(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 627:
Vân Diệp hả hê nhìn Uyên Cái Tô Văn rơi vào điên cuồng. Hắn gầm gào với y như một con dã thú, nhưng Vân Diệp chỉ cười, ôm chặt lấy cột buồm. Lúc này mà tháo dây trói trên người thì chẳng khác nào tìm đường chết.
Trong ánh mắt kinh ngạc của Vân Diệp, một cánh tay trắng muốt từ mũi thuyền vươn lên. Nữ nhân kia phơi mông trèo lên thuyền, dáng vẻ thực sự chẳng c�� gì đẹp đẽ. Thấy nàng gian nan leo lên, Vân Diệp bất giác thở phào. Nếu không phải trong tay đang cầm nỏ, e rằng y đã vỗ tay rồi.
Vinh Hoa vật vã bò tới, bầu ngực no tròn loang lổ máu, vai nàng cũng đẫm máu. Vừa rồi bị ngã, mũi tên xuyên qua bả vai nàng. Vân Diệp thấy nàng rút phắt mũi tên đang găm ở vai ra, máu tuôn như suối, nhưng nàng vẫn chổng mông, cắn đứt dây trói của Uyên Cái Tô Văn.
Vân Diệp lần nữa giơ nỏ lên bóp cò, nhưng đáng tiếc ba mũi tên đã bắn hết sạch. Lưu Tiến Bảo đã cắt đứt dây trói, loạng choạng đi tới, chuẩn bị kết liễu nữ nhân kia.
Vân Diệp cũng cởi dây trói của mình ra. Nếu để Uyên Cái Tô Văn chạy thoát thì hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng. Lưu Tiến Bảo cố gắng giữ vững thân mình trên sàn thuyền trơn trượt, vừa đứng vững thì bị một đợt sóng xô vào, đẩy ngã trở lại mạn thuyền.
Dây trói trên người Uyên Cái Tô Văn đã được cắt đứt một nửa, hai tay hắn đã được tự do. Vân Diệp toàn lực kéo dây nỏ, giơ nỏ lên chuẩn bị nhắm bắn thì thấy hai bầu ngực nhuộm đỏ máu bất ngờ xô vào mặt, ôm chặt lấy y.
Uyên Cái Tô Văn đã hoàn toàn thoát khỏi dây trói, vừa định lao lên thì Lưu Tiến Bảo liều mạng giữ lại. Bầu ngực no căng của mỹ nhân áp vào mặt, nhưng Vân Diệp nào có tâm trạng hưởng thụ. Y đẩy nữ nhân kia ra, bóp cò. Rất may lần này mũi tên hơi chệch, nhưng vẫn bắn trúng cánh tay Uyên Cái Tô Văn.
Trong tiếng gào thảm thiết của Vinh Hoa, Uyên Cái Tô Văn vùng thoát khỏi Lưu Tiến Bảo. Hắn liếc nhìn nữ nhân đang ôm chân Vân Diệp một cái, tru lên như sói rồi lao thẳng xuống biển...
Cẩu Tử không hiểu Đơn Ưng nói gì, nhưng y biết đó là tín hiệu rút lui. Y hai chân đạp đất, vọt người lên. Khi đến gần nơi Đơn Ưng đang quyết chiến, Cẩu Tử ném phi đao trúng một tên giáp sĩ. Tên đó gầm rú, trường đao chém loạn xạ vào khung cửa sổ, rồi cổ xuất hiện một vệt đỏ dài, hắn ngã rầm xuống đất.
Đơn Ưng kéo Cẩu Tử lao ra ngoài, ném hai chai lửa vào phòng. Hai tên giáp sĩ vung đao chém loạn xạ, tức thì xăng bắn tung tóe ra khắp nơi, lửa bùng lên. Hai tên giáp sĩ dính đầy xăng, biến thành đuốc sống. Cùng lúc đó, cả gian phòng cũng hóa thành biển lửa.
