Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 688:

Vũ nữ che mặt đã bị đám hoàn khố chặn đường, lúc này Vân Diệp mới có cơ hội điều chỉnh lại tâm trí. Nếu đã trúng chiêu, vậy thì cứ buông thả, giải phóng tâm tư đã dồn nén bấy lâu.

Cắn rách lưỡi, miệng đầy vị máu tanh nồng, mằn mặn. Tiếng chuông đã loạn nhịp, tiếng trống càng thêm dồn dập. Cao Sơn Dương Tử uốn éo tựa rắn trước mặt Vân Diệp, miệng cười quyến rũ như một giấc mộng xa xăm. Khi đôi môi hồng của ả kề sát Vân Diệp, chu ra định hôn, Vân Diệp thô bạo hất đầu ả sang một bên. Con mẹ nó, đừng có che mắt lão tử, để lão tử xem cho rõ Thiên ma vũ!

Nụ cười trên môi ả biến thành vẻ phẫn nộ, mặt mày xanh mét. Đám hoàn khố định xông vào tóm lấy vũ nữ, nhưng nàng linh hoạt như cá, chẳng ai động vào được. Đôi mắt sáng lấp lánh nụ cười ấy, lườm Vân Diệp một cái, vừa u oán vừa trách móc.

Mắt mỹ nhân quả nhiên biết nói. Khi vũ nương che mặt tháo chuông vàng ném cho Vân Diệp, y lại phải cắn rách lưỡi lần nữa để không nhào tới như một con chó đói.

Chuông rơi xuống thảm, nảy hai cái, tim Vân Diệp cũng đập thình thịch theo. Mặc dù mắt vẫn dõi theo chiếc chuông, nhưng đầu óc y đã bị những bầu vú đầy đặn kia choán hết.

Trong phòng ngập tràn không khí dâm dục. Tiếc là đám hoàn khố chỉ có thể toàn thân đẫm mồ hôi, chân tay run rẩy ngã vật ra đất. Chỉ trong một tuần trà đã như trút hết toàn bộ thể lực. Nếu không nhờ thuốc của Tôn Tư Mạc, e rằng cảnh tượng lúc này sẽ khiến Vân Diệp xấu hổ cả đời.

Lần nữa hất đầu Cao Sơn Dương Tử sang một bên, Vân Diệp rót cho mình một cốc rượu nho ướp đá. Tay run run đưa lên miệng đã làm đổ ra ngoài quá nửa. Rượu mát lạnh rót vào bụng chẳng có chút tác dụng nào, chẳng khác nào đổ dầu vào lửa. Đành mò một cục đá cho vào miệng, mắt vẫn cứ ngây dại dõi theo vũ nương che mặt đang khiêu vũ.

Nuốt đá vào bụng không hề dễ chịu, nhưng y chẳng còn lựa chọn nào khác. Vân Diệp cảm thấy mình lúc này chỉ cần mở miệng là có thể phun ra lửa. Mẹ nó, đây chẳng phải là cảm giác khi trúng Xuân Phong Tán sao? Lão tử trúng rồi!

Vân Diệp hỏi Lý Thừa Càn về thành phần của Xuân Phong Tán, nhưng hắn cũng chẳng hay biết gì. Hình như chỉ Đoàn Hồng mới biết, mà hắn dùng thuốc cũng là do xin từ Đoàn Hồng. Có lẽ Vô Thiệt cũng rõ. Hỏi Tôn Tư Mạc, y bị lão đạo sĩ đá ngã lăn quay. Xem ra ông ta cũng biết nhưng cố tình không nói. Cái tính cách này của mấy cao nhân thật đáng ghét.

Khi đã làm rõ rốt cuộc là thứ gì đang tác quái, Vân Diệp với khuôn mặt đỏ rực cuối cùng cũng yên tâm thưởng thức Thiên ma vũ. Nhan Chi Thôi từng nói, thiên ma còn được gọi là thiên tử ma, là một loại ma vương được nhân cách hóa, chuyên phá hoại công việc tu hành của các hòa thượng trên đường thành Phật, tên là Vân Ba Tuần. Bất kể Phạm ngữ giải thích thế nào, chỉ nhìn tên được phiên dịch qua, y đoán chừng đó chính là người trong bản gia mình. Vân gia vốn chẳng sinh ra được thứ gì tốt, toàn đi đào bẫy, giăng bẫy, đặt chướng ngại vật cho người khác, chẳng khác gì những việc mình đang làm.

