(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 607:
Sao thằng nhóc này lúc đầu thì ngạo mạn, sau lại cung kính thế nhỉ?
Lão già ngồi dậy, khoanh chân nhìn Vân Diệp giễu cợt:
– Biết sao được, tên Cẩu Hùng lúc nãy cũng thế, vì mấy chục phụ nữ trẻ nhỏ tàn phế mà anh ta còn liều mình. Nay tiểu tử đáng thương này lại vì hơn một vạn tráng sĩ. Nếu lần này có thể đưa toàn bộ bọn họ bình an trở về, đừng nói là thi lễ, Vân Diệp có đập vỡ đầu cũng chẳng từ.
Lão già rời giường, đi giày vào, rồi đáp lễ Vân Diệp, phẩy tay nói:
– Nhan sư quả nhiên có con mắt nhìn người. Vốn tưởng ngươi là một tên công tử bột ăn chơi đắc chí, chẳng màng sinh mạng người khác. Không ngờ ngươi lại đặt công lao ở vị trí thứ hai, quan tâm tới tính mạng binh tốt trước. Hiếm có lắm! Vì tâm ý này của ngươi, lão phu giúp ngươi một tay.
– Tiên sinh tài cao, đám hề Cao Ly nhất định sẽ tan tác dưới đòn sấm sét của tiên sinh. Hài cốt của tướng sĩ tiền triều cũng sẽ bình an trở về cố hương. Hòa thượng trong thành Trường An rất nhiều, đến lúc đó tìm bọn họ làm thêm một khóa thủy lục đạo tràng, để những tướng sĩ đã ngã xuống được hưởng thêm chút hương hỏa.
Vân Diệp cẩn thận nịnh nọt. Cao nhân vốn khó chiều, cứ tâng bốc lên trước đã, sau đó chờ đợi kết quả mới là thượng sách.
Ngờ đâu, lời lẽ của hắn chẳng những không giúp ích mà còn khiến lão già bật khóc, liên tục nói bảy tám câu “ôi chao thương thay”. Sau đó, ông ta lảm nhảm những lời đau thương đến đứt ruột đứt gan, cuối cùng giang tay hô lớn:
– Hồn phách trở lại đi!
Không cần nói cũng biết, đây là một người có tâm sự, hẳn phải trải qua quá khứ cực kỳ đau thương mới ra nông nỗi này. Biết đâu chừng, lão già này từng tham gia trận chiến cuối cùng với Cao Ly, chỉ là không rõ ông ta là ai.
– Vân hầu, vùng Liêu Đông này không thể để yên như vậy được. Nếu để Cao Ly chiếm giữ, bốn phương sẽ coi thường chúng ta. Ngươi nói xem, không chinh phạt Cao Ly liệu có được không?
Lão già nói những lời này, râu tóc dựng ngược, bộ dạng vô cùng đáng sợ.
Vân Diệp vội vàng tiếp lời, xoa dịu:
– Đương nhiên phải chinh phục. Lần này Vân Diệp đến Cao Ly là để làm tiền trạm cho việc chinh phạt Liêu Đông. Lão tiên sinh đừng quá hao tổn tâm thần, hãy giữ tinh lực để rồi chúng ta cùng chứng kiến Cao Ly bị hủy diệt ra sao.
– Phì! Bằng vào thằng nhãi như ngươi cũng dám mạnh miệng nói càn à? Muốn tiến vào Liêu Đông, đưa hài cốt binh sĩ về quê nhà, thì trước tiên phải hạ được thành Ti Sa, tiêu diệt thủy quân Cao Ly của Tam Sơn Phổ. Thành Ti Sa trên Đại Hắc Sơn, thành cao hai trượng, bốn phía là rừng rậm với vô số cạm bẫy do ngư��i Cao Ly bố trí sẵn. Muốn hạ thành chỉ có cách đánh chính diện. Con đường chính diện chỉ rộng ba trượng, ngươi định bày bao nhiêu quân lính?
Cao nhân đúng là khó chiều. Lão già đột nhiên mặt hầm hầm nhìn Vân Diệp:
– Năm xưa công thành, ba nghìn lính thủ thành đã khiến một vạn tám nghìn quân ta hao tổn. Thành Ti Sa khi ấy phải dùng thi thể mà lấp đầy mới công phá được.
