(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 636:
Các lão tướng ở Trường An đang nín thở chờ Vân Diệp đại bại. Chỉ cần tin tức bại trận, thương vong thảm khốc của tướng sĩ lan về kinh thành, thì chiến tranh dù không muốn cũng sẽ bùng nổ. Chẳng ai tin Vân Diệp có thể thành công, bởi việc đốt thành Ti Sa, phá Tam Sơn Phổ đã nằm ngoài dự liệu của họ rồi. Còn thành Đại Vương, muốn hạ được mà không có mười vạn quân thì quả là chuyện viễn vông.
– Đúng là mình không nên đối đầu với đám lão già đó. Vân Diệp lẩm bẩm. Nhìn những tráng sĩ chất phác vì tin tưởng mình mà không quản ngại ngàn dặm xa xôi đến nơi đất khách để chiến đấu, y nghẹn ngào đến mức không thốt nên lời.
– Dẹp cái nước mắt đi! Trên chiến trường không dung thứ thứ này đâu. Hãy ưỡn ngực lên, lớn tiếng nói với tướng sĩ rằng các ngươi sẽ làm nên một kỳ tích chưa từng có. Lưu Phương vỗ mạnh lên mông Vượng Tài.
Vượng Tài hí lên lao ra phía trước trận tuyến. Vân Diệp không nói một lời, chỉ rút đao của mình ra, chạm vào vũ khí của những người lính. Tiếng binh khí va chạm nhau tức thì vang vọng khắp chiến trường.
Hai quân sĩ tráng kiện giáng búa xuống, khiến tay đòn khổng lồ hất tảng đá về phía tường thành. Vì khoảng cách hơi xa, điểm rơi không chuẩn xác, tảng đá đập vào tường thành rồi vỡ vụn, rơi xuống sông hộ thành. Sĩ tốt Đại Đường đồng thanh reo hò.
Như thể một màn đối đáp qua lại, trong thành cũng ném ra mấy tảng đá lớn, rơi cách các cỗ xe ném đá không xa. Vì không phải hình tròn nên chúng chỉ va xuống đất, nảy lên đôi chút rồi nằm im.
Thế nhưng, Lưu Phương bất ngờ hạ lệnh thu binh, và quân sĩ đã xuất trận bắt đầu từ từ rút lui. "Thế là xong rồi ư?" Vân Diệp nhìn mặt trời, mới hơi chếch về phía tây, vẫn còn sớm chán, sao lại không tiếp tục oanh kích tường thành nữa?
– Đó vừa là lời cảnh cáo, vừa là lời chào hỏi: nếu không đầu hàng thì sẽ chết. Đối phương cũng đáp lại bằng lời thề chết quyết chiến. Hàm răng trắng nhởn của Lưu Phương trông giống hệt loài dã thú.
Buổi tối yên tĩnh lạ thường. Sau khi trời sáng, chiến tranh lại ập tới nhanh chóng và khốc liệt. Vô số mũi tên như mưa rào đổ xuống tường thành. Vân Diệp nhìn thấy binh sĩ Cao Ly ngã xuống, gào thét trong mưa tên, rồi bị tên cắm đầy người. Họ có khiên lớn che chắn, nhưng mưa tên quá dày đặc, hơn nữa còn rất nhiều mũi tên tẩm lửa.
Nhân lúc mưa tên bao trùm, phụ binh vác túi đất ném xuống sông hộ thành. Suốt nửa canh giờ mưa tên bao trùm, phụ binh đã thành công chặn được dòng nước từ trên núi đổ xuống, đồng thời dẫn nó chảy đi nơi khác. Vốn tưởng nước trong sông hộ thành sẽ cạn đáng kể, nào ngờ chỉ giảm được bốn phần.
– Đại soái, con sông hộ thành đó vốn do nhiều nguồn nước tạo thành. Mạt tướng đích thân đi kiểm tra, tuy không có sông lớn bổ sung, nhưng dưới đáy lại có suối ngầm chảy ra. Muốn chặt đứt hoàn toàn nguồn nước của nó là rất khó. Dương Nguyệt Minh mặt mày đen nhẻm, thân mang khải giáp thường phục, tay trái máu đầm đìa. Hắn chỉ vừa đi xem xét sông hộ thành đã bị thương không nhẹ.
