự liệu của chúng ta chứ? Lam Điền hầu luôn nằm ngoài dự liệu của chàng, khiến chàng sinh ra cảm giác đây là một nhân vật ngay cả chàng cũng không thể khống chế, tất nhiên là chàng sẽ luôn nghi ngờ. Vừa rồi thiếp thân mới nghĩ thông một chuyện: Lam Điền hầu không phải là nhân vật mà Đại Đường ta có thể giáo dục ra được. Những việc làm của cậu ấy khác xa với thiếu niên Đại Đường bình thường, lối suy nghĩ lạ lùng, kỳ quái, nhưng lại hợp với lẽ trời. Phải là một vị cao nhân đại đức cỡ nào mới có thể giáo dục ra được một đứa bé như thế chứ? Có điều, chẳng hề gì! Chẳng phải năm sau cậu ấy sẽ tiến cung sao? Cứ giao cho thiếp quản giáo, thiếp không tin cậu ấy có thể thoát khỏi lòng bàn tay chúng ta.

Trưởng Tôn Hoàng hậu càng nói răng càng nghiến chặt. Nhìn dáng vẻ hoàng hậu, Lý Nhị không nhịn nổi cười lớn tiếng.

Cùng lúc ấy, Vân Diệp chui trong đống chăn dày, toàn thân ớn lạnh, hắt xì một cái. Lão nãi nãi tưởng cháu trai bị cảm, lại thêm một lớp chăn dày cho cậu.

Trưởng Tôn Xung, Lý Hoài Nhân, Trình Xử Mặc lần lượt đến thăm, mỗi người kéo theo một xe lễ vật lớn. Vì biết tính khí của Vân Diệp, thuốc men, gấm vóc, tranh họa, văn phòng tứ bảo đều không mang đến. Chỉ có san hô cực lớn, ngọc thạch nguyên khối, mã não to đến mức hai người mới có thể khiêng nổi. Điều này khiến Vân Diệp thấy mà vui sướng ra mặt, đúng rồi, thế này mới giống đi thăm bệnh nhân chứ! Nhìn thấy mấy thứ đó, bệnh đã đỡ đi quá nửa.

Không như Lý Thừa Càn mang đến hai rương sách, nói rằng bệnh nhân xem nhiều sách có lợi cho việc khôi phục thân thể. Chưa kể in ấn chẳng ra làm sao, hắn còn dám mặt dày nói đó là vật hoàng cung cất giữ, bản thân phải tốn nhiều công sức mới kiếm được đó. Vân Diệp chẳng thèm nể mặt, song Lý Thừa Càn là tên tiện nhân, ỷ vào thân phận thái tử mà vơ vét Vân phủ. Thường ngày lão nãi nãi trông nhà còn chặt hơn cả trông tù, vậy mà lại còn tươi cười khích lệ thái tử lấy thêm một chút. Bàn mới làm, lò mới rèn, rồi thì nồi lẩu mà thợ mới đưa đến cũng bị đóng gói mang đi mất. Vân Diệp phát điên! Vốn định giữa mùa đông giá lạnh làm một nồi lẩu nghi ngút khói để ấm người thì tan tành cả rồi.

Ngày kia là năm mới, hiện giờ kiếm thợ làm cũng không kịp nữa, hai tay cậu vẫn đang treo. Nếu không, cậu đã xách dao chém tên tiện nhân đó rồi. Hắn ta nhìn thấy trong phòng Vân Diệp có một mâm giá đỗ mọc rất tốt, thuận tay cho vào miệng, nói rằng mùa đông mà còn có rau xanh tươi non thế này thì quả là chưa bao giờ thấy, nhất định phải đem về cho mẫu hậu nếm thử mới được.

Vân Diệp nhắm mắt lại cho lòng thanh tịnh, khỏi phải nhìn nữa. Lão nãi nãi cung kính mời Lý Thừa Càn tới tiền sảnh. Đầu bếp dưới sự giám sát của thị vệ trong cung run sợ, dốc toàn bộ năng lực để làm một bàn thịt kho tàu, sườn chua ngọt, đầu lợn hầm, giá trộn. Hương thơm ngào ngạt, món nào món nấy đều ngon lành vừa miệng. Đường đường là thái tử điện hạ mà ăn như thể tên ăn mày, ăn xong còn xỉa răng, cướp mất trù nương nấu ăn giỏi nhất của Vân phủ, khiến đầu bếp trong nhà nước mắt long lanh.

Đúng là ôn thần khó đuổi! Trước khi ra khỏi cửa, tên khốn nạn đó còn vỗ cánh tay Vân Diệp, nói cậu phải dưỡng bệnh cho tốt, hắn đợi huynh đệ cùng học trong cung. Hắn hoàn toàn không nhìn thấy Vân Diệp đau đến méo miệng, cứ thế ra vẻ Trưởng thái tử đem thu hoạch lớn trở về.

Chuyện mất mặt trước mặt các huynh đệ, nói ra liền thành chuyện vui. Cười ha hả xong, họ liền nói vì biết huynh đệ bị thương nên đến gấp quá, cơm trưa còn chưa kịp ăn, định quấy rầy một bữa, tiện thể giải quyết luôn cả bữa tối. Cơm nước của Vân phủ không bao giờ làm người ta thất vọng. Rượu chẳng đụng đến, thức ăn thì bị ăn sạch sẽ, mỗi người còn gói một túi, nói là mang về hiếu kính lão tử, lão nương ở nhà. Đuổi bọn phó dịch đi, thì trời cũng đã tối, đường phố mới lên đèn. Bốn huynh đệ ngồi ở tiền sảnh uống trà tán gẫu, bất giác nói chuyện đến người Hồ ở Lũng Hữu, không khí liền trở nên sôi nổi hẳn. ��uổi cả nha hoàn hầu hạ đi, phòng khách liền trở thành thiên hạ của đám sắc lang, nào là ngực tơ rung rinh, nào là mông mẩy uốn éo. Trưởng Tôn Xung tru lên như sói. Bốn huynh đệ ăn ý nhìn nhau rồi đi ra ngoài. Thật ra thì Vân Diệp sớm đã muốn tới xem khu đèn đỏ của thành Trường An, chính là Phường Bình Khang.

Mọi quyền tác giả của bản biên tập này đều do truyen.free nắm giữ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free