Nghe tiếng kêu gào sởn gai ốc trong phòng, Đơn Ưng lại lấy thêm hai chai nữa ném vào. Tiếng nổ lớn vang lên, ngọn lửa hung dữ từ cửa sổ, từ đại môn phun ra ngoài. Thế lửa này đừng nói là người, đến sắt cũng phải tan chảy.
Cẩu Tử đứng ngoài ngắm ngọn lửa bùng cháy một lúc. Nghe tiếng huyên náo từ xa vọng tới, hắn mới cười hăng hắc theo Đơn Ưng leo lên tường. Hai người chạy trên tường thoăn thoắt như mèo, mau chóng đến hậu hoa viên. Vừa nhảy xuống, họ liền thấy một nữ tử Cao Ly đang cầm đèn lồng, run lẩy bẩy nhìn hai người.
Đơn Ưng giơ đao lên, Cẩu Tử liền ngăn lại. Hắn đi nhanh tới trước mặt nữ tử đang sợ chết khiếp kia, nhìn cánh môi hồng nhuận của nàng, không kìm được lòng, cúi đầu xuống hôn nàng.
Cho đến khi bị Đơn Ưng tát một cái, hắn mới cười lớn chạy nhanh qua hoa viên, nhảy qua tường, vẫy tay với nữ tử Cao Ly rồi biến mất trong bóng đêm...
Tâm tình của Vân Diệp lúc này thực sự không sao tả xiết. Y luôn tránh nuôi hổ gây họa, không ngờ vẫn để Uyên Cái Tô Văn chạy mất. Y không nghĩ hắn sẽ chết đuối, người như hắn mà dễ dàng chết thế, e rằng sau này đã chẳng thành truyền kỳ rồi.
Cúi đầu nhìn nữ nhân vẫn đang ôm chặt mình, y bực bội nói:
"Được rồi, được rồi, người đã chạy mất rồi, cô còn định ôm tới bao giờ?"
Vinh Hoa lúc này mới kêu lên rồi buông Vân Diệp ra, ôm lấy ngực ngồi sụp xuống. Nữ nhân này đúng là vưu vật hiếm có trên đời này. Làn da trơn bóng dưới ánh trăng phản chiếu như ngà voi, đường cong cơ thể tuyệt mỹ. Sau khi nàng ngồi xuống, Vân Diệp mới phát hiện dưới vòng eo thon thả của nàng là đôi mông lớn đến khoa trương. Mặc dù dính máu và nước biển, nhưng lại mang đến một sức cám dỗ khác lạ.
Nuốt một ngụm nước bọt, Vân Diệp cởi dây trói của mình ra. Lúc này, sóng đã dịu đi nhiều rồi. Lưu Phương phất đèn bão ra hiệu truyền tin, khiến cả đội thuyền bỗng chốc hỗn loạn.
Ghé vào đuôi thuyền quan sát mặt biển, Uyên Cái Tô Văn đã biến mất tăm hơi. Lần này thì phiền phức rồi, mình làm cái quái gì mà cứ đóng giả cao nhân chứ, gặp một cái là cho nhát đao kết liễu luôn không phải xong rồi sao? Mười con chim trong rừng, chẳng bằng một con trong tay. Y đấm mạnh vào mạn thuyền, kêu "Úi da, đau chết mất!"
"Vân hầu, có thể cho ta về phòng không, ta không mặc y phục."
Nữ nhân chết tiệt kia đến giờ còn phát ra lời van nài thảm thương. Vốn dĩ y muốn từ chối, bảo "cô thích phơi mông chạy khắp nơi thì cứ tự nhiên mà phơi ra đi", nhưng đáng tiếc Vân Diệp không phải loại người làm được chuyện đó. Nhìn Vinh Hoa trần truồng bước về phòng như một con thiên nga kiêu ngạo, Vân Diệp đập đầu rầm rầm vào mạn thuyền như tự trách.
Cả đội thuyền mau chóng lao đi. Rừng cây rậm rạp hai bên bờ che chắn gió biển. Liêu Thủy thật kỳ lạ, nước sông đen sì, một số con cá màu đỏ bơi theo đội thuyền tiến vào nội địa, bụng con nào cũng căng phồng. Xem chừng chúng định tới đầu nguồn Liêu Thủy để đẻ trứng. Bọn cá này ngốc thật, Vân Diệp nhìn thấy mấy con nhảy lên bè, quân lính cao hứng nhặt lấy.
