(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 677:
Vân Diệp tức giận đập bàn một cái rầm: – Lão Hứa, ngươi ác quá đấy! Thư viện không bỏ một đồng vốn mà đòi chiếm năm thành lợi nhuận ư? Không được, nhiều nhất cũng chỉ hai thành thôi. Nếu không, cứ cầm phát minh mà tự lo liệu đi.
Hứa Kính Tông thản nhiên đáp: – Không sao, lợi nhuận của thứ này ra sao rồi sẽ rõ. Trường An này nhiều thương gia lắm, chẳng lẽ ta không tìm được đối tác ngoài nhà Vân các ngươi sao? Bốn thành, không thể ít hơn được.
Hứa Kính Tông nhất quyết không nhượng bộ. Cuối cùng, sau một hồi nói khô cả cổ họng, thư viện cũng chỉ thu về ba thành lợi nhuận. Hợp đồng vừa ký xong, Vân Diệp đã nhăn nhó nói: – Vân gia lỗ lớn rồi.
Hứa Kính Tông nghe vậy liền cười nói: – Không thể nào, Vân hầu gia mà còn bán được châu chấu với giá thịt lợn thì thứ này nhất định không tệ. Ta còn thấy thư viện thiệt thòi ấy chứ. Vừa rồi nếu ta đòi bốn thành, nhìn vẻ mặt hầu gia thì cũng sẽ gật đầu cái rụp. Giờ hối cũng muộn rồi!
Vân Diệp vỗ vai lão Hứa, cưỡi xe ngựa khoan khoái về nhà. Vừa vào phòng ngủ đã thấy Tân Nguyệt khóc nức nở. Sao thế này? Ai dám bắt nạt nàng? Ngay cả Lý An Lan cũng chẳng dám.
– Là chàng, chính là chàng! Khiến thiếp bị Trình thẩm thẩm, Ngưu thẩm thẩm trách mắng, còn bị quý phụ trong thành giễu cợt. Trong nhà ăn còn chả hết, chàng lại lệnh mua không hạn chế. Giờ người ta gọi thiếp là “bà dưa”, bại gia giống chàng!
Hóa ra là thế. Vân Diệp chẳng giận, liền giải thích: – Một đám phụ nhân thật chẳng hiểu gì! Nàng nghĩ khoai tây chỉ có thể cầm cả củ ngồi gặm ư? Nàng có biết đệ tử thư viện đã nghiên cứu ra một cách, nghiền khoai tây, lắng thành bột, sau đó làm ra thứ giống miến không? Thấy có được không? Rất đơn giản, phơi khô rồi để bao lâu cũng chẳng hỏng, hơn nữa vị không tệ. Tới khi đó ta làm cho nàng một bữa là nàng hiểu ngay.
– Hơn nữa bã còn có thể nuôi lợn. Chuyện tốt như thế kiếm đâu ra? Một là cởi bỏ được khó khăn cấp bách hiện nay, hai là chúng ta lại phát tài. Bán thứ gì cũng ăn nhau ở cái mới mẻ. Sau này nhà ta không bán bảo thạch nữa, hiện bảo thạch chẳng được giá. Đổi sang bán miến, những thứ thiết yếu như ăn mặc ở mới là chuyện làm ăn tốt có thể làm cả đời.
Tân Nguyệt không cưỡng nổi cám dỗ vật chất. Nghe Vân Diệp nói thế, nàng lập tức cười tươi như hoa, dựa vào lòng trượng phu làm nũng. Từ sau khi Lý An Lan tới, nàng rất hay nhõng nhẽo.
Hiện trong nhà Lý An Lan vô cùng kiêu hãnh. Ngoại trừ Vượng Tài chẳng thèm để ý, thì trong nhà từ trên xuống dưới đều coi nàng là chủ mẫu. Tân Nguyệt có giận tới đâu cũng không đấu lại được thân phận cao quý của Lý An Lan. Một người cao cao tại thượng chỉ cần cố ý hạ mình xuống một chút, chớp mắt sẽ có một đống người vây quanh.
