(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 690:
Hôm nay Vân Diệp đến Nhan gia với tư cách khách chính thức, không phải tùy tiện mò đến ăn chực.
Vân Diệp nhăn nhó giơ đũa nói: - Lão tổ tông, nhà ta có thể không dùng đũa đồng được không? Người xem, đôi đũa này vừa to vừa nặng, gắp thật vất vả. Sức khỏe lão nhân gia không tốt, chúng ta đổi sang dùng đũa trúc đi. Người xem, gắp miếng miến còn chẳng được, đã rơi vào áo mấy l��n rồi.
- Lão phu cũng ghét lắm, nhưng quy củ trong nhà là thế. Mời khách ăn cơm nhiều quy củ, ngươi không biết đấy thôi, đũa vàng mới khiến người ta căm ghét. Lão phu ăn một bữa phải nghỉ ba lần. Ngươi chưa đủ tư cách dùng vàng bạc, dùng tạm đồng đi. Miến ngon lắm, tiếc là lão già như ta không tiêu hóa được, để đậu hũ cho ta.
Nhan gia mời khách chỉ có bốn món ăn: rau xanh, đậu hũ, giá đỗ và một con cá dài bằng ngón tay. Dưới yêu cầu tha thiết của ông cụ mới thêm thịt băm viên, cho vào một cái đỉnh đồng to bằng đầu người, do hai gia nhân bê lên. Vân Diệp nhấc thử, một tay không sao nâng nổi.
- Người xưa dùng thứ này ăn cơm ư? Tổ tiên của người chỉ ăn bữa cơm thôi mà cũng phiền phức đến thế sao?
- Nói bậy! Tổ tiên nghèo khó, một muôi canh, một món ăn là đủ rồi. Những thứ này đều do đám con cháu đời sau không ra sao thêm vào. Giờ mới khách tới mà bày ra tận bốn món, cơm trắng cũng coi như cháo loãng, đúng là bất hiếu!
- Nói bất hiếu là không đúng. Bệ hạ cùng với các văn quan võ tướng chẳng phải vì để bách tính được cơm no áo ấm mà vất vả sao? Nếu giờ lão tổ tông vẫn chỉ có một muôi canh, một món ăn thì chẳng phải dân tộc ta trải qua nghìn năm vẫn dậm chân tại chỗ, con cháu toàn đồ ngu xuẩn, chẳng tiến bộ chút nào.
- Ngươi hiểu cái rắm! Được ăn no mới là chuyện vài năm qua thôi. Mấy năm trước người chết đói còn ít ư? Lão phu trăm tuổi đáng lẽ phải có chút kiến thức, vì sao nhìn khoai tây đầy đất lại cao hứng đến cả đêm không chợp mắt?
Vân Diệp lắc đầu. Tư tưởng chênh lệch quá lớn, nói chẳng thông. Y cầm cái muôi đồng cực lớn múc thịt viên vào bát đồng của ông cụ, ngồi xuống đợi ông cụ nói tiếp.
- Chẳng phải vì cái thịnh thế này lão phu cũng lần đầu nhìn thấy sao? Năm xưa quân Ngõa Cương mở kho Lạc Dương, gạo chất như núi nhưng lão phu chẳng vui vẻ chút nào. Lương thực đó đều bị lấy làm quân lương. Ngươi có biết quân Ngõa Cương phát bao nhiêu lương thực cho bách tính không? Nói cho ngươi biết nhé tiểu tử, sáu trăm đan lương. Không phải vì quân Ngõa Cương không chịu phát, mà số bách tính bị giết còn lại chỉ có thể mang đi chừng đó. Ngươi nói xem, vậy là còn bao nhiêu người?
Chuyện này khiến Vân Diệp rùng mình: - Lão tổ tông, quân đội giết huân quý, giết quân tốt, giết địa chủ thì tiểu tử hiểu. Vì sao vào thành rồi lại giết bách tính? Giết hết rồi ai nộp thuế cho chúng, ai giúp chúng nuôi quân đội?