Nghĩ đến đó, việc thưởng thức Thiên ma vũ bỗng khiến y cảm thấy thân thiết lạ thường. Chuyện do bản gia làm, bất kể thiện ác, đều phải dốc toàn lực ủng hộ. Thay đổi góc độ nhìn nhận, tâm thái cũng khác hẳn. Lúc này y chỉ cảm thấy Thiên ma vũ phải lợi hại hơn nữa, xứng đáng là sản phẩm thượng hạng của Vân gia.

Âm nhạc không hay, quá đơn điệu, nhiều chi tiết không thể hiện được hết. Tiếng rên rỉ nếu được phối cùng âm nhạc mạnh mẽ hơn, chắc chắn sẽ nâng tầm cao mới. Phục trang không đủ hoa lệ, rốn phải có vài viên bảo thạch lấp lánh m��i đẹp. Mấy mỹ nữ nước Oa không đủ xinh đẹp, chân lại quá ngắn. Quá đáng nhất là có vũ nữ ngực bên to bên nhỏ.

Điều duy nhất đáng kể là Cao Sơn Dương Tử lại giở tính trẻ con ngay giữa lúc đang múa, hoàn toàn thiếu tinh thần chuyên nghiệp. Bị y hất đầu mấy lần, ả ta không ngờ lại nổi giận trừng mắt đứng đó, không thèm múa nữa.

Vân Diệp bất giác nhớ lại cái lần làm sập tẩm cung của Lý Nhị. Những phi tần trần truồng chạy đi chạy lại la hét trong cảnh đó mới thật sự là nhân tuyển cho công việc này: ngực nở, eo thon, mông căng tròn, chậc chậc. Nếu cho các nàng mặc thêm áo lụa mỏng, nửa kín nửa hở, thì chắc chắn sẽ chết người!

Chỉ tiếc là không thể thực hiện được điều đó. Nếu Lý Nhị mà biết y tơ tưởng đến nữ nhân của ông ta, thì hậu quả sẽ khó lường!

Vũ nương che mặt xoay tròn rồi ngã sụp xuống trước mặt Vân Diệp. Cầm cốc rượu nho của y, nàng khẽ nhấp một ngụm qua lớp khăn lụa. Rượu đỏ chảy thành dòng như một con rắn từ khóe miệng nàng, tràn xuống ngực, tạo nên một cảnh tượng cực kỳ cám dỗ. Đôi mắt lộ ra ngoài ánh lên vẻ nghi hoặc, nhìn Vân Diệp như muốn nói điều gì đó.

Vân Diệp lúc này đã trở nên rất tỉnh táo. Dùng muôi gỗ múc đầy rượu, gắp thêm hai viên đá hình con cá cho vào cốc, ra hiệu cho vũ nương uống tiếp. Nửa chén rượu vừa rồi chắc chắn chẳng thể giải cơn khát của nàng. Vũ nương không từ chối, tiếp tục uống, để rượu chảy tràn khắp người. Một người phụ nữ thật phóng khoáng...

– Hôm nay cô thua rồi. Với trạng thái của ta hiện giờ, nếu xem tiếp không chừng ta sẽ ngủ mất. Không phải Thiên ma vũ không hay, mà là cô có đồng bọn ngu như heo vậy. Vũ đạo hay như vậy mà không tìm được mấy mỹ nữ thực sự? Lại đi tìm thứ hàng nát mà định làm bẽ mặt quần thần Đại Đường sao? Bùi Tịch đã chết rồi, Thái Thượng Hoàng trốn trong thâm cung chẳng với tới. Thiên ma vũ còn chẳng mê hoặc nổi ta, lại còn hi vọng mê hoặc Bệ hạ ư?

