(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 653:
Lý Thừa Càn cảm thấy có chút gượng gạo, triều đình để mặc các lão tướng tự sinh tự diệt, đó là chủ trương chung, hắn không thể thay đổi được.
Lão Ngưu ngẩng đầu lên nói:
– Đừng hiểu lầm, những lời này không phải lão phu bất mãn với triều đình, mà là hiện tại lão phu sống thoải mái, cùng lão thê du sơn ngoạn thủy, ngày tháng chém giết đã quá ngán ngẩm rồi. Giờ đây nếu có thể, lão phu sau này sẽ không lên trận nữa. Huyện Lam Điền năm nay trồng mấy vạn mẫu khoai tây, lão phu muốn thấy khoai tây chất cao như núi, trên đời bớt đi mấy người chết đói mới là công đức.
Lý Thừa Càn gật đầu. Lão Ngưu nói với hắn, mình và các lão tướng hôm nay tới đây không phải để thương lượng việc gì khác, chỉ vì sủi cảo và gần mười vạn mẫu khoai tây kia mà thôi.
Chưa kịp ăn thì đã có một đám người nữa kéo tới. Đầu tiên là nhóm lão tiên sinh Lý Cương, Ngọc Sơn, tiếp đó Nhan Chi Thôi cũng đến. Khi mọi người hân hoan tụ tập chuẩn bị ăn sủi cảo thì Lý Nhị xuất hiện.
Lý Thái, Lý Khác mặt mày nhăn nhó theo sau. Hoàng đế vi hành không lộ diện chính thức, nên người tới là Lý Nhị. Khái niệm này khiến người ta khó hiểu, Vân Diệp cũng phải tốn công lắm mới phân biệt được sự khác biệt.
Mặc long bào mới là hoàng đế, có thể hiệu lệnh thiên hạ, tùy ý phê chuẩn, uy chấn thiên hạ. Cởi long bào ra thì không còn là hoàng đế nữa, làm việc là việc tư, quyền uy giảm mạnh. Lý Cương ngồi đó chỉ khẽ cúi đầu tỏ vẻ hành lễ, còn Nhan Chi Thôi miệng ngậm thịt lợn, không thèm nhìn lấy một cái.
Lý Nhị mặc thanh bào cổ tròn, đội mũ có hai cánh vểnh ra sau, trông giống một vị tiên sinh hơn là bậc đế vương. Hàn huyên xong liền ngồi xuống. Lý Nhị còn cúi mình hỏi thăm sức khỏe Nhan Chi Thôi, thấy ông cụ khó khăn lắm mới nuốt trôi miếng thịt lợn, liền khen ngợi mấy câu, rồi đợi người khác dọn đồ ăn cho mình.
Vốn chuẩn bị bảo đầu bếp làm, nhưng giờ đây thì không thể. Trường Tôn Xung hấp sủi cảo, Lý Hoài Nhân bê đĩa, Trình Xử Mặc bóc tỏi, Vân Diệp pha nước chấm, Úy Trì Bảo Lâm không nói không rằng thêm than vào lò.
Lý Thừa Càn rất nhanh nhẹn giới thiệu cho phụ thân sủi cảo do mình gói. Tuy xấu xí chút, nhưng Lý Nhị vẫn định bụng ăn bánh của nhi tử. Ông vốn là người hay đổi ý, khi sủi cảo của Ngưu Tiến Đạt bê lên, ông ta không thèm đụng vào thứ sủi cảo méo mó của Lý Thừa Càn nữa.
Người trẻ tuổi ở Đại Đường chẳng có chút quyền lợi nào. Thứ sủi cảo to như nắm đấm do đám Trình Xử Mặc gói đành tự ăn. Sau nửa canh giờ hấp, Trường Tôn Xung vớt ra mười mấy viên thịt cực lớn, nhíu mày gắp vào đĩa của mình và Vân Diệp. Về nhà ăn sủi cảo, vậy mà Vân Diệp lại chẳng được ăn, chỉ toàn thịt viên.
Hoàng đế vi hành, các tướng sĩ đều đã đi ngủ sớm, giương tai nghe động tĩnh bên ngoài, trong lòng ai nấy đều xôn xao. Giờ đây, còn ai nhớ dáng vẻ vắng lặng lúc mình quay về ra sao nữa đâu.