– À ra là vậy. Hạ lệnh nỏ binh lui lại, xe ném đá và xe công thành tiến lên.
Đối diện với tình thế bất lợi như thế, Lưu Phương vẫn hạ lệnh. Nỏ binh lui lại, nhưng không phải toàn bộ, những người nằm ngổn ngang trên đất, họ chết rất thảm. Tảng đá mấy chục cân từ trên tường thành ném xuống, sức mạnh kinh khủng đó không phải thân thể phàm tục nào cũng có thể kháng cự được. Người bị thương đều được đưa về, nhưng người chết thì chẳng thể tìm được thi thể nguyên vẹn.
Vân Diệp nhắm mắt lại, không dám nhìn chiến trường. Y có cảm giác như muốn xông thẳng lên. Lão Lưu từng nói, sợ hãi đến cực điểm sẽ hóa thành dũng cảm, quả nhiên câu này là đúng.
Giỏ của những cỗ xe ném đá được buộc đầy cỏ khô tẩm dầu. Khi châm lửa, lập tức tạo thành những quả cầu lửa khổng lồ. Vô số quả cầu lửa như thế được ném vào thành, tiếng kêu gào trong thành lập tức vang dậy. Vân Diệp đã cho thêm rất nhiều phốt pho vào bên trong, thứ mà dù ở dưới nước cũng cháy được, và chỉ tắt khi cháy hết hoàn toàn.
Trên tường thành đột nhiên xuất hiện vô số cung thủ. Hai bên sườn cũng vang lên tiếng vó ngựa dồn dập, người Cao Ly đã phái kỵ binh ra phá hủy xe bắn đá. Quân Đường lập tức biến thành hình rùa đen, với khiên lớn che kín đỉnh đầu, mặc cho mưa tên hoành hành phía trên.
Lưu Phương hạ lệnh cho quân hai bên sườn. Những cỗ nỏ tám trâu giấu sau các ụ đất đã sẵn sàng đón địch. Khi người Cao Ly hò hét xông ra, chào đón chúng là những mũi tên lạnh lùng, vô tình. Chưa từng có đội quân nào trang bị nhiều nỏ tám trâu đến vậy.
Những mũi tên lớn mang theo tiếng rít lao tới. Ngay sau đó, một nghìn kỵ binh duy nhất dưới trướng Vân Diệp chia thành hai đội lao vào chiến trường mù mịt khói bụi. Khói che tầm nhìn khiến y không thể nhìn rõ tình hình bên trong, Vân Diệp chỉ biết kỵ binh đang chiến đấu qua tiếng hò hét vang vọng.
Trong làn khói mù mịt, một kỵ binh Cao Ly lao ra, tay cầm móc câu, tính móc vào xe bắn đá rồi kéo đi. Nhưng hắn chưa kịp thực hiện ý đồ thì một cây đục công thành đã xuyên thấu người hắn.
Khói tan hết. Trên tường thành nổi lên tiếng thanh la, đây là lệnh thu binh, nhưng bất kể người Cao Ly có gõ thanh la thế nào đi chăng nữa, thì cũng không thấy một bóng kỵ binh nào quay về.
Một trận gió lớn đã quét sạch khói trên chiến trường. Trên tường thành, người Cao Ly gào thét. Dưới thành, Vân Diệp cũng dậm chân đấm ngực. Trên chiến trường chỉ còn lại lác đác chưa tới trăm người còn trụ vững trên lưng ngựa, những người khác nằm la liệt dưới đất, bị chính chiến mã của mình giẫm đạp lên.
Vân Diệp ngẩng đầu thật cao, cố nén nước mắt không cho chảy ra. Y tự vấn bản thân hết lần này đến lần khác: Người đời đánh nhau vì đất đai, vì nữ nhân, vì tiền bạc, còn mình lại đánh nhau vì một đống xương cốt, vì không muốn để những xương cốt ấy lưu lạc xứ người, thế rồi lại phải bỏ lại thêm nhiều xương cốt khác nữa. Chết tiệt, rốt cuộc là vì cái gì? Sai lầm của Tùy Dương Đế, vì sao lại bắt ta phải gánh? Giờ phút này, Vân Diệp hận đám tướng soái đã ép mình đi Liêu Đông đến tận xương tủy.
