Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 691:

Nương tử chủ nhà đã bàn bạc với nàng về khoản tiền trợ cấp, sau đó sắp xếp cho nàng một viện tử nhỏ. Bà tử quản sự mang đồ gia dụng đến, dù viện nhỏ nhưng trang nhã, lại gần vườn hoa, chỉ cần mở cửa sổ là có thể thấy sắc cúc dại vàng nhạt. Mới hôm trước đo người, vậy mà hôm nay đã có ba bộ y phục đặt chỉnh tề trên giường. Giỏ kim chỉ cũng được mang đến, ý là nếu có chỗ nào không vừa ý thì có thể tự sửa.

Cầm cuộn chỉ lên, cây kim làm bằng trúc, không thể sánh được với những dụng cụ khâu vá trước đây của nàng. Nhưng khi nhìn gian nhà nhỏ này, nàng lại có cảm giác như quay về thời thiếu nữ.

Có tiếng gõ cửa. Thiên Ma Cơ vội vàng lau nước mắt. Định mở cửa, nàng nghe thấy Vân Diệp đứng ngoài sân hỏi: – Cô không cần mở cửa, ta chỉ muốn hỏi Xuân Phong tán có phải dựa vào máu mới có thể phát huy tác dụng không? Ta thấy rất là lạ.

Thiên Ma Cơ mở cửa phòng mời Vân Diệp vào, rót cho y một chén trà. – Không phải đâu. Thiên Ma vũ thực ra là một loại vũ đạo khơi gợi thất tình lục dục của con người: đại hỉ thương tâm, đại nộ thương gan, đại tư thương tỳ, đại bi thương phế, đại hoảng thương thận. Xuân Phong tán chẳng qua là một loại chất xúc tác, khuếch đại cảm giác đó lên, khiến người xem vũ đạo tự làm tổn thương mình. Nói cách khác, Xuân Phong tán thực ra không có mấy tác dụng, nó chỉ là thứ trợ hứng cho nam nữ trong phòng, làm thân thể người ta dễ nảy sinh ham muốn, có hay kh��ng cũng chẳng ảnh hưởng gì.

– Không thể nào, ta trúng Xuân Phong tán, khi đó… Nói đến đây, Vân Diệp chợt nhận ra, khi ở cùng Lý An Lan, nhiều lúc hình như toàn bộ đều do mình chủ động. Nếu tận sâu trong lòng mình không muốn, Lý An Lan hẳn đã chẳng thể thành công. Mặt y tức thì đỏ bừng, không những đầu bốc khói mà chân cũng nóng ran, chỉ muốn tìm ngay một cái hang chuột mà chui vào.

– Hi hi hi, chẳng lẽ Vân hầu bị nữ tử cho dùng thuốc này? – Không! Không có chuyện đó, ta tự mình thử thôi. – Ngài đang yên đang lành lại đi thử xuân dược à? Thiên Ma Cơ mở to mắt. Người phụ nữ ngoài ba mươi này chẳng hiểu sao lại có vẻ tò mò lớn đến vậy.

– Thôi không nói chuyện này nữa. Khi cô khiêu vũ, rõ ràng ta cảm thấy có ảo giác xuất hiện, thế là sao? Thanh Tước cũng cảm thấy, ta thấy một đoạn sinh ly tử biệt, còn Thanh Tước thì thấy một khó khăn không có lời giải. Xử Mặc thì cứ chém giết với người khác, đến cuối cùng không đấu nổi nữa mới phá cửa sổ lao ra ngoài. Vậy rốt cuộc là sao?

– Điều đó nói lên rằng ba vị là người tốt. Ảo ảnh do tâm sinh, lòng nghĩ gì sẽ hiện ra ảo ảnh đó, cảm nhận sẽ mạnh mẽ gấp trăm lần ngày thường. Ngài nhìn thấy câu chuyện thì câu chuyện đó không thể làm tổn hại ngài; Thanh Tước thấy vấn đề không có lời giải thì nghĩ cách giải quyết là được, cũng không có nguy hiểm. Xử Mặc thấy cảnh chém giết thì hơi hung hiểm thật, nếu hắn không phá vỡ cửa sổ, e rằng sẽ tổn thương tâm mạch. Còn Bùi Tịch thấy gì… thiếp thân không cần nói nữa, ngài cũng hiểu rồi chứ? Hiểu rồi, lão già đó dù tuổi cao nhưng tâm hồn chẳng hề già cỗi, bị khơi lên dục niệm nên không kiềm chế nổi.

