(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 689:
Vân Diệp chẳng bận tâm tới lời hăm dọa của Cao Sơn Dương Tử, cứ mặc kệ mà làm:
“Thanh Tước, huynh đệ ta hôm nay thiếu chút nữa đã thua ở đây. Xem vũ điệu mà đến nỗi ngất xỉu, đúng là chuyện hiếm thấy. Xử Mạc, lau máu trên đầu đi, nói là uống say bị ngã, bọn họ uống say hết, phải nói ra ngoài như vậy. Chà, thật mất mặt.”
Trình Xử Mặc gọi toàn bộ hộ vệ lên, t��ng người đưa thiếu gia nhà mình về. Để làm cho giống thật, Vân Diệp còn đổ rượu mạnh vào miệng mỗi người, lúc này hắn mới yên tâm cho người khiêng đi.
Một nữ nhân sống sót trở về từ chốn hiểm nguy, có lẽ vì thế mà cô ta quý trọng sinh mạng hơn người thường rất nhiều. Chẳng giống như người ta tưởng tượng, báo thù xong sẽ cười lớn ba tiếng rồi tự sát, đó là suy nghĩ của kẻ ngu xuẩn. Kẻ từng cận kề cái chết càng thêm sợ hãi nó...
Cao Sơn Dương Tử trơ mắt nhìn Vân Diệp đưa vũ nương đi mà không thể làm gì được.
Uống rượu say phải đưa từng người về nhà, đó là quy củ, cũng là lễ nghi. Phải xin lỗi trưởng bối nhà người ta. Ba kẻ còn tỉnh táo chuẩn bị tinh thần hứng chịu lời mắng mỏ…
“Khắc Minh huynh, khuyển tử nhà tôi hai ngày trước say khướt từ thanh lâu về, nhưng lão phu chẳng hề trách mắng. Thấy nó mồ hôi đầm đìa, rõ ràng là ngất đi, thế mà tiểu tử Trình gia lại cứ thế nói dối là uống say, khiến lão phu cảm thấy ấm lòng.”
“Nói như thế thì thằng bé Di Ái hôm đó cũng xem Thiên ma vũ rồi? Khuyển tử b��� Vân Diệp đưa về, triệu chứng y hệt Di Ái. Đám nhóc này lén lút đi tiên phong cho chúng ta, sợ chúng ta lo, nên mới đổ bừa chút rượu lên người rồi bảo say, hòng lừa gạt ai đây?”
“Buổi sáng Di Ái tỉnh lại kể cho lão phu nghe một lượt, Thiên ma vũ đúng là hung hiểm vô cùng. Đám Di Ái uống thuốc cấm dục của Tôn đạo trưởng mà vẫn mê mẩn đầu óc, dù đeo cả mõm lợn cũng chẳng mấy tác dụng. Có điều, vẫn có người cầm cự nổi, Vân Diệp, Ngụy vương, Trình Xử Mặc đã trụ vững đến cùng.”
“Ha ha ha, đều là trẻ ngoan. Dù có chịu đựng được hay không thì cũng là những đứa con hiếu thảo. Đám trẻ này chỉ cần giữ vững hiếu đạo là có thể đứng chân ở Trường An. Vân Diệp, Ngụy vương thì khỏi nói, đó là những kẻ xuất chúng rồi. Trình Xử Mặc cũng chịu được, vậy thì chẳng có lý do gì mà hai lão già chúng ta lại không vượt qua được. Ha ha ha, cả đời hai ta gắn liền với hiểm nguy, lần này cũng đâu có ngại gì!”
Hai vị đại lão ở Trung thư tỉnh vừa lật xem văn thư vừa tán gẫu, tâm tình dường như rất khoan khoái. Mây đen Bùi Tịch mang tới triều đường dường như đã tan biến hết.
