Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 687:

Vân Diệp gồng mình, không để cơ thể đung đưa theo nhịp điệu. Y quay đầu nhìn những công tử bột khác. Mắt Lý Thái vô hồn, dường như hồn vía đã lạc về phương nào. Trường Tôn Xung nằm nghiêng trên giường, tay cầm chén rượu khua khoắng theo tiếng nhạc. Trình Xử Mặc mở to mắt nhìn không chớp. Lý Hoài Nhân nuốt nước bọt nhìn chằm chằm bầu ngực vũ nữ, chắc hẳn đang so sánh xem ai quyến rũ hơn.

Những công tử bột hàng sau thì người ngả nghiêng theo điệu múa của vũ nữ. Sài Lệnh Vũ bị hai kẻ bên cạnh giữ vai, không động đậy được.

Có người thổi kèn lá, tiếng kèn như nữ tử đang ai oán gọi tình nhân trở về. Gió lạnh xuyên qua cửa sổ, đêm khuya tịch mịch. Người ta ôm ngực tự giữ ấm, khúc tàn người cũng tan, gọi vạn tiếng cũng chẳng về.

Từng giọt nước mắt lăn dài trên má vũ nữ, rơi xuống ngực, đôi tay nàng múa càng thêm cuồng loạn. Tiếng trống rầm rầm, như tiếng bước chân tình nhân đi xa, không cách nào giữ lại.

Phạm âm lại nổi lên, lòng người như tro tàn. Chân núi có tăng nhân, mặt mày đẹp đẽ hiền từ, khoan dung mà từ bi. Tình nhân quay đầu nhìn kiều nương, tóc rơi thành tăng, kèn thổi, quỷ khóc đêm, kiều nương treo cổ.

"Dĩ vô sở đắc cố, Bồ Tát. Y Bát Nhã Ba La Mật Đa cố, tâm vô quải ngại. Vô quải ngại cố, vô hữu khủng bố, viễn ly điên đảo mộng tưởng, cứu cánh Niết Bàn."

Giọng nữ chói tai, xuyên thấu màng nhĩ. Kinh Phật từ bi bị đọc lên thành âm điệu âm u, độc ác. Gió thổi dây thừng, kiều nương sống lại, thề quyến rũ hết thảy tăng nhân thiên hạ.

Khi Cao Sơn Dương Tử vặn vẹo trên mặt đất như một con rắn, Vân Diệp chỉ muốn bước tới đỡ ả. Nàng ta quá thống khổ, xương khớp hai vai như bị tháo rời, tóc tai tán loạn phủ lên gương mặt đầm đìa mồ hôi, đôi mắt ngập tràn vẻ van nài vô tận. Má Cao Sơn Dương Tử cọ xát chân Sài Lệnh Vũ, trông như con dê nhỏ tìm được vòng tay ấm áp. Vân Diệp bỗng thấy ả há miệng cắn Sài Lệnh Vũ, máu tươi trào ra, vậy mà Sài Lệnh Vũ vẫn thờ ơ. Khốn kiếp, thế là đã nhập mê rồi sao? Ngươi đâu phải vai chính!

Không chỉ có Vân Diệp mang suy nghĩ ấy, nhưng khác với y, mấy gã công tử bột đã bắt đầu tranh giành nhau, ôm người này kéo người kia, túm tụm lại thành một mớ hỗn độn.

Trường Tôn Xung đã nhắm nghiền mắt, còn mấy gã công tử bột thì mồ hôi đầm đìa, xem chừng không thể chống cự nổi nữa. Trình Xử Mặc kỳ quái nhìn quanh, còn Lý Hoài Nhân thì càng háo hức nhìn chằm chằm bầu ngực vũ nữ.

Thấy Cao Sơn Dương Tử vuốt ve Sài Lệnh Vũ nhưng gã vẫn không có phản ứng gì, Vân Diệp suýt bật cười. Mị lực của cô mà còn lợi hại hơn cả thuốc của Lão Tôn thì ta xin nhận thua. Sài Lệnh Vũ giờ đây chỉ bị thất tình mê hoặc, y vẫn là một tình nhân đầy day dứt, nhưng nếu cô có thể khiến một tên tình nhân thái giám có phản ứng thì mới xem cô lợi hại.