Linh Đang thích nhất là nhà bếp của Vân gia, nơi đó luôn có vô số món ngon. Hiện đã khác thời trong cung rồi, đại cô nương mười tám tuổi sống vô ưu vô lo, thân thể cũng phổng phao nảy nở, không ốm tong teo như trước nữa. Chỉ mỗi tội khi nhìn Vân Diệp, nàng cứ luôn cúi đầu xuống, lấy khóe mắt nhìn trộm. Vân Diệp mà nhìn nàng thêm một cái là nàng vui vẻ cả ngày. Vân Diệp biết tâm tư của nàng, chỉ là không nói ra. Hiện hắn đã áy náy với Tân Nguyệt lắm rồi, còn nạp thêm thiếp nữa thì khó lòng giải thích được.
Vân Diệp rất lãnh đạm với nữ sắc. Na Mộ Nhật là tuyệt sắc giai nhân, Tân Nguyệt và Lý An Lan cũng vượt tiêu chuẩn bình thường, nhưng hắn coi trọng tình cảm chứ không phải chỉ là nhục dục.
Hắn hâm mộ tình cảm giữa Uyên Cái Tô Văn và Vinh Hoa. Nhớ lại chuyện tình cảm của mình và ba nàng, nếu định tự sát, Na Mộ Nhật sẽ đi theo không suy nghĩ. Tân Nguyệt sẽ tính toán, quyết định nuôi con khôn lớn mới là hàng đầu. Còn Lý An Lan sẽ đau thương vài năm, sau đó chuẩn bị cho đại nghiệp của nhi tử.
Vậy cũng tốt. Cách của Na Mộ Nhật thì không ổn, bỏ khuê nữ lẻ loi với cỗ thi thể lạnh băng là hành động dại dột, phải sửa. Lựa chọn của Tân Nguyệt là chính xác. Lý An Lan từ nhỏ tiếp nhận giáo dục kiểu lợi ích của hoàng gia, muốn thay đổi là rất khó.
Có ý tưởng, lại có tiền trong tay, vậy biến ý tưởng thành hiện thực rất dễ dàng. Ngụy Xuân Bằng, với kinh nghiệm làm bánh bột lọc, đã nhanh chóng nắm được cách biến bột thành sợi miến. Thêm phèn chua là được.
Lan Ngọc Thụ mang tiền tới phường Chiêu Quốc, chỉ một buổi chiều đã làm xong công cụ. Xuất phát từ mục đích bảo mật, hắn tự mình đục lỗ ba tấm thép mỏng.
Nhan lão tiên sinh, vốn rất tò mò với những phát minh mới mẻ, cũng đến xem. Ông dặn dò trước rằng, một khi học trò làm ra công cụ dùng được, Vân gia không được mua rẻ. Ông cụ nghĩ rất lâu, đưa ra giá ba trăm quan tiền. Với ông, đó là cái giá cao ghê lắm rồi.
Khoai tây được cho vào cối xay đá, chẳng mấy chốc xay ra nước. Theo cối xay chảy xuống, sau khi lọc hơn mười lần qua hai lớp vải, thu được đầy một thùng. Trình tự còn lại không ai được xem, Ngụy Xuân Bằng và Lan Ngọc Thụ nấp trong phòng tự làm.
Vân Diệp cười tít mắt nhìn Lan Ngọc Thụ phơi những sợi miến trên giàn tre. Nhan Chi Thôi bẹo một miếng cho vào mồm thử. Ăn hai sợi xong mới nói: – Đúng là thứ tốt. So với mỳ sợi càng mịn hơn, thêm gia vị vào sẽ thành món ngon tuyệt vời đây. Mười cân khoai tây được hai lạng miến này. Tốt! Tiểu tử, thứ này để được bao lâu?
– Phơi khô xong chỉ cần không mốc, để hai ba năm cũng được. – Vân Diệp cung kính đáp.