Vân Diệp chớp mắt ngây ngô:
– Vậy phải làm sao đây? Vãn bối chỉ có một vạn năm ngàn tướng sĩ, đánh một tòa thành mà hao tổn sạch bách, có đánh chết vãn bối cũng chẳng làm chuyện này. Nhất định phải nghĩ cách khác.
Lão già cười khằng khặc:
– Có bản lĩnh thì ngươi cứ đốt sạch cây cối trên Đại Hắc Sơn đi. Khi ấy, tòa thành rộng năm dặm sẽ lộ ra khắp nơi sơ hở, ngươi muốn đánh kiểu gì cũng được.
Rõ ràng lão già đang giễu cợt Vân Diệp. Đốt sạch Đại Hắc Sơn rộng lớn là điều gần như không thể. Năm xưa Lai Hộ Nhi từng thử, nhưng khi ấy vào mùa xuân mưa nhiều, cỏ cây ẩm ướt, tốn bao nhiêu củi khô và lưu huỳnh mới đốt được đến chân núi, ấy vậy mà vẫn khiến rất nhiều quân sĩ bỏ mạng.
Vân Diệp ngước nhìn mặt trời, rồi lại nhìn những cái cây trơ trụi ven đường, mặt đất khô cằn toàn cỏ dại. Chợt hắn nhận ra, thiêu rụi Đại Hắc Sơn hình như chẳng khó khăn gì. Hắn chỉ cần đợi đến lúc Xuân Chí, khi gió biển thổi mạnh vào đại lục, sau một trận hỏa hoạn lớn, thành Ti Sa còn có bóng người nào không?
– Lão tiên sinh nói rất hay, chúng ta cứ đốt sạch Đại Hắc Sơn. Xong, coi như thành Ti Sa đã được giải quyết. Tiên sinh hãy chỉ giáo cách tiêu diệt thủy quân Tam Sơn Phổ đi, rồi chúng ta sẽ ngồi bè đến thành Thương Nam. Nghe nói đó là nơi người Cao Ly tích trữ vật tư, chúng ta sẽ đánh một trận để kiếm chác một phen.
Lão già há hốc mồm một lúc, đoạn vội vàng hỏi:
– Thành Ti Sa đã được giải quyết rồi ư? Ngươi định đốt sạch cả Đại Hắc Sơn sao? Ngươi có biết năm xưa Lai Hộ Nhi tổn thất lớn mà vẫn không làm được không?
– Lai Hộ Nhi, Lai Hộ Nhi. Nghe cái tên đã biết là hạng người đầu óc ngu si tứ chi phát triển. Hắn thì biết gì về phóng hỏa chứ? Phóng hỏa cần an bài chặt chẽ, mỗi điểm phóng hỏa phải suy tính kỹ lưỡng, thứ tự phóng hỏa cũng cần có. Lúc nào đốt chỗ nào phải tính hướng gió, khí áp, mật độ rừng, thậm chí cả tâm trạng con người, tốc độ rút lui của anh em. Chẳng thiếu thứ gì cả. Loại người như Lai Hộ Nhi thì biết gì là nghệ thuật phóng hỏa? Nếu cần, vãn bối có thể đốt Đại Hắc Sơn thành hình trái tim, e rằng chẳng có mỹ nữ nào không xiêu lòng.
Vân Diệp thao thao bất tuyệt. Lão già nghe mà bực mình, lửa giận bốc lên ngùn ngụt. Thấy Vân Diệp đắc ý chỉ mặt trời, thao thao về thời điểm phóng hỏa tốt nhất, ông ta không kìm được, bợp gáy hắn một phát, rồi run rẩy chỉ mặt hắn mắng nhiếc:
– Hết rồi! Hết rồi! Một vạn năm nghìn quân mà theo thứ chủ soái ngu xuẩn như ngươi, coi như đã bước một chân vào Quỷ Môn quan. Lý Thế Dân ơi là Lý Thế Dân, ngươi là tên hôn quân vô đạo! Trong tay vô số người tài, những hổ tướng như Lý Tịnh, Lý Tích thì không phái, ít nhất cũng phái những người như Tiết Vạn Triệt, Tiết Vạn Nhận đi cũng tốt, vì sao lại phái con lợn như Vân Diệp? Đáng thương cho Liêu Đông, hồn cũ chưa yên lại thêm ma mới!
