(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 633:
Kẻ địch hai ngày nay không có động tĩnh, cứ chờ đợi thế này rất bất lợi, nên Lưu Phương chuẩn bị chủ động tìm địch quyết chiến. Lần này không có thuyền để di chuyển, vì vậy mọi người đều mang vũ khí của mình. Vân Diệp yêu cầu mang được bao nhiêu thì mang bấy nhiêu. Nỏ tám trâu, trừ mấy chục cái dùng để canh gác, số còn lại được tháo rời đặt trên xe ngựa, đợi ��ến khi lên chiến trường mới lắp ráp lại, làm vậy cũng là bất đắc dĩ vì không có nhiều xe ngựa để chở.
Trên đường, kỵ binh Cao Ly không ngừng xuất hiện. Rõ ràng không làm được gì mà vẫn cứ kéo đến nộp mạng. Nỏ tám trâu luôn trong trạng thái sẵn sàng phát xạ, chỉ cần kỵ binh Cao Ly đến "biểu diễn kỵ thuật" là bị Vô Thiệt bắn bay đi. Thời gian qua, tên xạ điêu thủ kia biến mất, Vân Diệp biết Vô Thiệt làm thế là để thu hút sự chú ý của hắn, giảm bớt áp lực cho bản thân mình.
Với một số người, không cần nói lời cảm kích, nói ra còn bị người ta ghét. Vô Thiệt và Lưu Phương đều là những người lọc lõi, tinh ranh. Chỉ có tình cảm chân thành từ đáy lòng mới được họ tiếp nhận. Càng vờ vịt, giả dối thì càng bị họ ghét, bởi lẽ làm thế chẳng khác nào sỉ nhục trí tuệ của họ.
Càng tới gần thành Đại Vương, kháng cự càng trở nên mạnh mẽ. Một số nông dân Cao Ly cũng bắt đầu bất an. Sau khi một đội mười người vào thôn thăm dò tình hình rồi biến mất, Vân Diệp hỏi thôn dân, nhưng họ ngậm miệng không nói. Quân sĩ tìm thấy mười cỗ thi thể trong chuồng lợn, lúc đó trưởng lão trong thôn mới quỳ xuống cầu xin.
Vân Diệp không hiểu cách tư duy của họ. Dù biết đại quân đang ở ngoài mà vẫn dám ra tay sát hại quân sĩ vào thôn, chẳng lẽ họ nghĩ cứ quỳ xuống cầu xin là đại quân sẽ tha cho?
Hai mươi mấy người bị trưởng thôn điểm danh mặt xám như tro tàn. Một đám phụ nữ đuổi theo trưởng thôn chửi bới, đánh đập. Họ nghĩ trưởng thôn không khai ra người thân của mình thì sẽ được an toàn sao? Nực cười, có ai nghĩ đến việc mình đang đối mặt với những cỗ máy giết người hay không?
Vân Diệp không nói một lời, cưỡi ngựa rời đi.
Đằng sau có tiếng gào thét thảm thiết, tiếng đao chém vào da thịt văng vẳng bên tai. Vân Diệp cố gắng chuyên tâm vào nhúm lông trắng trên đầu Vượng Tài, ba hay bốn sợi nhỉ? Vừa rồi bị gió làm hoa mắt, phải đếm lại...
Mỗi lần cắm trại, Vô Thiệt đều ở ngoài, một mình ngồi trên xe. Nỏ tám trâu đặt phía trên, có thể xoay ba trăm sáu mươi độ, tên dự trữ dồi dào. Mấy ngày qua, ông ta đã giết vô số du kỵ. Việc thảm sát thôn làng hôm nay chắc hẳn đã khiến tên xạ điêu thủ kia vô cùng phẫn nộ.
