Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 683:

Bùi Tịch đã hồi quang phản chiếu, ôm chăn dựa trên giường. Thấy Vân Diệp vào, ông chẳng hàn huyên mà nói thẳng luôn: – Thời gian của lão phu không còn nhiều, không khách sáo nữa, Vân hầu. Ngươi thực sự cho rằng lão phu bị ám toán ư? Lão phu thời niên thiếu hoang đường vô cùng, tới già cũng không chịu nổi nữ sắc mê hoặc. Nếu Vân hầu chỉ lo cho thanh danh của Bùi gia th�� không cần, lão phu tự làm tự chịu, che đậy thì chẳng hay ho gì. Chỉ một câu này, dù Bùi Tịch có là sắc quỷ cũng khiến Vân Diệp đánh giá ông cao hơn một bậc. Người có thể nói lời trách nhiệm như thế không phải đại nhân vật nào cũng làm được, nói chuyện xấu của mình mà mặt không đổi sắc. Vân Diệp rất hi vọng mình có thể tu luyện tới mức này. – Bùi công, vãn bối đã gặp Cao Sơn Dương Tử, cũng bị cô ta quyến rũ. Nhưng với trình độ nửa vời của vãn bối mà có thể coi như không, vì sao tới Bùi công lại nguy đến tính mạng? Vãn bối không khen định lực của mình, mà là Bùi công cũng nói bản thân thiếu niên hoang đường, vãn bối cũng tuổi thiếu niên, chẳng có định lực gì. Nên vãn bối cho rằng, trong chuyện này có điều cổ quái, mong Bùi công kể lại cho vãn bối nghe tình hình khi đó, vì người tiếp theo xem Thiên ma vũ chính là vãn bối.

Bùi Tịch cúi đầu ngẫm nghĩ: – Mới đầu, lão phu thấy nữ tử đó tư sắc chỉ trên trung bình mà thôi, vũ đạo có vài phần đáng xem. Tiếp đó, tiếng hát xướng khiến lão phu hứng thú, như nỉ non bên tai, không ngừng nói cho lão phu rằng nữ tử đó đẹp thế nào. Đông người như vậy mà mỗi câu như nói vào tim ngươi, cùng ngươi hòa làm một, tim đập một nhịp, tiếng trống như gõ vào tim, nữ tử lại rên lên. Khi đó, đàn hương lượn quanh làm lão phu tưởng mình đang ở trên mây. – Sau khi uống vài chén rượu, nhìn lại thấy nữ tử kia đẹp không sao kể xiết. Không sợ hiền chất chê cười, lão phu lúc đó thực sự muốn cùng nàng điên đảo, toàn thân kích động, chỉ muốn đè nữ tử đó xuống mà giày vò, cuối cùng nuốt cả xương thịt vào bụng. Hình như lão phu đã làm thế thật, máu ngọt, thịt mặn, xương cốt non như cần. Đó là bữa tiệc thao thiết, lão phu như ác quỷ ở địa ngục, ngồi giữa đống xương cốt mà ăn uống... – Tiệc tàn, lão phu tỉnh lại, nhìn nữ tử kia vẫn chỉ tư sắc trên trung bình, vũ đạo chỉ chấp nhận được, nhưng hạ thể thê thảm. Tới khi máu tuôn như suối, lão phu mới biết đại hạn của mình đã tới, hối thì đã muộn. – Sau đó, lão phu cũng nghĩ phải chăng mình bị ám toán. Nhưng quan viên Hồng Lư tự ngồi đó không dưới mười người, tuy ai cũng phô bày đủ mọi cái xấu, nhưng chỉ lão phu là mất mặt nhất. Bọn họ thề lão phu không hề rời chỗ ngồi một bước, cũng không có ai tới gần lão phu. Rượu đều từ trong chum múc ra, đàn hương cũng là thứ bình thường. Mang về nhà kiểm nghiệm, người ta cũng nói là đàn hương cực phẩm không pha thêm thứ gì. Ha ha ha, chuyện đã tới mức này, lão phu đành nằm nhà đợi hạn tới. – Vân hầu, lão phu tự chuốc nhục vào thân thì thôi. Nếu bị tiểu nhân ám toán, mong Vân hầu trả lại thanh danh cho lão phu.