Nhan Chi Thôi nuốt miếng đậu rồi nhìn chằm chằm Vân Diệp: - Vậy trước tiên ngươi nói cho lão phu biết vì sao ngươi đốt hai thành Đại Vương, Ti Sa? Thành Đại Vương đã đành, đó là quân thành, nhưng thành Ti Sa có tới bốn vạn bách tính cơ mà.
Đôi đũa trong tay Vân Diệp rơi keng xuống đất, y ôm đầu lí nhí nói: - Thành Ti Sa dễ thủ khó công, tiểu tử chỉ muốn bộ hạ mình sống trở về, không nghĩ tới chuyện khác.
Lúc đó y chỉ có một vạn ba nghìn quân. Giả sử có thể tiêu diệt hết quân sĩ Cao Ly mà không tổn thất gì đi chăng nữa, thì sẽ phải để lại bao nhiêu người ở thành Ti Sa để kiềm chế bốn vạn bình dân Cao Ly? Để nhiều thì số quân vốn đã ít ỏi làm sao có thể tiếp tục tiến đánh? Để ít thì e rằng dân Cao Ly sẽ nổi dậy, khi ấy đại quân bị cắt đường rút, đứng trước nguy cơ bị tiêu diệt hoàn toàn. Thế nên, chỉ còn một lựa chọn duy nhất.
Nhan Chi Thôi gõ tay lên bàn, đợi Vân Diệp ngẩng đầu lên mới nói: - Cũng như thế thôi. Chiến tranh là con quái thú ăn thịt người, khi đã đỏ mắt rồi còn để ý gì tới đạo đức lễ nghi nữa? Người Cao Ly không muốn cho ngươi vào Liêu Thủy, đương nhiên sẽ phản kháng. Họ phản kháng thì ngươi phải tiêu diệt mới vào Liêu Thủy được. Giết người trở thành lựa chọn duy nhất. Chỉ dùng đao giết người không đủ, đành phải đốt thôi.
- Cuộc đời con người thực ra là một chuỗi những lựa chọn, không ngừng chọn lựa, không ngừng vứt bỏ. Đôi khi trông có vẻ rất vô lý, nhưng ngẫm kỹ sẽ thấy cái lý của nó. Lần này ngươi chẳng qua là chọn giữ bộ hạ của mình, giết kẻ địch. Nếu tương lai có một ngày ngươi lựa chọn giết bộ hạ của mình để giữ kẻ địch, cũng sẽ tìm được lý do nhìn có vẻ hợp lý mà thôi.
- Nên tiểu tử này, giết người rồi cũng chẳng có gì để hối hận, đó chỉ là kết quả của một lựa chọn mà thôi. Tất nhiên, đã lựa chọn thì phải gánh hậu quả. Thời gian qua ngươi giống một con nhím, ai đụng vào cũng bị thương, ai chạm vào cũng trở mặt, vì lòng ngươi day dứt. Như vậy không tốt. Đã làm việc thì phải chấp nhận để người khác đánh giá, ngươi không có khả năng thỏa mãn tất cả, cũng chẳng ai làm được hết...
- Bỏ cái tâm tư đó đi, việc gì phải làm thì cứ làm. Thích thì làm nhiều, ghét thì làm ít. Có điều hình như ngươi thích Thiên ma vũ lắm. Thế nào, lão phu xem vũ điệu sẽ không chết chứ?
Vân Diệp nhất thời chưa tiêu hóa hết được lời của ông cụ, máy móc trả lời: - Nếu không dùng Xuân Phong tán gây tổn hại tâm tạng lão tổ tông, xem một khúc diễm vũ có lợi cho người, nói không chừng giúp người khôi phục được vài phần sức sống.
- Nghe câu này thì tốt rồi. Nhìn ra manh mối rồi hả? Lão phu cũng nghi hoặc, xem vũ điệu mà lại mất mạng? Thì ra là thứ đó tác quái. Thiếu niên dùng còn chẳng chịu nổi, huống hồ là ông già. Xuân Phong tán dùng riêng tác dụng không mạnh, phải có thuốc dẫn, có phải là máu không?...