Vân Diệp đang nói hăng say thì bị đánh một cái khiến nước bọt cũng bắn ra. Hắn thấy lão già nước mắt lem nhem, đau thương tột độ, ngồi phịch xuống giường vừa vỗ vừa chửi mắng Lý Nhị, tựa hồ vô cùng đau lòng.
Hắn vội vàng chạy đến an ủi lão già, nhưng còn chưa kịp mở miệng đã bị ông ta đá văng ra, rồi bị chỉ mặt mắng một trận. Lão già này là người tốt, lời mắng chửi chẳng có gì đặc sắc, quanh đi quẩn lại chỉ biết lấy lợn với lừa ra làm ví dụ. Vân Diệp hết cách, đành đợi lão già bình tâm lại rồi mới nói chuyện về đạn cháy. Có thứ đó, đừng nói trên núi có cây, dù toàn là đá thì Vân Diệp cũng đốt được.
Lão già chửi xong, chán nản đi vào ngõ. Vân Diệp chắp tay theo sau, tiếp đến là Lưu Tiến Bảo. Về phần Đơn Ưng và Nhân Hùng, nghe thấy động tĩnh, họ thò đầu khỏi cửa nhìn Vân Diệp và lão già “giao phong”.
Lão già đi vào nơi sâu nhất trong ngõ, một cái tiểu viện cũ nát, xập xệ. Có đứa bé mười một mười hai tuổi đi ra, gọi một tiếng "gia gia" rồi đỡ lão già vào nhà.
Vân Diệp cũng chuẩn bị đi vào, lão già quay đầu lại giọng khàn khàn:
– Vân hầu là quý nhân, đất hèn mọn này ngài đừng vào thì hơn, kẻo làm hỏng phong thủy nhà ta.
– Lão tiên sinh, hay là chúng ta đánh cược? Nếu vãn bối hoàn thành được chuyện vừa nói, đương nhiên, với sự hiểu biết rộng lớn của tiên sinh, tám phần vãn bối sẽ thua thôi. Nhưng thế này nhé, nếu vãn bối thua, sau này nhất định sẽ nghe lời tiên sinh, tác chiến đàng hoàng. Còn nếu chẳng may vãn bối làm được, tiên sinh thấy sao?
Chỉ riêng việc lão già này quen thuộc Nhan Chi Thôi lại hiểu rõ Vân gia như lòng bàn tay đã đủ biết ông ta không phải người thường. Ngay cả Lý Tịnh, Lý Tích trong mắt ông ta cũng chỉ là hổ tướng hạng xoàng, xem ra ông ta rất kiêu ngạo. Loại người có tài như thế, sao lại không đến thư viện dạy học, làm ẩn sĩ để làm gì? Lãng phí quá.
Nghe Vân Diệp nói vậy, con ngươi lão già co lại. Ông ta nhìn Vân Diệp từ trên xuống dưới mấy lượt, rồi ngồi xuống chiếc ghế do đứa cháu mang ra, suy nghĩ rất lâu mới cất lời:
– Vừa rồi lão phu hơi quá khích, quên mất một đặc điểm của ngươi: cá cược tất thắng. Phòng Huyền Linh, Đỗ Như Hối, Lý Tịnh, Nhan sư, thậm chí cả Hoàng hậu cũng đều đã từng thua ngươi. Trong thư Lý Cương cũng nhắc đến ngươi chưa bao giờ làm ăn lỗ vốn, lẽ nào hôm nay lão phu cũng sẽ thua ư? Có điều, nếu ngươi khiến lão phu thua tâm phục khẩu phục thì tùy ngươi an bài.
Bản dịch này thuộc về kho tàng truyện của truyen.free, nơi những câu chuyện luôn tìm được tiếng nói mới mẻ.