(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 684:
Sau khi cáo biệt hai người, Vân Diệp cưỡi Vượng Tài về phường Hưng Hóa. Trong nhà, chỉ còn lại mấy lão phó trông nom, còn tất cả nha hoàn, thị nữ đều đã được Tân Nguyệt đưa về Vân gia trang tử. Nếu gia đinh nhà khác tìm đủ mọi cách để trụ lại Trường An, thì gia đinh nhà Vân, hễ có cơ hội là ai nấy đều muốn về trang mà chẳng hề luyến tiếc chốn đô hội.
Nếu các lão ti��n sinh đã muốn xem Thiên ma vũ, vậy thì khâu an toàn phải được bố trí cẩn thận. Còn ai thích hợp hơn đám công tử bột để đi tiên phong đối phó với hiểm nguy này đây? Chỉ cần bọn chúng uống thuốc của Tôn Tư Mạc, cùng lắm là hành vi cử chỉ có phần lố lăng một chút, chứ tuyệt đối không nguy hiểm đến tính mạng. Cao Sơn Dương Tử chắc chắn sẽ rất vui vẻ mà biểu diễn Thiên ma vũ cho mình xem thôi.
Ngồi trong thư phòng, y lấy báo cáo của Bách Kỵ ra xem đi xem lại ba lượt. Thật thú vị, y đã sớm đoán ra sủng phi kia vẫn còn sống mà, vậy thì người phụ nữ mà y đã chiêu hồn xuất hiện rốt cuộc là ai?
Chẳng lẽ Lý Uyên không biết người phụ nữ này còn sống sao? Có điều dù biết, có lẽ ông ta cũng chẳng mảy may thương tiếc gì. Nữ nhân mỹ lệ thì khiến người ta lưu luyến, còn nữ nhân xấu xí thì cứ đi gặp quỷ đi. Vân Diệp không tin rằng tình cảm có thể khiến Lý Uyên bỏ qua dung mạo. Sủng phi ngày nào có lẽ đã không còn muốn sống nữa. Giết Bùi Tịch, ắt hẳn hoàng gia cũng là mục tiêu của ả. Không thể giết người, vậy thì làm hoàng gia bẽ mặt cũng đã đạt được mục đích rồi.
Không biết ả ta lợi dụng Cao Sơn Dương Tử, hay chính ả bị Cao Sơn Dương Tử lợi dụng. Có lẽ cả hai đều có chung mục đích, đó là muốn Đại Đường phải nghiêng ngả dưới váy hồng.
Ngay cả lúc tắm rửa, Vân Diệp vẫn suy nghĩ xem thiền xương có tác dụng gì. Liệu nhịp điệu có nhất trí với nhịp tim? Nhưng những người có mặt ở đó lại có nhịp tim khác nhau, muốn mọi người rơi vào ảo ảnh thì nhất định phải có thứ khác phụ trợ. Nếu không, chỉ trong mật thất, Thiên ma vũ mới có uy lực chứ ở ngoài thì chẳng có chút uy lực nào.
Một sự thông, vạn sự thông. Khi kéo chăn chuẩn bị ngủ, Vân Diệp thở phào nhẹ nhõm.
Mới sáng tinh mơ, Lý Thái đã mò tới, nói rằng y đã thông báo cho đám công tử bột chiều nay sẽ tụ họp ở Vân gia, tối thì cùng đi Yến Lai Lâu xem Thiên ma vũ.
Vân Diệp đang vùi đầu ăn cơm, lấy dưới gầm bàn hai chiếc mặt nạ hình mõm lợn mà đám thợ làm lò xi măng thường đeo, đưa cho Lý Thái một cái. Húp hết bát cháo đậu đỏ, y nhìn Lý Thái thuần thục đeo mặt nạ lên mặt, điều chỉnh cho vừa vặn, rồi mới hỏi:
– Ngươi nghĩ không khí có vấn đề à?
Vân Diệp gật đầu, điều chỉnh lại chiếc mặt nạ của mình. Buổi tối y phải dựa vào nó để giữ cho đầu óc tỉnh táo. Sau khi chuẩn bị mọi thứ chu đáo, Vân Diệp quyết định đi xem Thiên ma vũ. Y không tin rằng có ai đó có thể khiến người ta điên cuồng mà không cần dùng thuốc mê.