Lúc này mà không kiếm vài con cá ăn thì thật quá uổng phí. Thứ này mà đem ướp với muối thì ngon tuyệt vời. Có điều, Vân Diệp ăn một miếng liền nôn thốc nôn tháo. Mùi cá tanh tưởi đến chết người. Đáng đời cho cái tội thấy gì ăn được cũng cho vào mồm!
Rừng cây dần thưa thớt hơn, bên bờ toàn là cây cỏ cao lút đầu người. Nhìn gà rừng vỗ cánh trong bụi cỏ, Vân Diệp rất muốn xuống thuyền bắt. "Lấy gậy bắt được chim, lấy muôi cũng múc được cá" – đó là lời ca ngợi về Liêu Đông ở đời sau. Nay vùng hoang nguyên ít người này nhất định còn giàu có hơn cả đời sau.
Thám mã vừa lên bờ đi chưa được mười dặm đã phải quay về thuyền. Hai bên bờ chẳng hề có đường cho người ngựa đi, đại bộ phận vùng đất còn có đầm lầy, chỉ nửa ngày đã tổn thất ba con chiến mã.
"Vậy thì không cần thám mã nữa, đành tùy cơ ứng biến thôi. Tốc độ của thám mã còn không nhanh bằng thuyền, dù có tình huống phát sinh, đợi chúng về thông báo thì cũng đã quá muộn rồi."
Lưu Phương nói những lời này rất vô trách nhiệm, nhưng đám Lưu Nhân Nguyện lại đồng loạt gật đầu tán thành. Kế sách hiện giờ là đua tốc độ với Uyên Cái Tô Văn, đánh úp khi đối phương còn chưa kịp phản ứng.
"Đánh trận là mạo hiểm, xem ai có thể chịu đựng được, rồi xem ông trời đứng về phe ai."
Lão già vô cùng cảm khái.
"Cổ thư chẳng phải từng nói 'ngồi sau rèm mà quyết thắng ngoài ngàn dặm' sao? Chẳng phải vẫn có những tướng quân như thế sao?"
Vân Diệp xen vào một câu:
"Chưa thấy người nào như thế. Theo lý mà nói, bản triều cũng có vài người xứng đáng gọi là danh tướng, nhưng khi đánh trận, chẳng thấy ai trốn đằng sau mà dễ dàng giành chiến thắng."
Lại Truyền Phong gãi đầu trả lời Vân Diệp, còn Lưu Phương căn bản chẳng thèm để ý tới y.
Vân Diệp đã lên chiến trường hai lần rồi. Y nhớ lại lần ở thảo nguyên Lý Tịn vì truy kích Hiệt Lợi mà lạnh cóng như rùa. Lý Nhị suốt ngày khoe khoang về trận chiến Lạc Dương, nhưng cũng đích thân cưỡi ngựa chém giết cùng kẻ địch, chẳng ai nấp sau lưng mà chỉ nói suông. Nghĩ tới miêu tả trên sử sách, Vân Diệp nhận định rằng đám sử quan thuộc trường phái lãng mạn, đồng môn với Lý Bạch. Thác đổ như đái bậy, đến miệng ông ta lại thành ngân hà trên chín tầng mây. Tóc trên đầu dài ba xích (một mét) đã là ghê gớm lắm rồi, vậy mà lại nói tóc trắng ba nghìn trượng. Hôm nay xem như đã hiểu được cách viết lách của cổ nhân: trừ Tư Mã Thiên ra, những người khác miêu tả thì phải giảm đi một trăm lần rồi hẵng tin. Người Đại Đường bản tính phóng khoáng, Vân Diệp chuẩn bị sau này sẽ giảm độ tin cậy của bọn họ xuống hai trăm lần rồi hãy tính.
Bản chuyển ngữ hoàn hảo này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, kính mong quý độc giả đón đọc tại trang chủ.