Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 602:

Vân Diệp như thường lệ nằm trên xe trượt tuyết, hai tay gối sau ót, ngắm nhìn bầu trời xanh đến xuất thần. Bầu trời xanh biếc ấy, Vân Diệp nhìn mãi không chán, tựa hồ một khối ngọc bích trong suốt trên đỉnh đầu. Bên cạnh, Vô Thiệt buồn chán nhai đậu tương, cố ý phát ra tiếng rôm rốp.

– Tiên sinh, ngài chẳng phải sắp rụng hết răng rồi sao? Sao vẫn thích nhai đậu tương thế? Ngài không giữ gìn cho tốt, e rằng răng lợi chỉ dùng được thêm hai năm nữa là cùng thôi.

– Ngươi thì biết gì, càng không có răng lại càng thích cắn đồ cứng. Giống như lão phu đây, rõ ràng đã gần đất xa trời, thế mà lại ham chơi. Cảnh đẹp Quan Trung đã ngắm chán rồi, giờ muốn tới Liêu Đông xem bạch sơn hắc thủy, cũng là một chuyện vui trong đời người. Mấy chục năm trước sống vất vả, giờ có cơ hội thảnh thơi, cớ gì lại phải trốn ở Ngọc Sơn chờ chết? Chuyến này rất giá trị, không chỉ được thưởng ngoạn cảnh đẹp, xem hai quân giao chiến, quan trọng nhất là còn có thể giết người cướp của. Lão phu uổng phí một thân võ công cao cường, mà đến chuyện cướp bóc giết người cũng chưa từng thử qua, đúng là quá lãng phí!

Vân Diệp giật mình đứng dậy, nhìn Vô Thiệt hỏi:

– Ngài chưa từng giết người?

– Lời thừa thãi! Đương nhiên là đã giết qua rồi. Ý lão phu là trước nay toàn giết người vì người khác, chứ chưa từng giết người vì bản thân mình, càng chưa nói đến chuyện giết người cướp của. Nghĩ thôi đã thấy sướng, một đao hạ xuống, máu tươi vọt lên, sau đó lục lọi thi thể tìm tiền, chẳng phải là thú vui bậc nhất trần đời sao?

Đan Ưng bên cạnh tiếp lời:

– Lão tiên sinh đang khí thế như vậy, hay là ngài dẫn theo đồ đệ, thêm cả vãn bối nữa, ba người chúng ta cùng đến đô thành Bình Nhưỡng của Cao Ly đại náo một phen, thế nào? Trong hoàng cung Cao Ly hẳn là có rất nhiều bảo bối, vãn bối đã có địa đồ từ Công Thâu Mộc tiên sinh rồi. Ba người chúng ta cùng nhau phát tài trong hoàng cung, đây chẳng phải là chuyện cướp bóc sảng khoái nhất sao? Chỉ nghĩ đến thôi đã thấy phấn khích rồi!

Vân Diệp nhìn Vô Thiệt và Đan Ưng đang hăng hái bàn tính chuyện làm thế nào đến Bình Nhưỡng mà có chút đau đầu. Hai kẻ vô công rỗi việc này, suy nghĩ thì luôn bay bổng như ngựa trời, không thể đoán trước được, lại còn to gan lớn mật. Long đàm hổ huyệt như hoàng cung Cao Ly trong mắt bọn họ cũng chỉ là con dê béo không chút khả năng tự vệ. Y phải kiềm chế bọn họ, nếu không, gây ra rắc rối sẽ rất khó giải quyết.

– Hèm hèm, Vô Thiệt tiên sinh, lần này chúng ta là đại quân hành động, không được tự tiện hành động một mình. Đang nơi đất khách quê người, mọi việc đều phải lấy cẩn trọng làm đầu.

Vô Thiệt xua tay lia lịa với Vân Diệp, miệng nói:

– Ngươi đã ra biển làm hải tặc rồi, lẽ nào không cho phép chúng ta vào hoàng cung kiếm tiền sao? Lão phu nghèo đói nhiều năm, tiểu Ưng vẫn còn đang chờ tiền cưới vợ, ngươi thật là lòng dạ hiểm độc, lại còn đòi sính lễ quá nhiều cho em vợ. Không vào hoàng cung kiếm tiền thì đi đâu bây giờ?

Đan Ưng tràn đầy cảm xúc gật đầu lia lịa, cứ như thể Vân Diệp đang bán muội muội của mình vậy.

Vân Diệp thấy nói mãi mà hai người không chịu nghe nên cũng đành mặc kệ, tiếp tục nằm xuống ngắm trời xanh mây trắng. Vừa mới nằm xuống, trước mắt lại xuất hiện khuôn mặt của Lại Truyền Phong, vừa nịnh nọt lại vừa có chút thẹn thùng. Hắn hỏi nhỏ Vân Diệp:

– Đại soái, ngài nói lần này chúng ta ra ngoài chỉ tuân theo Thập Lục Cấm Lệnh, Tứ Thập Bát Trảm thôi sao? Không biết có phải ngài quên mất một điều gì không? Ti chức nghĩ điều thứ chín, thứ mười thật phiền phức, chẳng hay đại soái có cùng cảm giác như vậy chăng?

– Lão Lại, khi ta nói với bệ hạ bớt đi một điều, chính là bớt đi một điều chúng ta không thích hợp chấp hành. Ta đã nói với ngươi ba lần rồi, không muốn nói thêm nữa. Về phần điều lệ chi tiết, ngươi đi hỏi người họ Tư Mã, hắn sẽ giải thích cho ngươi, đừng làm phiền ta ngắm trời xanh.