Hiện giờ, việc ngồi thuyền viễn chinh không phải là vấn đề Lý Nhị suy nghĩ. Quá nhiều yếu tố bất định. Chuyện cấp bách hiện nay là phá vỡ niềm tin của Thổ Cốc Hồn, chính vì thế mà Lý Nhị mới để Cao Sơn Dương Tử mặc sức lộng hành. Chỉ không ngờ nữ nhân này lại làm ra thịnh hội Thiên ma vũ, còn khiến Bùi Tịch phải bỏ mạng, khiến Đại Đường mất hết thể diện từ trên xuống dưới. Cộng thêm sinh nhật của Lý Nhị sắp đến gần, sứ giả các nơi đều tề tựu về Trường An, muốn xử tử nữ nhân đáng ghét này cũng không được.
Vũ hội ngày hôm đó Lý Nhị không có mặt tại hiện trường, nhưng trên bàn đặt một bản báo cáo vô cùng tỉ mỉ. Khi Trường Tôn thị đọc đoạn Vân Diệp đẩy đầu Cao Sơn Dương Tử sang một bên mấy lần, bà đã cười phá lên.
Biểu hiện của Lý Thái làm Trường Tôn thị rất hài lòng. Tuy từ đầu đến cuối có vẻ chật vật một chút, nhưng vẫn chống cự được, xứng đáng là thiên tài nhi tử của bà. Nếu không có vũ nữ che mặt kia xuất hiện, Thanh Tước nhất định sẽ không chịu bất kỳ tổn thương nào.
“Hoàng hậu, Vân Diệp đưa nữ nhân kia tới thư viện rồi, hừ hừ, hắn ta đúng là gan trời! Đó là phi tần mà phụ hoàng đã sủng ái, hắn ta đáng lẽ phải đưa nàng ta đến Cảm Nghiệp tự xuống tóc, sao lại đưa về thư viện?”
“Bệ hạ đừng quên nữ nhân đó đã chết rồi. Danh sách hậu cung của thiếp không có tên người phụ nữ đó, phủ tông nhân cũng không có ghi chép gì về nàng ta. Thái thượng hoàng cho rằng nữ nhân đó đã chết rồi, nhắc đến nàng ta làm gì? Nàng ta không có cốt nhục, không có họ tộc, mặt thì bị hủy, chỉ là một kẻ vô danh tiểu tốt, một hồn ma vất vưởng. Bệ hạ cứ coi như không thấy con sâu nhỏ bé này dưới gót giày, chỉ cần nhấc chân sang chỗ khác là xong.”
Lý Nhị gật đầu. Năm nay giết mười sáu người, đó là một dấu hiệu tốt. Đến cuối năm nếu chết ít hơn hai mươi người thì sẽ là một năm đại trị. Hiện giờ ông ấy rất quan tâm đến chuyện này. Người đã như cái xác không hồn rồi, cứ tha cho nàng ta một con đường sống cũng được.
“Bệ hạ, báo cáo nói dường như Vân Diệp có cách đối phó với Thiên ma vũ, Bệ hạ nghĩ sao?”
“Chuyện nhỏ nhặt này vốn phải do hắn làm, trẫm không rảnh mà quản tới. Hôm nào đến Vân gia xem làm miến mới là đại sự. Sản lượng của khoai tây quá cao, vốn còn lo lắng về vấn đề lưu trữ, giờ đây chẳng cần lo nữa. Món miến do tên tiểu tử đó dâng vào cung cũng không tệ. Hôm qua trẫm ăn rất nhiều, trưa nay vẫn muốn ăn.”
“Thiếp thân tự tay làm miến đấy. Trong hoàng cung có rất nhiều, ngự hoa viên treo đầy sợi miến. Thái thượng hoàng xem xong còn cho rằng là cảnh đẹp mới, cứ tấm tắc khen đẹp mãi.”
Chỉ là cho khoai tây đã thái sẵn vào cối xay mà nói như thể tự tay làm vậy.
