(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 620:
Trăng lên cao, gió thổi vù vù, những đốm lửa bị thổi tung tóe khắp nơi, sắc mặt Uyên Cái Tô Văn càng lúc càng khó coi, bỗng nhiên rít lên:
– Chỉ cần ngươi ngừng phóng hỏa, ta nhận lời đem toàn bộ thi hài trả cho ngươi, thế này được chưa?
Vân Diệp lắc đầu:
– Tòa kinh quan kia chẳng quan trọng bằng thành Ti Sa. Quả nhiên ngươi đúng là kẻ chỉ biết trọng thực lực mà chẳng màng thể diện. Yêu cầu của ngươi rất hợp lý, cũng rất hấp dẫn, nhưng ta không chơi đâu. Chẳng dễ gì ta mới ra khỏi thành Trường An một chuyến, không chơi cho ra trò sao được? Đại Đường chú trọng quân công, thu hồi xương cốt về và cướp bóc về là hai khái niệm hoàn toàn khác biệt. Khi mang xương cốt về, nếu không có đồ cúng tế, những vong hồn kia sẽ không được yên ổn.
Uyên Cái Tô Văn nghiến răng ken két:
– Vì quân công, ngươi không ngại khơi mào chiến tranh giữa hai nước sao?
– Liên quan gì tới Đại Đường? Ngươi không thấy ta là hải tặc sao?
Vân Diệp nói xong, hắn lấy trong túi ra một miếng bịt mắt đeo lên, múa đao, quát tháo đám Lưu Tiến Bảo:
– Ta là Độc Nhãn Vương đáng sợ! Ta là thần chết! Mau mau nộp vàng, giao hết nữ nhân của các ngươi ra đây, ta sẽ tha mạng cho các ngươi!
Lưu Tiến Bảo vội khom lưng xuống, thái độ rất nịnh hót, đáp:
– Bẩm đại vương, ngài xem ngọn núi kia đã bốc cháy rồi, không thể tha mạng được nữa. Ngài cứ tiếp tục mang bọn chúng đi chết thì hơn.
Vô Thiệt đành che mặt quay đi, xấu hổ với trò trẻ con của Vân Diệp.
Nhưng với Uyên Cái Tô Văn thì lại là cảm giác hoàn toàn khác. Nhìn Đại Hắc Sơn trong chốc lát đã bị lửa lớn bao phủ, ngọn lửa kinh hoàng bốc cao ngút trời, cả vùng biển bị nhuộm đỏ rực, như muôn vàn mũi tên cùng đâm vào tim hắn.
– Ngươi là tên đồ tể! Trong thành Ti Sa còn có hơn ba vạn bình dân!
Uyên Cái Tô Văn quên khuấy hai chân đang bị thương, lao tới húc đầu vào Vân Diệp. Lưu Tiến Bảo giật sợi tơ, suýt chút nữa cắt lìa đầu hắn, để lại vết thương sâu hoắm trên cổ, máu theo sợi tơ chảy ròng ròng xuống.
Không chỉ cổ, tay hắn cũng bị cứa đến loang lổ máu. Sợi dây thừng làm từ gân thiết tuyến xà quả nhiên không phải thứ tầm thường.
– Ngươi thấy ta nên báo cho bọn chúng một tiếng trước khi đốt lửa sao?
Vân Diệp nhìn hắn như đang nhìn một tên ngốc:
– Ngươi sẽ bị báo ứng, nhất định sẽ bị thôi! Đại quân Cao Ly nhất định sẽ xé xác ngươi ở Đại Vương thành! Ta sẽ chờ ngày đó đến, để tận mắt nhìn ngươi bị băm thành muôn mảnh! Nếu có thể, ta sẽ đích thân đem đầu ngươi đặt lên đỉnh kinh quan, để đám người Đường bẩn thỉu, hạ tiện, vô sỉ các ngươi biết thế nào là k��t cục khi xâm phạm Cao Ly!
