Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 610:

Tuy nhiên, thân phận vẫn cần được xác minh. Lưu Phương rút một phong thư từ trong ngực áo ra. Vân Diệp cũng chẳng khách sáo, mở thư đọc từ đầu đến cuối. Đọc kỹ mật hiệu mà Lý Cương thường không dùng trong thư từ, y mới xác nhận đây đúng là bút tích của ông.

– Lưu tiên sinh, ngài hại tiểu tử này thật thảm.

Vân Diệp không khỏi thở dài:

– Có chuyện gì vậy? Hôm nay lão phu và hầu gia mới gặp mặt lần đầu, sao ngài lại nói thế?

Lưu Phương không hiểu ra sao:

– Ngài dẫn đại quân tàn phá Lĩnh Nam suốt tám năm, rồi mang về đầy chậu, đầy hòm của cải. Bốn mươi năm sau, vãn bối cũng đem quân tới An Nam, nhưng ngài đã vét sạch sành sanh rồi. Vãn bối dù có lột da rút tủy cũng chẳng kiếm được mấy món bảo bối ra hồn. Thổ dân nói rằng, những gì họ tích trữ mấy trăm năm đều bị ngài mang đi hết, cho dù vãn bối có giết bọn họ cũng chẳng moi ra được châu báu nào.

Vân Diệp than thở, mặt mày ủ dột:

– Vãn bối gần như tay trắng trở về, chút nữa thì chẳng biết ăn nói với bá quan thế nào. Vãn bối thảm như vậy, lẽ nào không được oán trách vài câu sao?

Lưu Phương cười phá lên, chỉ vào Vân Diệp nói:

– Chàng tiểu tử này tưởng lão phu không biết chuyện ở Lĩnh Nam sao? Tiền tài mà ngươi mang về chất kín quốc khố, chưa kể số lương thảo cứu trợ nạn đói ở Hà Bắc. Giờ đây, nơi ấy đã trở thành cứ điểm lương thực chiến lược, cung cấp dồi dào cho Đại Đường, thế mà ngươi vẫn chưa thỏa mãn ư?

– Lưu tiên sinh, hay là đợi xong xuôi chuyện này, chúng ta cùng làm một chuyến tới Chân Tịch nhé? Nghe các lái buôn đường xa trở về nói, nơi đó vô cùng giàu có, một chuyến đi có thể kiếm được bằng phú thuế cả năm của Đại Đường đấy.

– Vân hầu, hãy nói cho ta biết, vì sao ngài dẫn binh tới An Nam mà binh sĩ không bị chứng hoại cước hay nhược cước, tất cả đều bình an trở về? Phải biết rằng năm đó lão phu cửu tử nhất sinh, ba vạn quân thì tới bốn phần mười chết vì đủ loại bệnh tật.

Vân Diệp không đáp lời, chỉ lấy từ ngăn kéo ra một quyển trục, trải lên bàn rồi nói:

– Lưu tiên sinh, muốn phát tài ở nơi này phải tránh mùa mưa. Cần phải rút khỏi Lĩnh Nam trước tháng bảy, nếu không, những cơn mưa liên miên chẳng những khiến chân bị tổn thương, mà những kẽ ở thân dưới cũng vì ẩm thấp kéo dài mà thối rữa. Khi ấy, cũng là lúc các loại sâu bọ, rắn rết hoành hành đáng sợ nhất. Tiên sinh hành quân tác chiến vào tháng tám, đúng vào lúc dịch bệnh bùng phát, thế nên số người chết nhiều cũng chẳng có gì lạ.

– Vãn bối đi An Nam, phần lớn thời gian tướng sĩ ngồi thuyền, rất ít khi phải đi bộ. Thêm nữa, tiểu tử đã chuẩn bị đầy đủ thuốc men, binh sĩ lại đánh nhanh rút nhanh, nên mới không gặp vấn đề gì.

Lưu Phương nhìn bản đồ, khẽ thở dài:

– Bệ hạ thà cho đóng thuyền rồng mà chẳng chịu làm chiến hạm, nếu không thì đâu đến nỗi này.

Lời này làm Vân Diệp sợ hết hồn hết vía. Y biết vị bệ hạ mà ông ta nhắc tới là Tùy Dương Đế chứ không phải Lý Nhị. Vân Diệp lo lão già này xúi giục mình tạo phản, vì vừa tới Đăng Châu, y đã nghe nói phản loạn ở Thục đã được dẹp yên, đầu của phản quân bị người ta phủ vôi trắng, chất đầy hàng trăm xe kéo về.

Vân Diệp không muốn ngày nào đó cái đầu mình cũng bị cho vào hộp mang về cho Lý Nhị xem. Thời đầu nhà Đường, bất kể ngươi tài giỏi đến đâu, chỉ cần dám tạo phản, cuối cùng cũng không thoát khỏi số phận bi thảm.

– Được rồi, lão phu không nói chuyện đó nữa. Chuyện nhà Tùy trước đã kết thúc rồi. Năm xưa, nếu không phải lão phu nhìn thấu thời thế thì nói không chừng nay xương cốt đã chôn vùi bên bờ Liêu Thủy rồi. Đem thi hài những cố nhân về nhà cũng coi như lão phu đã tận tâm với triều Tùy vậy. Chúng ta đừng nghĩ ngợi mấy chuyện đó nữa, hãy tính toán xem làm sao để diệt hạm đội Cao Ly đi.

– Tốt, tốt! Tiên sinh xem đây, đây là bản đồ do thương đội nhà vãn bối mang về. Ngài xem còn cần gì nữa không? Đây là hạm đội của Tam Sơn Phổ, có năm trăm chiến thuyền, tuy hơi nhỏ...