Vân Diệp bê đĩa thịt viên kể cho mọi người nghe chuyện ở hải ngoại: đảo Bồng Lai phong cảnh tú lệ, trời xanh nước biếc, mây trắng bồng bềnh; thành Ti Sa hiểm yếu, thành Thương Nham giàu có. Cuối cùng, y nhấn mạnh kể về thành Đại Vương hùng vĩ.
– Bệ hạ ngài không biết đấy thôi, thành Đại Vương xây bằng đá xanh, tường thành cao hơn thành Trường An. Dưới thành có sông hào bao quanh, mùa đông cũng không đóng băng, vì dưới đáy sông có suối ngầm, còn có cả suối nước nóng. Thiên hạ rộng lớn, không gì là không có.
– Ha ha, người Cao Ly đã tận dụng địa thế đến mức tối đa rồi. Vân Diệp, ngươi thấy thành Đại Vương tốn bao lâu mới khôi phục được như cũ?
Nghe Lý Cương hỏi, Trình Giảo Kim đáp lời:
– Mãi mãi không khôi phục được. Một tòa kiên thành chưa bao giờ bị công phá, một khi bị công phá sẽ là cú đả kích hủy diệt đối với sĩ khí, giống như người phụ nữ, một khi đã mất trinh thì không bao giờ trở lại là xử nữ được nữa.
– Trì Tiết tuy lời lẽ thô tục, nhưng lời thô mà không thiếu lý lẽ. Thành Đại Vương đã hết thời rồi.
Lý Nhị cũng rất thích sủi cảo, ăn hết cả đĩa lớn mới chợt nhớ đến nhi tử vẫn đứng sau lưng, liền đưa đĩa sủi cảo đã nguội ngắt cho Lý Thừa Càn.
Không ai hỏi tới chiến sự. Lý Nhị ăn xong dặn Đoàn Hồng chọn vài món ngon mang về hoàng cung, món này rất hợp khẩu vị của ông ta.
Vân Diệp lấy khuỷu tay huých Lý Thái đang ăn thịt viên bên cạnh, hỏi nhỏ:
– Ngươi nói sẽ tìm một con chó đen mang tới mà, sao lại đến tay không?
– Chó đen nhiều lắm, nhưng ta lại chẳng ưng con chó tầm thường nào, lỡ đâu ăn phân mà lớn lên, không sạch sẽ. Thế nên ta nhắm một con chó lớn trong cung, khi bắt thì bị cha ta phát hiện, thế là cùng đi đến đây. Thành ra chó cũng chẳng bắt được nữa. Chuyện ăn thịt chó cứ giao cho ta, thế nào rồi cũng sẽ có ngày thành công thôi.
Lý Khác nghe hai tên mưu tính chuyện đó mà buồn nôn, nhích ra ngoài một chút, tránh xa hai tên đáng sợ đó.
Mọi người đều biết mục đích của Lý Nhị, cho nên ăn xong thì cáo từ. Cuối cùng chỉ còn lại gia quyến ông ta và Vân Diệp. Lý Nhị thích ngắm trăng bên ngoài, quyết định ra tản bộ. Ông ta đi trước, đám Vân Diệp đi sau, Đoàn Hồng lẩn khuất trong quân doanh như bóng ma.
Lý Nhị quay đầu lại nhìn Vân Diệp chằm chằm:
– To gan! Người ta thì đồ thành, còn ngươi lại diệt thành. Cấp báo tám trăm dặm của Trương Kiệm đã gửi đến ngự án của trẫm, người Cao Ly đang tập trung quy mô lớn, hắn cầu cứu trẫm, Liêu Đông ít nhất phải phái thêm năm vạn binh mã mới có thể giữ được yên ổn. Lý Huyền Tường cũng có tin báo khẩn cấp, người Cao Ly đã nổi điên. Bia đá của ngươi ở thành Đại Vương bị đập nát, nói rằng nếu trẫm không mang đầu ngươi sang Cao Ly thì chúng sẽ không nguôi giận.