– Ảo ảnh sao mà sinh ra được, chẳng lẽ chỉ qua vũ đạo thôi sao? Vân Diệp không tin vào kết quả này. Nếu đúng là như vậy thì thật gay go cho đám Trạch Nam đời sau rồi. – Đương nhiên không được, phải thêm cái này… Thiên Ma Cơ lấy một cái hộp bên gối, mở ra. Bên trong có một cây nấm khô màu quất, rất đẹp, nhìn là biết không phải thứ lành.

Định chạm vào, Thiên Ma Cơ nói: – Đừng! Đây là một cây Thần Tiên Hương đã trưởng thành, trong mũ của nó có phấn màu đen, chỉ cần tiếp xúc một chút là sẽ rơi vào ảo ảnh. Mỗi lần thiếp thân lấy thứ phấn này đều rơi vào ảo ảnh đáng sợ, không phải vạn bất đắc dĩ thì sẽ không dùng.

Vân Diệp nhìn cây nấm, không tin cũng không được. Có loại nấm ăn vào làm người ta bay bổng, bào tử của cây nấm này lại có tác dụng gây ảo giác, đúng là một món đồ tốt.

– Thiếp thân tới từ Sâm Châu, Giang Nam đạo. Ở đó ma quỷ hoành hành, có rất nhiều nhà thờ cúng thần bà của riêng mình. Thần bà của nhà thiếp thân chính là cô nãi nãi của thiếp thân, từ nhỏ đã thương yêu thiếp thân nên đã đem bí mật của thần bà nói cho thiếp thân. Lão nhân gia dựa vào thứ này mà trở thành thần bà nổi tiếng nhất trong trăm dặm quanh đó. Khi thiếp thân bị bắt làm chiến lợi phẩm và đưa đến Trường An, nghĩ rằng thứ này có thể hữu dụng, nên đã mang theo mười cây. Giờ thì chỉ còn lại cây cuối cùng. Có điều, trong hoàng cung có lẽ vẫn còn. Cung điện mà thiếp thân từng ở, nghe nói đã hoang vu rồi, nhưng nếu bàn trang điểm vẫn còn nguyên vẹn thì ở ngăn ngầm trong ngăn kéo hẳn vẫn còn ba cây. Chẳng biết chúng đã bị thối nát chưa?

– Đây là bí mật lớn nhất của cô, sao không giữ phòng thân mà lại nói với ta làm gì? – Thiếp thân thích ở Vân gia, nơi này rất dễ chịu. Thiếp thân muốn trở thành cung phụng của Vân gia. Như vậy, vận mệnh của chúng ta sẽ gắn kết làm một, thiếp thân cũng có lý do ��ể ở lại đây lâu dài, sống tốt nửa quãng đời còn lại.

Nửa canh giờ sau, Thiên Ma Cơ trở thành cung phụng của Vân gia. Đó là sự đảm bảo mà Vân Diệp dành cho nàng. Trở thành gia thần của Vân gia, nàng không còn lo bị giết người diệt khẩu. Về sau, Thiên Ma Cơ trở thành người của Vân gia: làm đúng là công của Vân gia, làm sai thì tội do Vân gia chịu. Những cung phụng của các gia đình phú quý gần như đều là nhân vật cốt cán trong nhà, đôi khi quyền lợi của họ còn vượt xa cả con cháu trong gia đình.

Đoàn thương nhân của Vân gia đã nhanh chóng cử người đến Sâm Châu. Chỉ có chưởng quầy và đầu lĩnh hộ vệ mới biết mục đích chuyến đi. Hình dạng và công hiệu của nấm được ghi nhớ kỹ trong lòng, đến đó sẽ toàn lực tìm kiếm.

Chuyện về nấm, Vân Diệp cho rằng tốt nhất nên giữ kín trong lòng. Nói cho Lý Nhị nghe chắc chắn không phải là lựa chọn hay, trời mới biết ông ta sẽ dùng nó làm gì.