Hắn gào đến khản cả giọng. Vừa rồi, sợi tơ đã gây tổn thương cho cổ họng của hắn, khiến khí quản bị hở khi hắn nói chuyện. Nữ tử kia vội vàng la lên bảo băng bó vết thương cho Uyên Cái Tô Văn.
Đeo miếng b���t mắt vào, Vân Diệp cảm thấy mình như Gia Cát Lượng tái thế, đốt cả một tòa thành ra tro. Càng nghĩ, hắn càng thấy khoan khoái. Mắt hắn hướng về phía Tam Sơn Phổ, lòng rất hài lòng vì nơi đó cũng có lửa bốc lên. Mặc dù không nghe thấy tiếng chém giết, nhưng chỉ cần nhìn từng cột khói bốc lên dưới ánh trăng là hắn đã thấy dễ chịu. Đó là loại khói chỉ có đạn lửa mới tạo ra.
Đang lúc đắc ý, hắn bỗng phát hiện trong eo biển có mấy chục chiếc thuyền đang bơi nhanh tới. Đó chẳng phải thuyền của đám Lại Truyền Phong sao? Không ngăn người Cao Ly đánh trả mà chạy về làm gì?
Hắn vội vàng xuống núi, đợi bọn họ bên bờ biển, hỏi rõ ngọn ngành. Chẳng lẽ bọn họ bị đánh bại ư? Vân Diệp không hiểu nổi, một đội quân vũ trang tận răng lại không đối phó được với một nhúm loạn quân sao được?
Nhìn thấy Vân Diệp, Lại Truyền Phong nhảy từ trên thuyền xuống, khó nhọc bước lên bờ, lớn tiếng bẩm báo:
– Bẩm đại soái, mạt tướng đã về, lửa đã được đốt, các huynh đệ đã thoát thân bình an, không một ai bị vây trong biển lửa.
– Ta nhớ ngươi còn một nhiệm vụ, đó là bao vây người Cao Ly trong thành. Ngươi lại chưa đánh đã chạy là sao?
Vân Diệp không vui vẻ chút nào. Nếu người Cao Ly mà chạy mất sẽ ảnh hưởng lớn đến hành động sau này của hắn. Có đề phòng và không đề phòng là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.
Lại Truyền Phong cười khổ:
– Đại soái, còn đánh chặn gì nữa? Các huynh đệ mà không chạy nhanh thì đã bị vây trong biển lửa rồi! Gió tối nay thật lạ lùng, lúc thì thổi hướng đông, lúc thì thổi hướng tây, chỉ trong một canh giờ mà khắp nơi đã chìm trong biển lửa. Mạt tướng là người rút lui cuối cùng, nếu không phải Tiểu Ưng kéo đi, nói không chừng mạt tướng đã là người duy nhất tuẫn tiết vì nước rồi.
Vân Diệp nhìn áo choàng thủng lỗ chỗ và mái tóc cháy xém cả mảng của Lại Truyền Phong, gật đầu. Trông có vẻ vừa rồi tình thế rất hung hiểm, hướng gió khó lường, ai biết lửa sẽ lan tới đâu, nên rút lui sớm cũng là thượng sách.
– Hầu gia không cần lo lắng cho thành Ti Sa. Khi mạt tướng đi qua, nhìn thấy nó đã thành biển lửa rồi, những ngôi nhà trong thành cũng đã bắt lửa.
– Vân Diệp, thành Ti Sa toàn nhà bằng cỏ khô, đốt là sẽ cháy. Ngươi đốt cho thống khoái, không sợ oan hồn đến đòi mạng sao?
Uyên Cái Tô Văn ở đằng sau gào lên:
– Những oan hồn kia không biết là ai đốt lửa, nên sẽ không tìm đến ta đâu. Nói không chừng bọn chúng còn cho rằng đó là tai họa thiên nhiên. Bọn ta không nói thì chẳng ai hay. Sau này ta có xuống địa ngục gặp Diêm Vương, ta cũng không nhận. Không có chứng cứ thì làm gì được ta?
