Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 632:

Lửa cháy được một lúc, hơn trăm người nghiến răng nhảy từ trên tường thành xuống. Dương Nguyệt Minh dẫn một nghìn tướng sĩ bao vây, quân Cao Ly lảo đảo vẫn cố vùng lên chống cự. Quân sĩ của Vân Diệp cũng theo lối ấy: việc gì có thể giải quyết nhanh gọn thì không cần rườm rà. Chỉ cần một loạt nỏ bắn qua, những kẻ đó nằm quằn quại; có kẻ cứng cỏi hơn thì rút đao tự kết liễu để chấm dứt đau đớn.

Số còn lại bị đưa tới trước mặt Lưu Phương. Một số dùng tiếng Cao Ly chửi bới, Lưu Phương phất tay, những kẻ chửi bới đều bị chém đầu, hiện trường lập tức im bặt.

Lưu Phương dùng tiếng Cao Ly thuần thục thẩm vấn xong, liền bất chấp tín nghĩa, ra lệnh giết hết số người còn lại. Thi thể không chôn cất, chất đống dưới chân thành, chẳng biết liệu có bị lửa thiêu thành tro bụi hay không.

Thành Mộc Để bốc cháy, tất nhiên không thể ở lại được. Vân Diệp rút kinh nghiệm, liền hạ lệnh gia cố lại doanh trại mới dựng được hai ngày qua. Lưu Phương sau khi đi xem xét tình hình Liêu Thủy, sai người lập trại trên núi. Nếu chẳng may địch chặn sông ở thượng nguồn rồi xả lũ xuống thì gay go, không thể không đề phòng.

Vân Diệp nhìn Liêu Thủy sóng cuồn cuộn, không nghĩ rằng người Cao Ly có thể chặn dòng sông rộng ba trăm mét trong thời gian ngắn. Dù dùng máy móc cũng tốn rất nhiều công sức, hiện giờ, muốn làm chuyện đó thì nằm mơ còn dễ hơn.

– "Công kỳ bất bị, xuất kỳ bất ý" (Đánh lúc không đề phòng, ra đòn bất ngờ). Ngươi không nghĩ ra không có nghĩa là người khác cũng không nghĩ ra. Người thông minh không chỉ có một mình ngươi đâu.

Suốt thời gian qua, Lưu Phương không ngừng đả kích sự tự tin của Vân Diệp, đó chính là lạc thú lớn nhất của ông ta.

Vầng trăng lẳng lặng treo trên nền trời, ánh trăng không trắng mà ngả vàng quỷ dị. Lão Phương vừa mới hầu hạ Vân Diệp đi ngủ thì nghe thấy ngoài trại chiêng trống rền vang, mơ hồ còn có tiếng la hét, tựa như có thiên quân vạn mã đang đánh tới. Vân Diệp giật mình ngồi bật dậy, Lão Phương vội vã giúp hầu gia mặc y phục, thấy hầu gia ra ngoài, cũng nghiến răng xách một thanh đao đuổi theo.

Doanh trại vô cùng yên tĩnh. Dương Nguyệt Minh ôm đao ngồi im, thản nhiên gặm đùi dê, chẳng mảy may để ý tới tiếng huyên náo bên ngoài. Lại Truyền Phong dẫn quân lính qua lại tuần tra. Vô Thiệt đang cùng Lưu Phương đánh cờ uống rượu. Vân Diệp phát hiện ra, ngoài mình và Lão Phương, chẳng ai để ý tới tiếng huyên náo kia.

Quả nhiên tiếng huyên náo kéo dài một lúc rồi ngừng hẳn. Vân Diệp ngượng nghịu quay về lều ngủ tiếp, ai ngờ mới chợp mắt được một lúc, tiếng chiêng trống lại ầm ầm vang lên, lần này còn có tiếng vó ngựa dồn dập.

Đây là kế nghi binh làm mệt mỏi quân địch của người Cao Ly ư? Vân Diệp không muốn chạy ra rồi lại mất mặt, nhưng tiếng động ngày một lớn, nếu chẳng may quân Cao Ly tập kích thật thì sao?