– Đại soái, mạt tướng may mắn không nhục mệnh, đã chém giết tám trăm kỵ binh Cao Ly, nhưng tổn thất ba trăm tám mươi người. Lại Truyền Phong đứng còn không vững. Vân Diệp phất tay bảo hắn lui xuống nghỉ ngơi.
Dương Nguyệt Lễ được khiêng về. Khôi giáp của Vân gia đã giúp hắn tránh được tai ương, nhưng chỉ nhìn hộ tâm kính lõm sâu vào là biết hắn đã trúng một chùy nặng, khóe miệng rỉ máu. Năm trăm kỵ binh của hắn trở về chưa đến năm mươi người.
Vân Diệp nhìn thi thể khắp nơi, lửa giận bùng lên, đôi mắt đỏ dừ nhìn Lưu Phương.
– Vân hầu, chiến tranh là thế. Chúng ta may mắn giành được chiến thắng đã là hiếm lắm rồi. Người Cao Ly xuất động hai nghìn kỵ binh, các huynh đệ lấy ít thắng nhiều như vậy đã là rất tốt.
– Lưu Phương, ta không cần biết điều đó! Ta không muốn nhìn thuộc hạ chết thêm nữa! Bất kể thành bại ra sao, tối nay ta cũng sẽ đốt thành này. Nếu thành công, chúng ta sẽ đào thi thể. Nếu không thành công, chúng ta sẽ quay đầu bỏ đi ngay lập tức. Ta sẽ mang xương cốt của chúng đi hỏi Lý Tịnh, rốt cuộc chuyện này là sao? Vì sao một nắm xương cốt có thể dùng đàm phán đổi lại, mà lại khiến thuộc hạ của ta phải hi sinh vô ích như thế?!
Vân Diệp túm lấy cổ áo Lưu Phương mà gầm lên. Nếu lúc này Lưu Phương dám nói sống chết trên chiến trường là chuyện bình thường, Vân Diệp chắc chắn sẽ đánh gãy răng hắn.
– Được, được, ngài là chủ soái, tôi không dị nghị gì cả. Nhưng nhất định phải ném toàn bộ đá và cầu lửa vào thành. Hiện giờ nước chảy đã chậm lại, chỉ cần trời tối, chúng ta sẽ đổ dầu lửa, rồi tiến hành đánh nghi binh, thu hút sự chú ý của địch lên tường thành, chúng ta mới có cơ hội.
Vân Diệp cắn răng chấp nhận. Chỉ cần không chết người, khí giới cứ mặc ông ta tùy ý sử dụng. Giờ đây dù phải ném bạc vào thành để giết địch, Vân Diệp cũng sẽ đồng ý không chút do dự.
Hai bên cứ thế đối chọi bằng máy ném đá một cách nhàm chán, chỉ cần là thứ có thể cho vào giỏ là ném hết đi, kể cả thi thể kỵ binh Cao Ly đã chết.
– Vân hầu, đừng ném thi thể địch. Chúng ta là quân đội, không phải là dã thú.
– Ta chỉ tôn trọng người sống, người chết chỉ còn là một đống thịt vô tri, ném đi thì sao chứ? Đương nhiên, huynh đệ chúng ta hy sinh thì phải đưa về, đốt thành tro cốt, ta muốn tự tay đưa cho người nhà của họ.
– Vân hầu, ngài không giữ quy củ như vậy, kẻ địch cũng sẽ không dùng quy củ với ngài đâu. Như thế sẽ mang đến ác danh cực lớn cho ngài... Lưu Phương còn muốn khuyên nhủ thêm, nhưng Vân Diệp bực bội cắt ngang lời hắn:
– Mẹ kiếp, đã là kẻ địch thì phải dùng mọi thủ đoạn, nói lý lẽ cái quái gì! Nếu các huynh đệ nằm xuống kia có thể sống lại, bảo ta khấu đầu với người Cao Ly ta cũng cam lòng!
Vô Thiệt kéo Lưu Phương rời đi. Ông ta nhận ra Vân Diệp đã không còn lý trí nữa, việc y chưa sụp đổ đã là một kỳ tích rồi.
Nội dung biên tập này thuộc sở hữu độc quyền của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.