Vân Diệp có lẽ là người đầu tiên trên thế gian này dám đòi Diêm Vương đưa ra chứng cứ. Uyên Cái Tô Văn phẫn nộ đến mức gần như phát cuồng, nhưng hắn chẳng làm gì được, vì sợi tơ kia quá âm độc, khiến hắn đành chịu chết. Vân Diệp đã cho hắn một bài học chính trị sống động, đó là trợn mắt nói dối không chớp mắt. Kẻ mà hiện thực bày ra trước mắt còn chẳng dám nhận thì trên đời này còn ai khiến hắn nói thật nữa đây?
Tính cách của chủ soái quyết định đặc điểm của quân đội, câu này quả thật vô cùng chính xác. Khi Lai Tam đứng trước mặt thứ sử Đăng Châu, hắn cũng đàng hoàng nói:
– Phủ quân, bọn mỗ cũng không biết vì sao Đại Hắc Sơn lại bốc cháy. Đại soái dẫn bọn mỗ ra biển đánh bắt cá. Ngài cũng biết, tướng sĩ thủy sư Lĩnh Nam chẳng chịu nổi nhàn hạ, vừa đánh cá vừa luyện binh đã trở thành truyền thống rồi. Năm nào cũng làm thế, chẳng có gì lạ.
– Ài, tiền lương tướng sĩ vốn ít ỏi, ăn còn chẳng đủ no. Đại soái thương bọn mỗ, nên mới mở cho một đường sống này. Buổi tối, bọn mỗ ngủ trên đảo Tam Sơn. Lúc Đại soái nướng cá, ngài phát hiện bờ đối diện bị cháy, tưởng người Cao Ly không cẩn thận gây ra hỏa hoạn. Bọn mỗ không dám tới gần bờ đối diện. Đại soái phái lính gác rồi bảo bọn mỗ đi ngủ. Thật sự không biết sao mà lại cháy.
Nguyên Đại Khả hồ nghi nhìn đầu tóc bị cháy xém rõ ràng của Lai Tam, cùng với quân phục rách rưới, lại hỏi một lần nữa:
– Ngươi biết Cao Ly bị cháy ở những chỗ nào không?
– Biết ạ, là thành Ti Sa. Không biết tình hình người dân nơi đó ra sao. Lửa vẫn còn cháy dữ dội, không thể vào được. Thật tội nghiệp quá, muốn giúp cũng chẳng thể được. Sau đó, Đại soái phái người đi thông báo cho người Cao Ly ở Tam Sơn Phổ, bảo bọn họ đi cứu hỏa. Dù sao cũng là người Cao Ly, sẽ thuận tiện hơn.
Nguyên Đại Khả day day trán:
– Thủy quân nơi đó có đi cứu thành Ti Sa không?
– Úi chao, Phủ quân không biết sao. Người Cao Ly nghe nói thành Ti Sa bị cháy là như nổi điên lên mà đi cứu viện ngay. Lửa cháy cao mười trượng, ban đầu bọn họ không dám vào, nhưng cuối cùng, tất cả đều xông vào thành Ti Sa. Hiện giờ không rõ kết quả ra sao, chỉ mong ông trời phù hộ để cứu được ít người.
– Vậy hai trăm chiến hạm Cao Ly ngươi đưa tới Đăng Châu là thế nào? Người Cao Ly không phải đã đi cứu hỏa hết rồi sao?
– Phủ quân thánh minh! Người Cao Ly tính ương ngạnh, không ai can nổi, nên đã bỏ lại rất nhiều thuyền. Đại soái nói, vứt đi thì phí quá, nên lệnh mạt tướng mang tới Đăng Châu, tìm chủ cho chúng, coi như cũng có cái để ăn nói với người Cao Ly. Đại soái nói, phải giao cho người tốt, ví như Hà Thiệu tước gia từ Trường An tới là một người rất tốt. Phủ quân cũng là người tốt. Ngài thích thuyền nào, bọn mỗ sẽ đưa cho ba chiếc. Đem đi đánh cá cũng tốt.
Mọi bản quyền nội dung đều thuộc về truyen.free, nơi mang đến những trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời nhất.