– Ta họ Vân, ma vương kia tên Vân Ba Tuần. Cô thấy đấy, vũ đạo này là của nhà ta. Ta hiện là tộc trưởng Vân gia, nên từ giờ cô sẽ là vũ nương của Vân gia ta. Chuyện Xuân Phong Tán này ta sẽ không nói với bất kỳ ai. Cái chết của Bùi Tịch ngay cả con ông ta cũng chẳng bận tâm, nên chuyện này không hề liên quan tới cô, ta sẽ không nói lung tung đâu. Nếu không có Xuân Phong Tán, Thiên ma vũ chắc chắn sẽ rất được các huân quý Đại Đường yêu thích, nhất là sau khi uống rượu, đó sẽ là thứ trợ hứng tuyệt vời.

Vũ nương che mặt ngẩn người một lúc mới cất tiếng nói:

– Ngươi là tên quan viên vô sỉ nhất mà ta từng gặp. Ngươi nghĩ ta sẽ theo ngươi về Vân gia để thành đồ chơi cho ngươi sao?

– Cô nghĩ lầm rồi. Ta mời cô về là muốn để Thiên ma vũ được phát dương quang đại. Cô nghĩ xem, học sinh của thư viện Ngọc Sơn tương lai sẽ là những rường cột của Đại Đường. Ở phương diện tửu sắc, cần phải tăng cường giáo dục. Khi đó, những vũ nương do cô dạy dỗ sẽ là cửa ải khảo nghiệm tâm trí của bọn chúng. Chỉ có kẻ nào vượt qua được mới có thể nhận nhiệm vụ. Đây là một nghề cao quý, sao cô lại nói là đồ chơi?

Y nói thêm:

– Ở Vân gia, cô chỉ cần dạy dỗ các vũ cơ. Về vấn đề khuôn mặt của cô, không biết Tôn tiên sinh có cách gì không. Chẳng may Tôn tiên sinh có cách, chẳng phải cô sẽ được sống lại lần nữa sao?

– Vân Diệp, ngươi đừng hòng mơ tưởng! Nữ nhân này đã bị ta mua rồi, tốn của ta trăm lượng hoàng kim đấy! Dù ta có băm ả ra nuôi chó cũng sẽ không giao cho ngươi!

Cao Sơn Dương Tử đứng dậy, không ngờ lại dùng tư thái bề trên nhìn xuống Vân Diệp, đưa tay định túm tóc vũ nương.

Vân Diệp hất tay ả ra, cười nói:

– Cô có biết ta là kẻ đứng đầu Trường An tam hại không? Cướp vũ nương về nhà là chuyện rất mất mặt đó. Thực ra, bách tính Trường An đều đang đợi ta cướp cô về nhà kia đấy, có điều ta lại chẳng có hứng thú. Còn trăm lượng hoàng kim kia của cô từ đâu ra? Chẳng phải cô đã cướp của người Cao Ly sao? Vậy thì đó chính là của ta. Lần trước ở trên biển, ta quên lục soát thuyền của cô nên mới để cô giấu đi. Thôi, ta không so đo chuyện đó nữa. Mau về tiếp tục chuẩn bị vũ đạo đi. Thọ yến của Bệ hạ cần cô biểu diễn đấy, nhớ kiếm vài nữ nhân ra hồn một chút, đừng có mang thứ ngực bên to bên nhỏ kia ra n���a, mất cả mặt!

Lý Thái mang mõm lợn tới, vẫn chưa hết sợ, chỉ vào vũ nương hỏi Vân Diệp:

– Ngươi thật sự định đưa nữ nhân này về thư viện làm tiên sinh sao?

– Đương nhiên là không thể. Cô ta khác với Hi Mạ Đế Á, không thể làm tiên sinh được. Tối đa cũng chỉ có thể làm nhân viên như Hoàng Thử mà thôi. Chẳng ai đồng ý cho cô ta làm tiên sinh đâu.

Cao Sơn Dương Tử thấy Vân Diệp thản nhiên sắp đặt như thể nàng là đồ vật của mình, liền hét lên:

– Nàng là của ta! Ta sẽ nói với Hồng Lư tự rằng ngươi cướp người của ta, để Hoàng đế Bệ hạ trừng phạt ngươi!

Bản chuyển ngữ này, với sự trau chuốt tỉ mỉ, được giữ bản quyền độc quyền bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free