Nhan lão tiên sinh gật đầu: – Đúng là thứ lợi nước lợi dân. Tiểu tử, đừng có sớm tối chỉ nghĩ tới kiếm tiền. Tiền nhiều cũng vô dụng, ngược lại còn rước họa vào thân. Thứ này mười cân khoai tây mới làm ra hai lạng, vậy ngươi bán theo giá mười lăm cân khoai tây là được, đừng bán đắt, biến chuyện tốt thành chuyện xấu.
– Bọn trẻ làm việc chẳng biết kiềm chế, luôn cho rằng nhiều là tốt, không biết rằng nhân lực có hạn. Hàng hóa nhiều, phiền phức cũng nhiều. Những kẻ sống xa xỉ được mấy kẻ có kết cục tốt? Chỉ có thiên hạ cùng giàu có, ngươi mới không thành đặc thù, giữ sự trung dung là tốt nhất.
Nhan lão tiên sinh giáo huấn, Vân Diệp tất nhiên phải cúi đầu nghe. Ông cụ nói gì cũng là đúng. Đã qua trăm tuổi, dù có làm điều hơi bậy bạ trên kim điện cũng chẳng ai dám trách, giáo huấn vãn bối một hai câu có là gì?
Thợ rèn ở phường Chiêu Quốc lại lần nữa trở nên bận rộn. Tất cả cối xay của Vân gia trang viên đều xay khoai tây. Tân Nguyệt, Lý An Lan đích thân xay trong sân, hai nữ tử đầu buộc khăn hoa không ngừng bận rộn, nhìn làm người ta thích mắt. Linh Đang thích nhất là lúc kéo sợi miến. Các thợ nữ bận rộn vớt miến ra, đem lên giàn tre phơi khô. Vườn hoa đã đầy rồi, hiện giờ không chỉ vườn Vân gia mà khắp trang viên đều ngập tràn những sợi miến trắng phau, đủ loại từ nhỏ tới lớn.
– Ngươi cho ta mượn vài bộ công cụ được không? Trong nhà ta có hơn trăm vạn cân khoai tây, kiểu gì cũng phải làm ra mấy chục ngàn cân miến chứ! Khoai tây để lại vài vạn cân là được rồi.
Vân Diệp cười khẩy: – Nằm mơ! Ta mua bao nhiêu tiền từ thư viện đấy. Muốn thì đi mà mua!
Kể từ khi nhà Vân bắt đầu làm miến, Tân Nguyệt là người đắc ý nhất. Những phụ nhân hai ngày trước còn buông lời mắng nàng là “bà dưa”, giờ tới nhà xin lỗi không ngừng, khiến những người nhìn Tân Nguyệt và Lý An Lan sai phó dịch làm miến không ngớt lời mà ganh tị đến phát điên. Trừ việc cho mấy nhà thân thiết như Trình gia vài bộ công cụ, người khác muốn có phải tới thư viện thương lượng vấn đề phí sử dụng. Hứa Kính Tông mấy ngày qua đắc ý đi đường mặt hếch lên trời, hắn rất đắc ý chuyện mình không bán đứt cho Vân Diệp...
Vợ mới cưới của Tân Thái tới nhà một chuyến, ngay sau đó Lý Thái tới, tìm Vân Diệp đang ngủ trưa trên ghế để xin công cụ. Thấy Vân Diệp không cho, Lý Thái liền ngồi trên cành cây trước mặt Vân Diệp nói: – Hắn ta đã hỏi rồi, Hứa Kính Tông khốn kiếp đó muốn b��n phần của nhà ta. Chuyện này khỏi thương lượng! Vợ của ta nói rồi, chẳng qua cũng chỉ là mấy tấm sắt vụn ghép lại mà thôi, ta về nhà tự làm. Chẳng lẽ bản vương không tự làm nổi sao?
Nội dung này được tạo bởi truyen.free, với tâm huyết gửi gắm trong từng dòng chữ.