Nhân Hùng dẫn theo năm mươi người Lại Truyền Phong đóng giả khách thương, mang hương liệu của Đại Đường tới thành Ti Sa. Còn Đơn Ưng, Vô Thiệt và Cẩu Tử thì chẳng biết đã đi đâu mất rồi. Trong quân, ba người họ là những kẻ tự do, chẳng ai quản được, mà cũng chẳng ai muốn quản.

Mỗi ngày, Vân Diệp lại ra biển xem xét tình hình băng. Thuyền nhỏ có thể qua lại được, nhưng những chiến hạm to lớn thì tuyệt đối không thể cập bờ.

Sáng sớm hôm nay, Vân Diệp cưỡi Vượng Tài phi nước kiệu dọc bờ biển, thân binh hộ vệ bám sát phía sau. Hôm qua đã có một vài tảng băng lớn bắt đầu tách ra, không biết hôm nay tình hình ra sao.

Băng trên biển đóng rất nhanh và cũng tan rất nhanh. Khi Vân Diệp tới nơi, mặt biển đã toàn những tảng băng trôi, chúng va vào nhau rồi dần dần trôi dạt ra xa.

– Biển thông rồi!

Một đám trẻ con chân trần chạy như điên trên bãi cát, không ngừng hò hét truyền tin. Trên chiếc thuyền cá lật úp ở bãi cát, những ngư dân đang bận rộn dùng vỏ cây lấp kín khe hở dưới đáy thuyền. Cả bãi cát lan tỏa mùi ngô đồng.

Các phụ nữ thì bận rộn dệt lưới, vá lưới, con thoi trong tay không ngừng qua lại. Trên gương mặt mỗi người đều tràn ngập niềm vui. Trên mặt biển đã xuất hiện một số con hải âu đến sớm, chúng đang tìm cá giữa các khe băng nứt. Gió vẫn mang theo hơi lạnh thổi vào người, chẳng mấy chốc khiến tay chân ngư dân lạnh cóng, nhưng điều đó không che lấp được niềm vui của họ.

Vân Diệp nhìn thấy không ít người ăn mặc như lái buôn, không ngừng cầm tờ giấy trắng bảo ngư dân lăn tay. Sau khi lăn tay xong, họ đặt những xâu tiền đồng, nhiều ít khác nhau, vào tay ngư dân rồi cười ngây ngô. Đó là giao kèo, hải sản ngư dân bắt được sẽ bán cho họ đầu tiên.

Đám người Vân Diệp toàn thân giáp trụ, đứng giữa đám đông vui vẻ ấy trông chẳng hề hòa hợp. Tất cả mọi người đều tránh xa y, cứ như thể tới gần là sẽ bị dính phải điều xui xẻo vậy.

– Đại soái, binh bộ có công văn gửi tới, mời đại soái về doanh trại xử lý.

Một lính truyền lệnh cưỡi khoái mã chạy đến.

Vân Diệp quay đầu lại nhìn biển thêm lần nữa. Chỉ cần biển thông, chiến tranh sẽ bắt đầu. Chỉ có điều, đây là cuộc chiến của riêng y, không liên quan tới Đại Đường, bởi lẽ tất cả những người tham chiến chỉ là hải tặc mà thôi.

Tin tức từ Trường An gửi tới khiến Vân Diệp không khỏi chán nản. Không hỏi han chiến sự mà chỉ hỏi về quỷ thần, câu nói này đủ để diễn tả tâm thái của Lý Nhị lúc bấy giờ.

Một vị hoàng đế lại mơ ước tới núi tiên trôi nổi ngoài biển như một đứa trẻ thơ. Lá thư yêu cầu Vân Diệp tìm núi tiên được kẹp trong quân lệnh, coi như Lý Nhị còn giữ chút liêm sỉ.

Loại thư này, Lý Nhị tuyệt đối không thể tùy tiện gửi cho người khác, ví như Lý Tịnh, Lý Tích hay Trình Giảo Kim. Gửi cho Vân Diệp tức là từ tận đáy lòng coi y như một vãn bối, nên mới đem khao khát lớn nhất của mình gửi gắm vào Vân Diệp, hi vọng y có thể tìm được con đường trường sinh.

"Ông muốn làm hoàng đế thêm bao nhiêu năm nữa vậy?" Vân Diệp ném lá thư của Lý Nhị vào chậu lửa, nhìn nó cháy thành tro tàn, sau đó lấy kìm chọc nát. Chuyện này, y quyết định sẽ không nói với bất kỳ ai...

Công văn của binh bộ nói rất tường tận về động thái hiện nay của Trương Kiệm. Tiền tuyến đang giằng co với Cao Ly sẽ có một cuộc diễu binh rầm rộ. Khế Bật Hà Lực mang theo ba vạn kỵ binh thảo nguyên sẽ xuất phát từ Vân Trung, tụ họp với Trương Kiệm. Tuy đây chỉ là một cuộc biểu dương lực lượng, nhưng tin rằng sẽ thu hút phần lớn binh lực của Cao Ly về phía chính diện. Còn việc Vân Diệp sẽ thao tác thế nào thì do y tự quyết định.

Lý Tịnh quả đúng là một tướng quân hợp cách. Cho dù lần này Vân Diệp xuất chiến mang theo rất nhiều bất mãn với ông ta, ông ấy vẫn tận tâm làm tốt công việc của mình. Hai lộ binh mã hội quân chắc chắn sẽ khiến người Cao Ly sợ vỡ mật. Đại Đường không phải nhà Tùy trước đây, điều này Cao Kiến Vũ biết, các quý tộc Cao Ly cũng biết, rằng một tòa trường thành đơn giản không thể ngăn cản được thiết kỵ của Đại Đường.

Bản dịch này thuộc về trang truyen.free, vui lòng không sao chép khi chưa được sự cho phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free