Lý Thái thì vẫn cầm bút than vẽ nguệch ngoạc trên giấy, trông như đang giải một công thức cực kỳ khó. Gã mà lạc vào thế giới của mình thì tám con trâu cũng không kéo lại được...

Cao Sơn Dương Tử thấy Vân Diệp đi tới thì cười như hoa nở, thân hình càng uốn éo dữ dội. Ả định ôm lấy chân Vân Diệp thì phát hiện y đã tránh né, đỡ Sài Lệnh Vũ về ghế, rồi đổ cho gã một bầu rượu mạnh. Thế là gã công tử bột trở thành một con ma men.

Vân Diệp khoanh tay tiếp tục nhìn Cao Sơn Dương Tử múa. Giờ y đã hiểu, Thiên ma vũ quả thực là một vũ điệu không tồi, nó mang lại không gian tưởng tượng vô hạn cho người xem, tựa như một bộ phim khiến người ta rơi lệ, chỉ khác ở chỗ tất cả những đoạn phim đó đều do đầu óc ngươi tự hoàn thành.

Cao Sơn Dương Tử bị kích thích hét lên, rút một cái châm trên đầu ra, rạch lên ngực. Một vết máu dài hơn một xích xuất hiện trên bầu ngực nõn nà, chạy qua nhũ hoa ửng hồng. Bầu ngực vẫn phập phồng không ngừng. Một người đã đành, tất cả vũ nữ đều rạch ngực, khiến cảnh tượng trở nên tráng lệ một cách quái dị. Không khí lập tức tràn ngập mùi máu tanh, ngửi kỹ không ngờ còn có mùi thơm ngọt lịm.

Ngọt ngào? Không phải y chưa từng ngửi thấy mùi máu, nhưng đâu có mùi vị này! Không xong rồi! Vân Diệp vội vàng đeo mõm lợn lên, hít thở thật mạnh mấy hơi mới xua đi được cảm giác váng vất ấy.

Trường Tôn Xung phản ứng cũng không chậm. Trình Xử Mặc cũng đã đeo mõm lợn vào. Lý Hoài Nhân ngửi thêm hai lượt mới rất miễn cưỡng đeo vào, còn giúp cả Lý Thái.

Chỉ có tám người kịp đeo mõm lợn lên, số còn lại thì cười dâm dật, lượn lờ quanh đám vũ nữ như chó săn. Đây mới là phần dâm dục nhất của Thiên ma vũ. Những nữ tử kia dốc sức khiêu khích, Vân Diệp thấy trong miệng các vũ nữ có một viên thuốc màu trắng, đầu lưỡi thơm vươn ra liền biến mất.

Vân Diệp đeo mõm lợn vào, trông chẳng thể gọi là điển trai, nhưng đôi mắt y lại sáng khác thường. Trình Xử Mặc tới gần Vân Diệp, nói lớn:

– Con mẹ nó, Thiên ma vũ đúng là danh bất hư truyền, vừa rồi lão tử thiếu chút nữa đã bị lún sâu vào.

Vân Diệp rất thất vọng, vì không có chứng cứ. Viên thuốc đã bị đám vương bát đản kia nuốt chửng mất rồi, chúng chỉ còn biết dúi đầu vào ngực vũ nữ. Thôi bỏ đi, không nguy hiểm gì, sàm sỡ một chút cũng tốt.