Đến trưa, khách khứa đã không ngớt kéo đến. Các lão phó liên tục đón khách dẫn vào hậu hoa viên, khiến Vân gia vốn vắng vẻ tức thì trở nên nhộn nhịp hẳn lên.
Hai mươi ba vị khách quý ngồi trong hoa viên đợi Vân Diệp sắc thuốc xong. Trường Tôn Xung đã làm liền ba bài thơ. Trình Xử Mặc thì hái liền bảy tám quả lê xanh trên cây, mỗi quả chỉ cắn một miếng rồi vứt đi, miệng không ngừng chê lê trong nhà không ngon.
Lý Hoài Nhân tương đối điềm đạm, ngồi vững vàng chờ thuốc. Thời gian qua hắn cũng thấy mình lực bất tòng tâm, mà Tôn thần tiên vốn không kê thuốc tráng dương, khắp thiên hạ chỉ có Vân Diệp mới khiến lão thần tiên phá lệ. Vì vậy, hắn rất quý trọng cơ hội hiếm có này, ��úng là cần phải bồi bổ một phen cho ra trò.
Trường Tôn Xung có hai nhi tử và một khuê nữ, Vân Diệp cũng vậy. Trình Xử Mặc vì chưa cưới chính thê nên không dám phóng túng, nếu không thì đã có mấy đứa con rồi. Mình cũng phải nỗ lực thôi, bốn lão bà trong nhà ngay cả một cái trứng cũng chẳng đẻ nổi. Một hai người còn có thể nói là do nữ nhân có bệnh, chứ đến bốn nữ nhân đều không có động tĩnh gì, xem ra vấn đề là ở mình rồi.
Đến nhà người khác chỉ uống rượu, đến Vân gia lại không ngờ phải uống thuốc tập thể. Đám công tử bột mang tâm tư nửa đùa nghịch, nửa háo hức chờ thuốc sắc xong, tối sẽ đại náo Yến Lai Lâu.
– Diệp Tử, ca ca khỏe đến mức có thể đánh được cả hổ, không cần bồi bổ đâu. Xương cốt ngươi không tốt, uống luôn cả bát của ca ca đi.
– Xử Mặc, phải uống. Tối nay nói không chừng sẽ rất nguy hiểm. Đây không phải thuốc tráng dương, mà là thuốc thanh tâm trừ hỏa, ức chế dục vọng. Thiên ma vũ rất đáng sợ, phải chuẩn bị kỹ càng mới đi, đó mới là điều người trí làm.
Nghe vậy, Trình Xử Mặc làm một hơi cạn sạch bát thuốc, cười lớn rồi đi vào đám đông đùa nghịch. Đám Trường Tôn Xung cũng đã biết ngọn nguồn nên uống sạch thuốc không chút do dự.
Vân gia bày tửu yến ê hề, mọi người vừa ăn uống vừa đợi mặt trời xuống. Đi chơi thanh lâu vào ban ngày ban mặt thì chẳng ra thể thống gì. Còn Vân Diệp đợi thuốc phát huy tác dụng, đến khi y tự mình thử nghiệm mà không cảm nhận được sự tồn tại của tiểu đệ đệ, lúc đó y mới biết thuốc đã có tác dụng. Lý Thái cứ nhìn chằm chằm hạ thể của mình suốt, Trường Tôn Xung mặt mày hoảng sợ, còn Lý Hoài Nhân thì hỏi Vân Diệp đến tám lần liền.
Biết làm sao được, đám công tử bột này làm gì có chút định lực nào chứ. Phấn khích lên, bảo bọn chúng biểu diễn tại chỗ, bọn chúng cũng làm được. Cả đám thối tha đó đã đổi nha hoàn, đổi tiểu thiếp cho nhau chán chê rồi, giờ cuồng hoan cùng nhau thì có là gì. Chỉ có giải quyết tận gốc mới ổn.
Đám công tử bột mang theo cả đám ác nô phóng ngựa trên phố, khiến chó chạy gà bay. Thấy võ hầu tuần đêm, chúng còn cố ý thúc ngựa truy đuổi. Đến khi võ hầu rơi xuống cống, chúng mới cười hô hố vỗ ngựa bỏ đi.