Vân Diệp đột nhiên nhớ tới cái đêm mình và Lý An Lan trong cung, một bạch y nữ tử múa chân trần, chân thì đầy vết máu. Lại nhớ tới những vũ nương kia lấy châm rạch ngực trông có vẻ quái dị. Làm gì có ai từng thấy máu giống thủy tinh như thế?
- Rất có khả năng, lão tổ tông. Tiểu tử về nhà hỏi vũ nương mang về kia, phải hỏi cho rõ, nếu không để lật thuyền trong mương thì chẳng đáng.
Câu "già thành tinh" quả nhiên không sai. Vân Diệp cho rằng mình che giấu tâm sự rất tốt, nhưng vẫn bị ông cụ nhìn thấu. Ông cụ hôm nay trống giong cờ mở mời mình ăn cơm là để gỡ bỏ tâm tư vướng mắc cho mình. Thực ra ông cụ chẳng bận tâm tới Thiên ma vũ, xem cũng được, không xem cũng chẳng sao. Ông làm vậy với một mục đích duy nhất là ép Vân Diệp không ngừng suy nghĩ, tự giải thoát. Ông ví von, muốn có viên ngọc sáng thì phải không ngừng mài giũa. Gặp phải loại người cứ muốn mài giũa mình như vậy, thông thường Vân Diệp sẽ tránh thật xa.
Mới có vài ba ngày, vũ nương che mặt đã thích Vân gia. Nàng thích người ta gọi mình là Thiên Ma Cơ, thích nhất là hàng ngày nằm giữa những khóm hoa ngắm trời cao. Tiểu Nha nghịch ngợm lén lút lấy cành trúc vén khăn che mặt của nàng, muốn xem mặt nàng ra sao mà lúc nào cũng che kín.
Thiên Ma Cơ vờ không biết, định dọa Tiểu Nha một chuyến, để sau này không ai nhìn trộm nàng nữa. Ai ngờ Tiểu Nha vén khăn che mặt xong, phẫn nộ la hét, kéo Vân Diệp tới hậu hoa viên, chỉ vào nàng mà nói: kẻ nào biến một mỹ nhân thành ra thế này cực kỳ đáng chết, bảo ca ca nghĩ cách khôi phục lại như cũ.
Thấy Vân Diệp lắc đầu, Tiểu Nha bật khóc nức nở. Đối với nó, đến cả ca ca, người có thể làm được mọi thứ, mà cũng không có cách nào. Vậy là mỹ nhân xinh đẹp kia đã bị hủy hoại rồi ư.
Người của Vân gia ít nhiều đều có sở thích riêng. Đại Nha thích đọc sách, Tiểu Nha thích những thứ mỹ lệ. Con bé làm ra cái bánh đẹp không nỡ ăn, cuối cùng để mốc xanh mốc đỏ phải vứt đi. Bà nội đã giáo huấn mấy lần mà nó vẫn không hối cải.
Thiên Ma Cơ biết rất rõ khuôn mặt mình thế nào. Cô bé đó lại không sợ, còn bất bình thay mình. Với nàng mà nói, đó là một trải nghiệm mới mẻ.
Tiểu Nha còn r��� Thì Thì, Tiểu Vũ và Địch Nhân Kiệt tới tìm nàng chơi. Thiên Ma Cơ phát hiện, mấy đứa bé kia cũng tiếc nuối cho dung mạo bị hủy hoại của nàng, không hề có chút ghét bỏ hay sợ hãi nào.
Trong nhà còn có một mỹ nhân thơm phức, không phân biệt được nam hay nữ, đi ngang qua nàng. Người đó nhìn nàng chẳng hề tò mò hay ngạc nhiên, lần nào cũng nhờ nàng cầm hộ gương, để soi xem cái mụn trứng cá sau đầu "hắn" đã lặn chưa.
Truyen.free hân hạnh mang đến những câu chuyện đầy màu sắc và sống động cho quý độc giả.