Nghiến răng, hắn lại vén rèm bước ra. Lần này chỉ thấy mỗi Dương Nguyệt Minh ngồi đó, những người khác dường như đã đi ngủ hết cả. Vân Diệp vén một tấm lều, thấy quân lính bên trong ngáy như sấm. Thế này sao được? Vân Diệp không thể yên tâm được, Lưu Tiến Bảo đỡ y bước thấp bước cao xuống núi, cho tới khi nhìn thấy những chiếc nỏ tám trâu và nỏ cứng ken dày sau tường trại mới an tâm. Giáo úy trực ban đi tới, ôm quyền nói:

– Khởi bẩm đại soái, quân Cao Ly không ngừng quấy nhiễu, nhưng chỉ là mấy chục kỵ binh nhẹ, vừa rồi xông tới đã bị tiêu diệt hết.

Nói xong, hắn lắp một mũi tên lửa bắn ra ngoài. Quả nhiên, dưới chân núi ở nơi ánh trăng không chiếu tới, vô số tên cắm chi chít, một đống người ngựa chết nằm la liệt ở đó.

Vỗ vai giáo úy, nói một câu khích lệ, Vân Diệp thoải mái quay về lều. Lần này, hắn thề rằng dù bên ngoài có chuyện gì xảy ra cũng sẽ ngủ một giấc thật ngon.

Nằm trong chăn đếm cừu, đếm hơn một nghìn con mới mơ màng thiếp đi. Khi tiếng chiêng canh tư vừa vang lên, đột nhiên có tiếng động vang trời. Vân Diệp vọt ra như tên bắn, vội vàng quát lớn:

– Tiến Bảo! Tiến Bảo! Có chuyện gì vậy?

– Hầu gia, không có gì đáng ngại cả. Quân Cao Ly tập kích, Lưu tiên sinh bảo ngài cứ nghỉ ngơi, chỉ là tập kích thăm dò, Dương Nguyệt Minh sẽ xử lý ổn thỏa.

Khốn kiếp, bị tập kích rồi còn ngủ sao được! Hắn vội vàng mặc giáp vào, dưới sự bảo vệ nghiêm ngặt của thân vệ, lần nữa đi tới tường trại.

Thấy Dương Nguyệt Minh và đám binh sĩ đang chăm sóc người bị thương, trên mặt đất là những tảng đá lớn nhỏ, ngay cả mấy chiếc nỏ tám trâu cũng bị hỏng. Lòng Vân Diệp không khỏi giật thót:

– Lão Dương, quân Cao Ly dùng máy bắn đá sao?

– Vâng thưa hầu gia, lần này bọn chúng đã bỏ ra vốn lớn rồi, mang cả máy bắn đá nặng nề tới, xem ra cũng có bản lĩnh. Nhưng sau đó đã bị nỏ công thành châm lửa thiêu rụi thành than, ngài xem kìa, giờ còn đang cháy.

Dương Nguyệt Minh chẳng để ý tới người tử thương trước mặt, kể vanh vách, nước bọt bắn tung tóe:

Vân Diệp vừa thò đầu ra nhìn thì Lưu Tiến Bảo lập tức kéo lại. Một gia tướng khác đã chắn người trước mặt Vân Diệp, sau đó hắn rú lên một tiếng rồi mềm nhũn dựa vào người Vân Diệp.

Dương Nguyệt Minh phẫn nộ hạ lệnh bắn phá vào vị trí đã đánh dấu trước đó. Lần này, bắn ra toàn là hỏa tiễn, khiến vùng đất đó đỏ rực một mảng. Một võ tướng Cao Ly bị vô số tên xuyên qua, ngã xuống đất cháy như đuốc.

Mũi tên to bằng ngón cái đâm xuyên qua gia tướng. Mũi tên này dài hơn hẳn tên thường, may mắn là nó chỉ đâm vào giáp vai, chưa đủ chí mạng.