Vân Diệp và đám Trường Tôn Xung đi cuối cùng. Thấy chiêu bài Yến Lai Lâu, thi hứng của Trường Tôn Xung dâng trào, bèn cười nói với Vân Diệp:
– Hỏi chàng sầu muộn bao nỗi, mà như thái giám chơi thanh lâu.
Vân Diệp biết, trong quan niệm thuần phác của người Đại Đường, vạn ác dâm làm đầu. Người dân thông qua nhiều phương thức để khống chế dục vọng này. Dù sao chúng ta là người, không thể giống như loài bọ gậy, dùng toàn bộ thời gian trong cuộc đời mình để giao phối, cũng chẳng thể giống loài sư tử, mỗi ngày giao phối đến trăm lần. Chúng ta phải có những theo đuổi cao xa hơn.
Nhưng với đám người trước mắt thì thôi vậy. Trong cuộc sống của bọn chúng, ăn chơi hưởng lạc chiếm cứ phần lớn. Mặc dù có vài kẻ tỉnh táo, nhưng rồi cũng vẫn trượt dài trong cái vực sâu không đáy này.
Gọi là công tử bột thì phải lấy số lượng lão bà ra làm tiêu chuẩn đánh giá. Vân Diệp chỉ có ba lão bà, nên là đối tượng bị chế nhạo trong quần thể này. Luật Đại Đường quy định, hầu tước có thể cưới sáu lão bà, cả sáu đều có bổng lộc do quốc gia nuôi dưỡng, không cần Vân Diệp phải lo lắng.
Trường Tôn Xung cưới Trường Lạc, tiện thể nạp luôn sáu thị nữ của Trường Lạc vào phòng. Còn về thị thiếp trước đó thì không cần tính, tên này ngay cả mẹ của ba đứa con mình là ai còn chẳng rõ. Dù sao, tất cả đều tính là con của Trường Lạc, gọi Trường Lạc là đại mẫu. Còn mẫu thân ruột của mình, cũng giống như các thị thiếp khác của phụ thân, đều có một cái tên chung là di nương.
Đãi ngộ của Trình Xử Mặc cũng chẳng tốt hơn. Cưới Thanh Hà thì phải cưới hết cả thị nữ của Thanh Hà. Trong mắt tất cả mọi người, đó là hành vi tích đức, nếu không làm thế thì là xỉ nhục công chúa.
Trong đám công tử bột, có bốn kẻ chuẩn bị cưới công chúa, hai kẻ đã sắp cưới. Đây là đám công tử bột đẳng cấp cao nhất ở Đại Đường, có danh tiếng trong thế giới ngầm của Trường An.
Yểu Nương cười như hoa mà ra đón, chưa kịp mở miệng thì đã bị Sài Lệnh Vũ nói ngay:
– Chẳng phải đã nói với ngươi rồi sao, thấy bọn ta tới là phải lập tức lấy quạt che mặt vào chứ? Ta tới đây để xem mỹ nữ khiêu vũ, chứ không phải để nhìn cái mặt già của ngươi. Lần nào tới đây, nhìn thấy cái mặt của ngươi là ta mất hứng quá nửa rồi.
Yểu Nương bèn lấy quạt che mặt, cười hỏi:
– Hôm nay là ngày gì mà tất cả các thiếu gia quý nhân của Trường An đều tới tiểu lâu thế này? Khỏi phải nói, tiện tỳ sẽ đuổi khách ngay. Trừ mấy vị ra, những khách khác tiện tỳ sẽ đuổi hết. Các công tử thấy sao?
– Đuổi hay không thì bọn ta mặc kệ. Huynh đệ bọn ta tới đây để tìm vui. Nghe nói Vương nữ Cao Sơn Dương Tử đang ở tại Yến Lai Lâu, bọn ta tới để bái phỏng nàng.
– Hầu gia, vị vương nữ đó chỉ ở trong Yến Lai Lâu thôi, tiện tỳ làm sao mà mời được ạ.
– Bảo tử, ngươi mau nghĩ cách đi. Hôm nay tới đây tận hai mươi bốn vị, không vị nào là ngươi có thể qua loa ngăn nổi đâu. Ngươi mau nhân lúc tâm tình bọn ta đang tốt mà gọi vị vương nữ kia ra đây đi.
Tác phẩm này thuộc bản quyền của truyen.free, xin vui lòng không sao chép trái phép.