Lại Truyền Phong "ồ" lên một tiếng rồi lỉnh mất. Vân Diệp cuối cùng cũng tĩnh tâm lại, định bụng suy nghĩ một chút về những chuyện kỳ lạ cứ tự động xảy ra. Vừa mới liên tưởng tới quan hệ nhân quả, trước mắt hắn lại xuất hiện một khuôn mặt đầy râu.

– Dương Nguyệt Minh, nếu ta đếm đến ba mà ngươi không biến đi ngay, ta sẽ dùng quân pháp phạt ngươi ba mươi quân côn, chờ đến Đăng Châu sẽ bắt ngươi ở lại trông coi đại doanh, không cho đi Liêu Đông nữa.

Lời uy hiếp có tác dụng ngay tức thì, Dương Nguyệt Minh mặt mày sa sầm, nháy mắt đã biến mất tăm. Rõ ràng là bọn họ đều đang rất sốt ruột. Phủ binh Đại Đường luôn nổi tiếng quân pháp nghiêm khắc, Lý Nhị kể từ khi giành được thiên hạ đến giờ vẫn chưa từng thả lỏng. Khi nội chiến, quân pháp đã nghiêm khắc hết mực, đến cả lúc tác chiến ở Cao Xương, Đột Quyết, Tiết Diên đà cũng không hề buông lỏng. Hầu Quân Tập mới lén vơ vét một chút tiền bạc mà đã bị ngôn quan nói cho mất mặt ê chề, hiện giờ chật vật đến nỗi không còn lời nào để giải thích với Lý Nhị.

Lý Nhị chưa từng coi Vân Diệp là một tướng quân, cũng chưa từng coi thủy sư là chủ lực. Trong mắt hắn, đây chẳng qua là một tên công tử bột dẫn theo một số sĩ tốt khỏe mạnh đến Cao Ly quấy rối mà thôi, đó chính là nhận định của hắn đối với lần hành động này của Vân Diệp. Cho nên, khi Vân Diệp nói đến quân luật, hắn mới có thể cười cho qua. Hắn hiểu Vân Diệp quá sâu, ở trong nước, dù cho y thêm hai lá gan y cũng không dám nói bớt xén như vậy, thế nhưng ở Cao Ly, Lý Nhị cũng không thèm để ý.

Nghĩ đến dáng vẻ khinh miệt của Lý Nhị khi nhìn mình, Vân Diệp lại cười nhếch mép với trời xanh, tự lẩm bẩm:

– Bệ hạ, đây là ngài đồng ý, ngài cũng chấp nhận chịu tiếng xấu. Tiểu tử ta sẽ không khách khí đâu, nếu không gây ra chút họa lớn, thật uổng phí công ngài đã ân cần chỉ bảo.

Rất nhiều xe trượt tuyết lướt trên mặt băng, để lại hai vệt rõ ràng trên mặt tuyết. Móng ngựa dẫm trên mặt băng, xe trượt tuyết vẫn vững vàng và thoải mái.

Vân Diệp bị sự yên bình này làm cho lười nhác. Đoàn quân đi liên tục trên Vĩnh Tế cừ mười ngày, cuối cùng cũng nhanh chóng đến trạm dừng, thậm chí còn nhanh hơn cả đi thuyền. Chỉ riêng điều này đã khiến toàn quân trên dưới đều phải bái phục sát đất đại soái.

Một con đường bị băng phủ không ngờ lại trở thành đại lộ thông suốt một mạch. Khi Phòng Huyền Linh nhận được công văn của Tương Châu Thứ sử thì ngẩn ngơ hết cả một trận, hắn rất muốn bẹo mặt mình một cái. Vĩnh Tế cừ bị băng tuyết bao trùm lại trở thành một đại lộ bằng phẳng như vậy. Loại xe trượt tuyết này từ lúc tây chinh Đột Quyết đã không còn là vật hiếm lạ. Uổng công hắn ngày ngày lo lắng, cứ ngỡ rằng tuyết lớn sẽ làm gián đoạn vận hà, khiến Hà Bắc và Trường An mất liên hệ, ngay cả thư từ qua lại cũng cực kỳ khó khăn.

Nhưng không ngờ biện pháp giải quyết lại đơn giản và hiệu quả đến thế. Vân Diệp từ Trường An mang theo rất nhiều vật tư, nghe Thứ sử Tương Châu nói, tựa hồ vẫn còn dư dả. Chẳng hiểu đầu óc tiểu tử này làm bằng gì mà hay đến vậy.

Lý Nhị khi được tấu lại thì cười lớn ngay tại triều đường, giơ tay phải ra nói:

– Trẫm dám đánh cuộc rằng, Vân Diệp nhất định sẽ bình an vô sự mà hủy diệt kinh quan, còn mang thi cốt các tướng sĩ về. Một vạn ba nghìn tướng sĩ sẽ không tổn thất quá ba phần mười đâu. Vậy cuộc này, ai dám cược với trẫm?

– Bệ hạ, hai quân giao chiến không phải chỉ dựa vào chút thông minh nhỏ mà bù đắp được. Cựu thần ngay từ đầu đã không muốn phái một đứa trẻ con suất lĩnh đại quân chinh phạt, cho nên, cựu thần xin cược với bệ hạ cuộc này.

Độc giả hãy ghé thăm truyen.free để ủng hộ đội ngũ biên tập viên tận tâm.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free