Bùi Tịch nói xong, gian nan gật đầu coi như bái tạ. Vân Diệp sắc mặt cổ quái nhìn Bùi Tịch: – Nếu như lúc đầu vãn bối còn chưa chắc, giờ nghe Bùi công nói, vãn bối đã khẳng định mười phần mười ngài bị ám toán rồi. Bùi Tịch bất ngờ vùng dậy được, mắt nhìn Vân Diệp không chớp: – Vân hầu nói thật không? Lão phu tuy sắp chết, nhưng cũng không cần sự thương hại. Vân Diệp thấy Bùi Tịch rõ ràng không cầm cự được bao lâu nữa: – Bùi công cả đời kiên cường, cuối đời tất nhiên không tùy tiện hạ mình. Vãn bối không quen kiểu an ủi thế t���c. Vãn bối nói ngài bị ám toán thì chính là bị ám toán. Ngài còn nhớ mỹ nhân bị ngài dùng thiết thủ cào nát mặt không? Bùi Tịch mắt lóe sáng, ngửa đầu cười lớn: – Thì ra là thế, thì ra là thế! Tiếng cười ngưng bặt, người ngã vật ra giường, tuyệt khí.

Bùi gia khóc lóc rầm trời. Đợi bao lâu cuối cùng Bùi Tịch cũng chết, giờ có thể khóc cho thống khoái rồi. Tiếng khóc từ nội trạch làm Vân Diệp rất bực bội. Bùi lão đại lúc này chẳng hiểu là bi thương hay vui mừng, tóm lại là rất hưng phấn, hai chân thoăn thoắt chạy đi chạy lại lo tang sự. Vân Diệp ngồi trong phòng khách mà chẳng ai để ý. Con người sinh ra trong tiếng khóc, rồi được tiếng khóc tiễn đưa. Trừ mấy tiếng khóc đầu tiên khi chào đời là từ phổi, còn lại những tiếng khóc khác không đáng tin. Ví dụ, cái vị đang vừa khóc vừa gặm đùi gà kia rất đáng hoài nghi. Thấy Vân Diệp nhìn mình, y xấu hổ giấu đùi gà vào lòng, tiếp tục khóc rống lên. Không cản trở Bùi gia dùng tiếng khóc ăn mừng, Vân Diệp rời Bùi gia, chuẩn bị về nhà ở Trường An. Bùi lão đại biết cha mình bị ám toán cũng chẳng động lòng, cứ như hiện giờ khóc thật to quan trọng hơn báo thù cho cha. Tước vị, tài sản rồi nữ nhân, xử lý xong mấy thứ này, chẳng biết Bùi lão đại còn tâm tư báo thù cho cha mình không? Đậu Yến Sơn rõ ràng ra dáng một người con hơn Bùi lão đại, vì báo thù cho toàn gia, không ngại ngần đối đầu với nam nhân hùng mạnh nhất. Tuy chết hơi thảm, nhưng thế mới là nam nhân. Hiện nếu Bùi lão đại dẫn gia tướng tới Yến Lai lâu giết sạch ca kỹ, đốt trụi Yến Lai lâu, mai bị lôi ra chợ tây chặt đầu, điều đó sẽ khiến người ta khâm phục hơn là bận rộn lo hậu sự như bây giờ.