Vân Diệp cầm mũi tên kia xem xét dưới ánh đèn lồng. Dương Nguyệt Minh nói, cung có thể bắn ra được mũi tên này dứt khoát phải là cung năm thạch. Không ngờ Cao Ly còn có tiễn thủ như thế, khi đánh thành Đại Vương phải đặc biệt chú ý, kẻ địch như vậy rất đáng sợ.

Trên mũi tên khắc hai chữ "Hắc Xỉ" rất đẹp, chắc chắn là do tay danh gia viết nên. Vân Diệp giận dữ định bẻ tên, nhưng thử hai lần đều không thành công, liền ném phịch sang một bên.

Vô Thiệt đi vào lều, nhìn thấy mũi tên liền nhặt lên, cầm trên tay ước lượng, rồi "ái" một tiếng, nói với Lưu Phương:

– Không ngờ ở nơi này lại có xạ điêu thủ trong truyền thuyết. Cán làm bằng thiết mộc, mũi bằng bạch ngân, đuôi bằng lông chim điêu. Hầu gia, sao ngài thoát được? Mạng của ngài lớn thật!

– Không phải ta mạng lớn, mà là gia tướng đã lấy mạng mình đổi mạng cho ta. Nếu bắt được tên Hắc Xỉ này, ta nhất định sẽ lột da hắn làm kỷ niệm.

– Loại người này rất khó bắt được, suốt ngày nấp trong bóng tối rình rập người khác. Tên võ tướng bị bắn chết kia không phải là xạ điêu thủ, chỉ là một thế thân của hắn mà thôi. Hầu gia, sau này đừng xuất hiện ở giữa chiến trường. Kẻ địch chỉ cần bắn chết ngài thì mọi việc chúng ta làm đều không còn ý nghĩa gì nữa. Lưu Tiến Bảo, phải chăm sóc tốt cho hầu gia của ngươi, khi cần thì lấy mạng ngươi ra đỡ đòn.

Lưu Tiến Bảo "vâng" một tiếng, rồi ngồi ngay bên cạnh Vân Diệp, xem chừng không định rời đi đâu nữa. Lưu Phương kéo Vô Thiệt ra ngoài, chỉ vào mũi tên trong tay mà không biết nói gì.

– Đại cữu ca, nghe nói huynh suýt chút nữa thì bị người ta hạ sát?

Đơn Ưng hớt hải chạy vào lều, thấy Vân Diệp vẫn còn nguyên vẹn mới thở phào nhẹ nhõm. Hắn rót cho mình một cốc trà, uống ừng ực liền ba cốc rồi mới nói:

– Đại ca, đệ đã tới thành Đại Vương rồi. Hiện giờ nơi đó đã giới nghiêm toàn bộ. Trong thành, phàm là dân thường đều bị đuổi đi, nay cổng thành đóng chặt, đến ruồi cũng không bay vào được. Tường thành rất cao, tiểu đệ chưa bao giờ thấy bức tường thành nào cao đến thế, đệ thấy còn cao hơn thành Trường An. Một vạn quân của chúng ta không thể làm gì được nó.

– Vẫn còn cơ hội. Hiện tại, điểm yếu lớn nhất của thành Đại Vương là thiếu nhân lực. Lão Phương nói vật tư tiếp tế cho thành Đại Vương trước nay do thành Thương Nham cung ứng, số lượng vật tư cung cấp mỗi tháng đều có hạn. Nhưng hai tháng trước, số vật tư đưa tới chỉ còn một nửa so với bình thường, tức là một nửa số binh mã đã bị điều đi, rất có khả năng là đã đi ứng phó với Trương Kiệm và Khế Bật Hà Lực rồi. Việc thu gom quân mã vào thành càng cho thấy chúng muốn cố thủ, dựa vào viện binh để khiến chúng ta phải hao tổn đến giọt máu cuối cùng. Hừm, cứ đợi chúng ta quét sạch kẻ địch xung quanh rồi tính tới thành Đại Vương cũng chưa muộn.

Đơn Ưng nhún vai, chuyện này chẳng liên quan gì tới hắn.

Bản quyền câu chuyện này thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free