Phẫn nộ luôn làm người ta mất lý trí. Khi một xạ điêu thủ lạnh lùng chứa đầy lửa giận trong lòng, bàn tay khống chế dây cung của hắn ít nhiều sẽ run rẩy. Chỉ cần hắn chậm một chút thôi, sẽ bị Vô Thiệt giết chết. Trong tầm bắn của cung năm thạch, đó lại chính là cự ly vô địch của nỏ tám trâu. Ngươi sẽ chỉ vừa nghe thấy tiếng nỏ bật lên, thì lúc đó mũi đục công thành đã xuyên qua người ngươi rồi.
Vô Thiệt nhàn nhã ngồi trên xe ngựa uống trà. Trên vách xe đeo một chuỗi dài những cái tai người, đó là chiến tích thời gian qua của ông ta, mỗi cái tai đại diện cho một mạng người.
Liêu Đông cỏ cây khô héo. Nếu cúi đầu xuống sẽ phát hiện trong bãi cỏ có lác đác những mảng xanh non. Chỉ cần thêm hai ngày nữa thôi, màu xanh này sẽ nhanh chóng lớn lên, tranh thủ trong thời gian ngắn nhất đâm chồi, nảy lộc, hé nụ, nở hoa, kết trái, đó là quá trình hoàn chỉnh của sinh mệnh.
Đằng xa không biết trẻ con nhà ai đốt cỏ, tường lửa dựa theo thế gió nhanh chóng ập tới chỗ Vô Thiệt. Vô Thiệt cứ như không nhìn thấy, vẫn nhàn nhã uống trà. Chén trà này ông ta đã uống gần một canh giờ rồi, trong chén không có nước, chỉ có gió.
Trong tiếng cỏ khô nổ lốp đốp, tiếng dây cung bật lên đanh gọn. Vô Thiệt nghiêng đầu đi, mũi tên to bằng ngón tay sượt qua tai ông ta, còn mang theo một ít tóc bạc.
Vô Thiệt vừa chạm tay vào cò, cò đã hỏng luôn. Cây nỏ tám trâu mất cò hoàn toàn vô dụng. Sau tường lửa, một nam tử toàn thân áo đen đứng dậy, cây cung lớn kéo căng, trên dây cung không ngờ có tới ba mũi tên. Hắn ta nở nụ cười, bởi đối thủ đã chắc chắn chết, không một ai có thể tránh được ba mũi tên của hắn.
Tên bay đi, hắn mới nhìn thấy trước mặt lão già tóc trắng không biết từ lúc nào đã dựng lên một cái bàn mỏng. Hắn không cho rằng cái bàn mỏng ấy có thể chắn được tên của mình.
Vân gia luôn có những thứ kỳ quái. Ví như tấm sắt trước mặt, đó chính là sàn xe ngựa của Vân Diệp. Trước kia đã thử nghiệm rồi, ngay cả nỏ tám trâu cũng chỉ để lại một vết lõm nhỏ trên đó.
Cung năm thạch tuy là lợi khí vô song, nhưng bất kể thế nào cũng không thể so với sức mạnh của một cỗ máy như nỏ tám trâu. Ba mũi tên chạm vào tấm sắt nảy ra, rơi xuống đất. Xạ điêu thủ nhìn thấy khuôn mặt mang nụ cười chế nhạo của lão già tóc trắng.
Lửa cháy đến cách lão già không xa thì tắt ngúm, bởi khi đứng dậy hắn mới phát hiện ra ở đó thiếu một mảng cỏ, lửa không thể lan tới được.
Trong ống tên của hắn còn tám mũi. Giới hạn tối đa của hắn là mười ba mũi tên, bắn hết số đó, hai cánh tay hắn phải nghỉ ngơi tới hai tháng mới có thể kéo lại được cây cung này. Hiện tại, hắn đứng sững trong lớp tro tàn, không dám nhúc nhích. Phía sau lưng lão già, bốn cây nỏ tám trâu đã được nâng lên. Chỉ cần hắn cử động, mười hai mũi đục công thành sẽ xé xác hắn ra.