Cao Sơn Dương Tử thấy Vân Diệp không có phản ứng thì dẫm chân, chuông ở cổ chân nàng leng keng, tiếng trống cũng vang lên thình thịch thình thịch. Chẳng biết từ lúc nào, lại có thêm một vũ nương che mặt xuất hiện. Nàng tóc xõa ngang lưng, hai tay giơ cao, cổ tay trắng ngần đưa lên không trung tạo thành tư thế uyển chuyển, quyến rũ. Chiếc áo trắng hơi ngắn để lộ vòng eo trắng ngần, mềm mại đang đong đưa trông mê hồn khôn tả. Vóc người uốn lượn đầy đặn của nàng tuyệt đối không phải một thiếu nữ như Cao Sơn Dương Tử có thể sánh bằng. Mỗi cử chỉ đều toát ra phong tình thành thục làm người ta phát cuồng. Nếu Cao Sơn Dương Tử là ma nữ thì ả này chính là quỷ mẫu. Đây là lần đầu tiên Vân Diệp thấy tim mình đập mạnh như vậy, đây mới thực sự là nữ nhân chứ!

Muốn nhắm mắt lại mà không nỡ. Tim y bất giác đập theo nhịp chuông của vũ nương kia. Giờ đây, y chỉ muốn nhào tới xé toạc khăn che mặt c���a nàng để nhìn cho rõ.

Khăn che mặt? Nghĩ tới đó, Vân Diệp thất kinh. Đây chính là mỹ nhân bị hủy hoại dung nhan sao? Lý Hoài Nhân vốn xưa nay mê mẩn những nữ nhân thành thục, đã nhào tới như điên, mõm lợn rơi lúc nào không hay. Trường Tôn Xung mắt chuyển sang màu đỏ, cuối cùng gã cầm bầu rượu đập mạnh vào gáy mình, rồi nhũn người ra giường.

Tim y đập quá mạnh, thình thịch, như muốn vọt tới cổ họng. Chân Trình Xử Mặc cắm một chiếc đũa, tay Lý Thái run rẩy, đôi mắt vẫn không ngừng liếc nhìn vũ nương.

Trong mõm lợn của Vân Diệp toàn nước bọt. Mùi ngọt lịm kia như vẫn quanh quẩn trong đó. Thứ này rốt cuộc bá đạo đến mức nào? Vũ đạo của nữ nhân kia đã khơi lên ngọn lửa dục vọng dữ dội nhất trong lòng nam nhân.

Chẳng trách Bùi Tịch gặp họa. Một ông già bảy tám chục tuổi mà tim đập như đánh trống, còn đập cả tuần hương, không suy kiệt mới là lạ. Thêm vào đó là tình dục dày vò, sống thêm được ba ngày đã là tổ tông tích đức lắm rồi.

Thật mê người, y chỉ muốn bước tới ôm lấy eo nàng, vùi đầu vào ngực nàng cho đến chết ngạt. Bất kể thế nào, y cũng không uổng phí chuyến đi đến nhân gian này. Còn về việc hôn môi nàng thì thôi bỏ đi, nữ nhân này xấu lắm!

Vân Diệp lẩm bẩm cả nghìn lần những lý do để không đến gần nữ nhân này, cuối cùng mới ổn định được tinh thần.

Y không đi, nhưng nữ nhân đó lại tới bên cạnh y. Nàng vừa đi vừa múa, như thiếu nữ thanh thuần bẻ dương liễu bên sông, thẹn thùng đi tới.

Trình Xử Mặc rống lên, đâm đầu vào cửa sổ lao ra ngoài, mồ hôi chảy ròng ròng dưới cằm...

Lửa cháy ngùn ngụt trong lòng, nhưng không có chỗ để phát tiết. Vân Diệp chỉnh lại mõm lợn, hít sâu mấy hơi. Đầu óc y vốn thiếu dưỡng khí giờ mới phục hồi lại chút. Mùi tanh mang vị ngọt vẫn rất đậm, khiến người ta sinh ra thứ khoái cảm bạo ngược. Thuốc của Tôn Tư Mạc quả nhiên rất có tác dụng, dù bị kích thích mãnh liệt như thế mà y vẫn không nảy sinh mấy dục niệm. Đây chính là chỗ dựa duy nhất của Vân Diệp lúc này.

Lý Thái cắm đầu vào gối như một con đà điểu, miệng lẩm bẩm không biết đang đọc gì. Cứ thế này, Vân Di���p rất lo gã sẽ bị chết ngạt.

Đoạn văn này được đăng tải độc quyền tại truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free