(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 608:
Lưu Phương từ sa bàn ngẩng đầu lên nhìn vẻ mặt đăm chiêu của Vân Diệp:
– Tiểu tử, những bất hòa trong triều đình lan truyền đến quân đội là chuyện thường tình. Làm tướng lâu ngày ắt sẽ thấy chuyện ấy chẳng có gì lạ nữa. Ngươi phải có tâm vững như Thái Sơn sập trước mắt mà sắc mặt không đổi, bằng không thì trận này chẳng cần đánh nữa.
– Không có gì, v��n bối chỉ cảm thán lòng người tham lam thôi. Tiên sinh xem, đây là công văn của quân bộ. Trương Kiệm và Khế Bật Hà Lực đã tiến hành cuộc tuần tra vũ lực quy mô lớn để trấn áp đám người ở Hắc Thủy, thực chất là để thu hút sự chú ý của địch, tạo cơ hội cho chúng ta.
Lưu Phương không đáp lời, mà cầm hai lá cờ đỏ cắm ở đầu sông Liêu Hà. Ngẫm nghĩ một lát, ông rút ba quân cờ xanh cắm ở phía đối diện, rồi dịch một lá cờ lam từ hậu phương lên phía trước, dùng tay ước chừng khoảng cách rồi nói với Vân Diệp:
– Chúng ta có ba tháng để tấn công Thương Nham, Đại Vương, Mộc Để. Không đánh thì thôi, nhưng một khi đã ra tay là phải thần tốc, khiến viện binh của hai thành kia không kịp trở tay. Có được chỗ đứng chân rồi, chúng ta sẽ từng bước tiến lên. Theo lão phu, trước tiên hạ thành Thương Nham làm cơ sở là tốt nhất. Gian tế của ngươi chẳng phải đã báo rằng trong thành Thương Nam tích trữ một lượng lớn quân tư sao?
– Thành Mộc Để nằm ở hoang nguyên, xung quanh không có chỗ để phòng thủ, hơn nữa lại gần một con sông. Quân trong thành chưa tới năm nghìn. Lão phu đã xem kỹ rồi, trong quân của ngươi có rất nhiều nỏ tám trâu. Loại nỏ này chỉ cần hai người thao tác, lại tiện lợi hơn các loại nỏ tám trâu khác. Thật tốt, có thứ này trên bình nguyên, bao nhiêu kỵ binh cũng chỉ còn đường bỏ mạng. Huống hồ các ngươi còn có vô vàn nỏ cứng. Năm xưa lão phu mà có số trang bị này thì đã đánh tới tận chân trời rồi.
Vân Diệp đứng bên sa bàn gật đầu:
– Vì sao tiên sinh không nói tới thành Đại Vương?
– Tòa thành này khác với hai thành kia. Lão phu dám chắc rằng, chỉ cần ngươi đánh bại kỵ binh của thành Mộc Để, quân Cao Ly còn lại sẽ nhanh chóng rút về thành Đại Vương. Tòa thành này chỉ có thể đánh bằng sức mạnh, và buộc phải đánh bằng sức mạnh. Tiểu tử, trên chiến trường thực ra không có nhiều mưu kế thần kỳ để ngươi thi triển. Sức mạnh mới là thứ quyết định thắng bại.
– Âm mưu quỷ kế chỉ được thi triển khi lấy yếu chống mạnh, thực chất đó là lựa chọn bất đắc dĩ. Mưu kế cũng chỉ là tương đối. Binh gia không phải lúc vạn bất đắc dĩ thì tuyệt đối sẽ không mạo hiểm. Một khi mưu kế bị phá thì nhất định sẽ chết không toàn thây. Cho nên tiểu tử nhà ngươi bớt mưu mô lại đi. Hãy hy vọng mưa tên đầy trời sẽ mang tới cho kẻ địch thương vong lớn nhất. Chỉ có từng bước tiêu hao binh lực của địch, cuối cùng toàn quân xông lên mới là lựa chọn mà ngươi cần.
– Tiên sinh không biết chúng ta có một loại dầu đen sao?
– Thành Đại Vương được xây bằng đá. Ngươi tưởng tướng sĩ bị bắt đều chết trận sao? Một nửa trong số đó đã chết khi xây thành Đại Vương. Trong thành thủy đạo chằng chịt, căn bản không sợ lửa thiêu đốt, huống hồ trong tòa thành đó còn có rất nhiều động giấu quân. Bọn chúng ẩn nấp trong đó thì ngươi chẳng làm gì được.
Là một quân nhân chính thống, Lưu Phương xem thường những mánh mung của Vân Diệp. Việc dùng dầu để thiêu cháy Đại Hắc Sơn đã nằm ngoài giới hạn dự liệu của ông ta rồi. Thành Đại Vương thì khác. Đây là một tòa binh thành thực sự. Lúc đầu xây dựng nó đã tính toán đến các loại khả năng công thành, đồng thời có cả cách phòng ngự tương ứng.
– Lão gia tử, chẳng phải ngài đã thấy thứ lửa của chúng ta không thể dập bằng nước sao? Nó còn có một đặc tính khác là nhẹ hơn nước, có thể nổi trên mặt nước, cháy được ngay trên mặt nước. Dù không thiêu cháy được kẻ địch cũng sẽ khiến chúng sặc khói. Ngài còn chưa biết, khi lửa đốt sạch không khí xung quanh, những kẻ ẩn nấp trong hang càng chết nhanh hơn, toàn bộ sẽ chết vì ngạt thở.
– Để đối phó với thành Đại Vương, chúng ta chỉ cần chọn một đêm không trăng, đổ dầu đen vào thủy đạo, sau đó châm lửa là xong. Cho dù kẻ địch phát hiện ra mà chặn thủy đạo lại cũng không sao, chúng ta có nhiều nỏ tám trâu như thế, chỉ cần dùng tên lửa bắn vào là được, kiểu gì cũng biến nó thành lò lửa.