Trên chiến trường, những kẻ liều mạng thường là lính quèn. Bởi lẽ, họ biết mình chẳng có giá trị gì, rơi vào tay đối phương chỉ có nước bị hành quyết. Các tướng quân lại không nghĩ thế. Họ tin rằng chỉ cần thời cơ thích hợp, mình luôn có thể được trao trả hoặc trao đổi. ��ôi khi, trên chiến trường, các tướng lĩnh quyết chiến sống mái với nhau, nhưng khi rời chiến trường lại trở thành bằng hữu sinh tử cũng chẳng có gì lạ. Họ gọi đó là sự phân minh giữa công và tư, nhưng nào ai biết được những âm hồn tiểu binh kia sẽ nghĩ gì khi họ chè chén hàn huyên cùng nhau?
Xạ điêu thủ ném cung đi. Lập tức có quân sĩ đi lên dùng một sợi dây như tơ trói hắn lại. Hắn đã thử rồi, dùng sức thế nào cũng không thoát được.
Vân Diệp dẫn gia tướng bị thương của nhà mình tới, nhìn xạ điêu thủ một lượt, nghe thấy hắn nói:
– Ta là xạ điêu thủ Cao Ly, tên là Hắc Xỉ Trường. Ta là chí giao với Doanh Châu Đô Đốc, Hộ Đông Di Giáo úy Trương Kiệm của các ngươi. Nếu ngươi đem ta tới chỗ Trương Kiệm, nhất định sẽ được ông ấy trọng thưởng.
– Trương Kiệm à? Ông ta quen ngươi ư? Một quan lại Đại Đường và một quý tộc Cao Ly lại có quan hệ thân thiết đến thế ư? Vậy ta phải viết thư hỏi Trương Kiệm xem vì sao ông ta lại xưng huynh gọi đệ với người Cao Ly.
– Ngươi nói thế là sao? Bọn ta tuy khác nước, chẳng lẽ lại không thể thành bằng hữu? Chẳng lẽ ngươi không có bằng hữu là dị tộc sao?
– Có, ta có một tiểu thiếp sinh con đẻ cái cho ta, còn có một người tên Uyên Cái Tô Văn. Có điều ta đã cướp vợ hắn, rồi ném hắn xuống biển, đại khái là vậy. Ngươi phế một cánh tay của gia tướng nhà ta, vậy hãy dùng một cánh tay của ngươi để đền.
Chuyện Uyên Cái Tô Văn làm Vân Diệp hối hận không kịp. Y quyết không tái phạm sai lầm tương tự. Gọi Lưu Tiến Bảo tới, chuẩn bị chặt một tay của tên xạ điêu thủ để đền cho hộ vệ của mình. Một gia tướng trung thành như vậy, không thể để hắn phải chịu thiệt thòi.
– Cánh tay của gia tướng nhà ngươi sao so được với cánh tay của ta? Ta là xạ điêu thủ, ngay cả hoàng đế của các ngươi cũng chiêu mộ ta, tuyệt đối không hạ độc thủ với ta. Ngươi làm thế chẳng khác nào hủy hoại một báu vật. Hai cánh tay này, trong trăm vạn người cũng khó tìm được một. Đại Đường cũng không có ai có thể được xưng là xạ điêu thủ, làm sao ngươi có thể làm thế được? Nếu ngươi hiến ta cho hoàng đế của ngươi, ngươi chắc chắn sẽ được trọng thưởng. Chẳng lẽ ngươi không biết một quốc gia sở hữu xạ điêu thủ mang ý nghĩa gì sao?
Hắc Xỉ Trường không ngừng lùi lại, muốn tránh xa Lưu Tiến Bảo. Lưu Tiến Bảo mấp máy môi, cuối cùng không nói gì.
Truyện này được chỉnh sửa bởi truyen.free, xin đừng mang đi nơi khác.