Nói tới Yến Lai lâu liền thấy Yến Lai lâu. Lệnh giới nghiêm của Trường An giờ rất lỏng lẻo, buổi tối mười giờ là lúc Yến Lai lâu náo nhiệt nhất. Nữ nhân lòe loẹt nghênh đón khách, oanh yến ríu rít làm người ta bực bội. Thân hình tròn xoe của Yểu Nương không ngừng lăn qua lăn lại trong đám đông, có vẻ đắc ý lắm. Nữ nhân ngu xuẩn, ngươi muốn sống cũng khó. Chỉ cần nữ nhân nước Oa kia đi, Bách kỵ ti lập tức tới xẻ thịt ngươi. Vì chút vàng mà không nghĩ tới tính mạng. Đứng trong bóng tối, Vân Diệp nhìn Yến Lai lâu đèn đuốc sáng choang mà cảm khái. Bùi lão đại chẳng quan tâm tới cái chết của cha, nhưng Lý Nhị nhất định sẽ quan tâm. Bao năm làm trâu ngựa cho Lý gia, chẳng có công cũng có sức, ông ta không đời nào để thủ hạ bị người ta giết mà khoanh tay ngồi nhìn. Yến Lai lâu nhất đ��nh biến thành tro trong lửa giận của Lý Nhị. Hai tên Vương Bát Đản rất quen thuộc dìu nhau từ Yến Lai lâu ra. Từ hai cái chân phiêu hốt kia thì biết hai vị này cần bồi bổ lắm. Thuốc của Tôn đạo trưởng đúng bệnh rồi. – A, Lý huynh, Sài huynh, đã lâu không gặp. Thấy hai vị từ trong đó đi ra, khỏi cần hỏi thăm sức khỏe nữa. – Ái chà chà, thì ra là Vân huynh! Sao lúc này mới tới? Vừa vặn ca ca còn chưa tận hứng, hiện giờ chúng ta vào đánh ba trăm hiệp, không tin không hạ nổi nữ nhân Hà Bắc kia. – Thôi đi, hiện giờ ngươi đi còn chẳng vững, đừng bêu mặt nữa. Huynh đệ được Tôn thần tiên tặng thuốc, nói là rất hữu hiệu. Thuốc có hơi nhiều, không biết hai vị có muốn uống một chén không? – Huynh đệ khách sáo rồi. Thuốc của Tôn thần tiên nhất định tiểu đệ phải uống ba chén. Lần trước tới tìm lão thần tiên bốc thuốc, kết quả bị đuổi xuống núi, chạy chậm một chút thôi là gãy chân rồi. Lão thần tiên cái gì cũng tốt, chỉ tính khí không tốt, đám tiểu bối chẳng có tiếng nói. Vân huynh được tặng, ngàn vạn lần đừng giấu riêng. Mai gọi huynh đệ, chúng ta cùng bồi bổ nhé? – Đương nhiên là thế. Phiền Lý huynh triệu tập huynh đệ, trưa mai ta sắc thuốc sẵn, chúng ta cùng dùng.

Sài Lệnh Vũ chẳng ra cái mẹ gì, Lý Khôi cũng chẳng tốt đẹp. Ba Lăng công chúa thà chết chứ không cưới Sài Lệnh Vũ, làm Lý Nhị nổi điên nhưng chẳng thể làm gì. Sài Lệnh Vũ suốt ngày lêu lổng chốn thanh lâu. Sài Thiệu muốn đưa y vào thư viện, nhưng bị Lý Cương từ chối thẳng thừng vì học vấn không theo kịp. Trẻ ương bướng và trẻ hư là hai khái niệm khác hoàn toàn, Lý Cương không muốn dạy ra một tên bại hoại tài hoa xuất chúng. Lý Khôi là lão nhị nhà Lý Tích. Huynh trưởng hắn ốm yếu lắm bệnh, từng ở trong nhà nguyền rủa huynh trưởng chết sớm. Lý Tích nổi giận đánh gãy một chân, đồng thời thề, dù trưởng tử có bệnh mất cũng không truyền tước vị cho hắn. Thế nên không còn hi vọng gì nữa, hành vi của hắn càng làm người ta căm ghét.

Bản chuyển ngữ này là tài sản của truyen.free, chỉ có tại đây.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free