Vân Diệp cười:
– Đó chẳng phải kết cục mong muốn của đám sứ thần đi Cao Ly sao.
Lý Nhị hừ một cái:
– Ngươi không lo trẫm lấy đầu ngươi để giảng hòa à?
Vân Diệp nói rất chắc chắn:
– Vi thần chỉ lo ngày mai lên triều phục mệnh, sẽ b��� đám lão phu tự làm khó dễ thôi. Còn về phần lấy đầu người đổi lấy hòa bình, đám lão nho cổ hủ có cam tâm đồng ý để người Cao Ly sỉ nhục Đại Đường như vậy không? Bệ hạ có đồng ý không?
Lý Nhị cười phá lên, vỗ vai Vân Diệp:
– Đúng là thế. Nếu người Cao Ly giả bộ đáng thương, tình cảnh của ngươi sẽ rất tệ. Nhưng bọn chúng lại chọn cách uy hiếp. Đừng nói ngươi là quốc hầu, dù ngươi là nông phu trẫm cũng chẳng đồng ý.
Khi Lý Nhị vừa dứt lời, Vân Diệp và đám Lý Thừa Càn quỳ một gối xuống hô:
– Ngô hoàng uy vũ!
– Tiểu tử, ngươi còn trẻ, cứ từ từ thôi. Đợi đến khi đám lão già kia không còn nhúc nhích được nữa, thiên hạ này mới thực sự nằm trong tay quân thần chúng ta. Có người nói với trẫm, phải dùng đức giáo hóa, như thế mới là nhân binh, không đánh mà khiến người khuất phục, cuối cùng đạt tới cảnh giới thánh vương khiến vạn quốc triều bái. Đến khi ấy bốn biển thanh bình, đao kiếm cất vào kho, ngựa thả về nam sơn, có các sĩ tộc dâng thi phú, bách tính không còn lo cơm ăn áo mặc nữa. Tiểu tử, ngươi nói có thể không?
Vân Diệp mắt trợn tròn, tên ngu xuẩn nào đưa ra kiến nghị đấy? Nhà Tư Mã làm thế, kết quả là gì? Người Hán bị biến từ đệ nhất đại tộc thành dân tộc thiểu số, lẽ nào vẫn chưa rút ra được bài học?
– Buồn cười không? Trẫm nghe thấy kiến nghị này suýt bật cười thành tiếng. Cho nên trẫm phái ông ta đi xoa dịu liêu tộc ở Xuyên. Trường Tôn Thuận Đức sắp biến nơi đó thành một vùng đất trống trơn rồi. Giết đồng bào mình thì chúng lại tán dương khắp nơi, nói là chinh phạt kẻ bất trung, chẳng cần dùng lễ. Còn ngươi giết người Cao Ly thì bọn chúng lại nói là làm tổn hại nhân đức của Đại Đường, không thể chấp nhận được! May mà bọn chúng còn chút liêm sỉ, trẫm nói điều kiện của Cao Ly ra, chẳng kẻ nào bất chấp thể diện mà đồng ý nộp ngươi. Nếu chúng đồng ý, trẫm sẽ giết chúng ngay lập tức.
– Ha ha ha, trận chiến này của ngươi làm trẫm nhìn rõ bộ mặt thật của không ít kẻ. Thừa Càn, con phải nhớ, dùng người phải không ngừng quan sát, không phải chỉ qua một hai lần mà có thể nhìn rõ. Trong đạo dùng người của Gia Cát Lượng có một điều là lấy việc say rượu để nhìn rõ bản tính một người, không thể chỉ nhìn những gì một người thường nói, mà phải xem họ làm gì.
– Trẫm không thích cách làm của Tào Tháo, nhưng không thể không thừa nhận đạo dùng người của ông ta: chọn kẻ sĩ trọng tài mà không trọng đức. Trong loạn thế thì còn được, nhưng thời bình thì không thể. Đáng tiếc thế gian đa phần là kẻ có tài vô đức, hiếm thấy người tài đức song toàn. Cho nên trẫm muốn định ra một chuẩn mực cho bậc đế vương. Suy nghĩ này đã có từ lâu, giờ thì phải bắt tay vào làm thôi.
Bản chuyển ngữ này là tài sản độc quyền của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.