“Đúng là rất đẹp. Có mấy khung cảnh mà trẫm nhìn bao lần cũng không chán: đó là ruộng vàng óng, vườn quả trĩu trịt, thảo nguyên khắp nơi đầy bò dê, thêm nữa là quân trận đen kịt. Giờ thêm một thứ nữa là miến trắng tinh, ha ha ha, có những thứ này chẳng cần ngắm sơn thủy cũng được.”
“Vân Diệp còn dứt khoát đòi thiếp một ngàn quan, nói là chi phí bản quyền của thư viện. Dân thường chỉ cần ba trăm đồng là đủ, còn đối với hoàng gia thì nhất định phải là một nghìn quan. Cứ tưởng hắn sẽ tặng cho hoàng gia, ai ngờ cuối cùng một xu cũng không thiếu.”
“Không sao, nếu dân thường cũng bị thu một nghìn quan thì trẫm mới ra tay xử trí. Thanh Tước nói sau này máy dệt cũng sẽ như vậy. Hoàng gia không thể nắm hết các sản nghiệp trong tay. Trong lời Thanh Tước còn có ý muốn Vân Diệp tham gia vào, nhưng tên tiểu tử đó chẳng hề động lòng. Hắn còn trồng rất nhiều bông, nói đó mới là thứ tốt thực sự. Nếu chỉ dùng lông cừu, cuối cùng sẽ dẫn đến thảm kịch 'cừu ăn người'. Thanh Tước không hiểu 'cừu ăn người' là sao, liền chạy tới hỏi trẫm. Trẫm nghĩ mãi mới vỡ lẽ. Khi phương pháp dệt lông cừu được truyền bá rộng rãi, lông cừu sẽ trở nên thiếu hụt, số người nuôi cừu sẽ tăng lên, nhu cầu về lông cừu sẽ ngày càng lớn. Cuối cùng, có khi còn chiếm cả đất ruộng để nuôi cừu, dù sao lợi nhuận cũng cao hơn nhiều so với việc trồng trọt. Chiếm một ít thì không sao, nhưng nếu chiếm đoạt quá nhiều, việc trồng trọt sẽ không còn đường sống nữa, có khi sẽ có người chết đó. Đó chính là ý nghĩa của 'cừu ăn người' trong lời hắn. Giờ tên tiểu tử đó ngày càng có tầm nhìn xa trông rộng. Bồi dưỡng thêm vài năm nữa, tương lai sẽ là một trợ thủ đắc lực.”
Chỉ cần liên quan tới triều đường, Trường Tôn thị sẽ giữ im lặng, nhưng chuyện ca vũ lại do bà tự mình định đoạt. Hôm nay Vân Diệp sẽ vào cung kể chi tiết cho mình nghe, nên bà rời khỏi điện Vạn Dân, trở về chỗ ở đợi Vân Diệp.
Vân gia bỗng nhiên nhận được rất nhiều lễ vật. Lật xem danh sách thì thấy đều là lễ vật của các huân quý Trường An. Thiệp chúc đều dùng chữ đen trên nền đỏ, đó là lễ vật do đích thân gia chủ lựa chọn. Nếu không phải việc trọng đại thì sẽ không long trọng đến mức ấy.
Quả nhiên, bất kể nhà ai có đứa con hiếu thuận thì kẻ làm cha luôn cảm thấy vui vẻ. Lễ vật của Sài Thiệu là đặc biệt nhất, một đôi chim đồng. Chỉ cần nhìn lớp rỉ xanh trên đó là biết đây là đồ cổ, đã được truyền tay đến độ lên màu đen bóng, nhất định là món đồ yêu thích của Sài Thiệu.
Hào môn đại tộc mà không có vài món cổ vật tử tế thì sẽ bị người đời chê cười. Đến Nhan gia, vòng đồng trên cánh cửa có lẽ đã mấy trăm năm tuổi, lại càng dùng lễ nghi xưa cũ để tiếp đãi khách.
Mọi bản quyền nội dung này đều thuộc về truyen.free, vui lòng không sao chép trái phép.