Lưu Phương nhìn Vân Diệp như nhìn ma. Tên tiểu tử này đúng là giỏi phóng hỏa.
– Làm thế ngươi không sợ sát thương quá lớn sẽ khiến trời phạt sao? Bạch Khởi cũng vậy, Hạng Vũ cũng vậy, các danh tướng cổ đại hễ giết chóc quá nhiều đều không có kết cục tốt. Tiểu tử, chuyện này cứ để ta làm. Ngươi còn trẻ, không giống lão phu lòng đầy thù hận, cả ngày chỉ nghĩ cách báo thù. Dù gặp trời phạt cũng đáng, lão phu tuổi đã thất tuần, chết chẳng là gì!
– Lão gia tử đừng tin những lời thối tha đó, chẳng qua đó là kết quả của đấu tranh chính trị thất bại thôi. Trời phạt cái gì chứ? Chẳng lẽ ngài không biết chuyện tiểu tử này ngồi trên điện Thái Cực, bốn phía là lôi điện mà vẫn bình an vô sự sao?
Lưu Phương chắp tay, coi như biểu thị sự tôn kính đối với đệ tử của thần tiên. Chiến lược đã định xong, ông liền cùng Vân Diệp rời lều soái. Lúc này trăng sáng đã treo trên đỉnh đầu, ánh bạc trải khắp đại doanh. Quân sĩ trong các lều đều đã đi ngủ, chỉ có Cẩu Phong dẫn một đội tuần tra đi quanh doanh trại.
Nói chuyện suốt cả ngày, chẳng ai còn hứng thú trò chuyện nữa. Dưới ánh trăng, họ đi vòng quanh trại. Vân Diệp lấy từ trong lòng ra một cái bình dẹt, đưa cho Lưu Phương. Thấy ông không biết cách mở, bèn vặn nút ra rồi đưa lại. Đây là thành tựu mới nhất của thư viện, đã chế tạo thành công xoắn ốc, đồng thời định ra tiêu chuẩn cho nó.
Lưu Phương nhận lấy, xem thật kỹ, ngửi thấy mùi rượu mạnh, cho vào miệng nhấm thử một ngụm, cười nói:
– Đồ tốt! Nếu lão phu theo ngươi tới Ngọc Sơn, thứ khác không quan trọng, nhưng mỹ tửu thì phải cung cấp đủ cho lão phu. Ta chỉ có một cháu trai, đó là toàn bộ hy vọng của ta. Cho nó một hoàn cảnh dễ chịu cũng t���t. Ngươi không biết đó thôi, năm xưa nếu lão phu không chọn quy ẩn mà quy thuận Lý gia thì tước vị hiện nay sẽ không dưới Lý Cương đâu.
– Chỉ có thể cao hơn mà thôi. Sau khi ngài giả chết, Dương Quảng rất thương tâm và đánh giá ngài rất cao. Lô quốc công, Trình bá bá của vãn bối hiện đang mang tước vị này. Nếu ngài định làm quan thì đừng hòng cướp mất tước vị đó, bằng không Trình bá bá của vãn bối nhất định sẽ vểnh râu xách búa đi tìm ngài liều mạng đấy!
Hai người cùng cười lớn. Lưu Phương xua tay:
– Chẳng làm đâu. Lão phu làm quan đủ lắm rồi. Người Lưu gia làm quan mấy trăm năm. Tới đời ta, nếu không giả chết bỏ trốn, cưới vợ sinh con ở chốn hoang dã thì làm gì còn huyết mạch để lại. Lão phu là người đáng lẽ phải chết từ lâu rồi, vậy mà chẳng chết được. Hài nhi, tức phụ cùng lão thê của ta lại ra đi trước. Thiếu niên tang phụ, trung niên tang thê, lão niên tang tử, thống khổ nhân gian ta đã nếm trải hết rồi.
– Ha ha ha, ta cũng chỉ nhìn thấu được vài năm qua thôi. Cháu trai cũng lớn rồi, tương lai dù không làm quan thì vẫn phải đọc sách. Nghe nói Lý Cương làm đại tế tửu của Ngọc Sơn, ta định phó thác cháu trai cho ông ấy, nhưng ông ta một mực muốn ta làm quan hoặc tới thư viện dạy học. Nhưng kẻ cầm quân đánh trận như ta thì dạy được cái gì? Chẳng phải là dựa vào thể diện của lão hữu để kiếm chén cơm sao?
– Lão phu mặc dù phải nuôi dưỡng cháu trai trưởng thành, nhưng khí cốt vẫn còn đó. Người sống tới mức như lão phu thì chỉ còn lại chút khí cốt mà thôi. Nếu cả thứ này cũng mất đi rồi thì còn sống làm gì nữa? Tiểu tử thấy có đúng không?
– Già mà vẫn dẻo dai như ngài thì quả là hiếm có. Vãn bối luôn cho rằng sống sót mới là điều quan trọng hàng đầu. Nếu vì con mình, dù có phải quỳ thì vãn bối cũng sẽ quỳ. Vì toàn gia, dù tới núi đao biển lửa cũng cười mà đi, đi hai vòng cũng không thành vấn đề.
Vân Diệp nhún vai:
– Trước kia ta chẳng sợ trời sợ đất, thấy hổ cũng muốn sờ mông nó một cái cho biết. Giờ thì không dám nữa rồi. Có gia thất thê nhi, cái mạng này không còn là của bản thân nữa, không thể đem ra đùa được.
Phiên bản truyện này được độc quyền phát hành trên truyen.free.