– Thiên Ma vũ thực ra là loại vũ đạo khơi gợi lục dục của con người. Nếu bỏ đi thành phần kích dục, trông nó không tệ, thậm chí còn rất vui mắt, khiến người ta dễ chịu.

Nghe xong, Trường Tôn đứng dậy, đi quanh Vân Diệp mấy vòng rồi nói với Lý Nhị: – Bệ hạ xem đi, đây là thần tử của Người đó. Nói dối mà không chớp mắt lấy một cái. Nào, thè lưỡi ra cho bản cung xem nào, úi chao, sao lưỡi lại be bét thế này? Khi ăn không cẩn thận cắn phải à?

– Tâu Nương nương, đúng là vi thần không may cắn phải ạ. Vân Diệp nhe răng cười, quay mặt nhìn theo Trường Tôn thị. Lý Nhị vẫn tiếp tục phê duyệt tấu chương, chẳng buồn ngẩng đầu lên.

– Chuyện bản cung biết không phải như thế. Nghe nói ngươi còn phải đi tìm Tôn đạo trưởng xin thuốc thanh tâm quả dục, sau đó không sợ mất mặt mà mang theo cả mõm lợn phòng bụi. Thanh Tước thì làm toán ở thanh lâu cả đêm, về nhà ngủ li bì hai ngày mới khôi phục tinh thần. Trong số hai mươi bốn người các ngươi, cuối cùng tỉnh táo chỉ có Thanh Tước, ngươi và Trình Xử Mặc thì dùng đầu phá vỡ cửa sổ. Xung Nhi còn phải lấy bầu rượu đập mình đến hôn mê mới thoát khỏi kiếp nạn, vậy mà ngươi dám nói là vui mắt, dễ chịu sao?

Trường Tôn thị nhìn chằm chằm Vân Diệp, không cho y thời gian cãi lại. Hiện Vân Diệp đã là một hán tử cao 1m75, việc phải khom lưng với Trường Tôn thị, người thấp hơn mình đến nửa cái đầu, quả thật rất khó chịu.

– Vân Diệp đã nói không có gì đáng ngại, vậy cứ xem cũng tốt. Các tiên sinh của thư viện muốn xem, nếu khi đó mất mặt thì mất mặt nhất chính là thư viện của ngươi. Một đám ông già, nếu một người nào có chuyện thì ngươi khó mà ăn nói được.

Lý Nhị vừa lên tiếng đã trúng ngay vào chỗ yếu hại. Khi xem vũ đạo, ông ta đứng rất xa, thấy có gì bất thường là lập tức rút lui ngay, tóm lại là không chút nguy hiểm nào. Nghe ý của ông ta, các tiên sinh của thư viện sẽ được sắp xếp vị trí xem múa tốt nhất.

– Không sao, các tiên sinh của thư viện ai nấy đều tuổi cao đức trọng, chút cám dỗ của thất tình lục dục chưa thấm vào đâu…

– Vậy thì tốt. Ngươi dám nói câu này là tốt thì cứ chịu trách nhiệm đi, xảy ra chuyện ngươi gánh lấy. Lần này đừng nghĩ trẫm sẽ thu dọn tàn cục cho ngươi. Có điều, việc ngươi để đám tiểu huynh đệ đi đ��nh trận đầu cho gia trưởng đúng là không tệ, cũng vãn hồi được ấn tượng xấu mà ngươi để lại ở Cao Ly, thật đáng quý. Làm việc phải như thế, đường đường chính chính, vừa được tiếng lại đỡ tốn công, đừng có tự làm bản thân u ám khiến người ta đề phòng.

– Tạ ơn Bệ hạ đã dạy bảo. Vi thần cam đoan sau này sẽ làm việc đường hoàng, làm người quy củ, không dám bày trò thông minh vặt nữa.

Vân Diệp cúi mình nói: – Câu này lại là nói dối rồi. Thôi, xéo đi! Thừa Càn đang đợi ngươi ở Đông Cung. Hoàng cung có quá nhiều việc cần giải quyết, không thể lãng phí được, mấy đứa các ngươi nghĩ cách giải quyết đi…

Những dòng chữ này là công sức của truyen.free, không thể phủ nhận.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free