(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 692:
Trường Tôn thị nhìn Vân Diệp đi xa, đăm chiêu một lúc nói: – Sao hôm nay bệ hạ dễ dàng tha cho y như thế? Thiếp thân thấy tên tiểu tử này không nói thật.
Lý Nhị đặt bút đỏ xuống, cầm ấm trà lên tu một ngụm: – Nước quá trong thì làm gì có cá? Nàng đã sắp xếp cho y đi thăm dò Thiên ma vũ, y cũng đã hoàn thành rồi, có chút tính toán riêng cũng là lẽ thường tình thôi. Một số chuyện y không tiện nói với chúng ta, nhưng trẫm dám cá, y sẽ nói với Thừa Càn và Thanh Tước. Chuyện tế nhị thế này, ngay cả Thừa Càn cũng không tiện nói rõ với chúng ta, khi nàng hỏi Thanh Tước, chẳng phải thằng bé cũng ấp úng không nói được gì sao? Thoắt cái, mấy đứa nhóc này đã lớn cả rồi, Vân Diệp cũng không còn là đứa bé bị trẫm "đá đít" năm xưa nữa, cần cho thể diện thì phải cho.
Trường Tôn thị ngây ra một lúc, nói với giọng mất mát: – Thiếp thân mới chợt nhận ra Vân Diệp đã cao hơn thiếp thân cả cái đầu rồi, thằng bé đã lớn thật rồi. Hôm qua thiếp thân còn coi nó như trẻ con, thoắt cái đã thành một nam tử cao lớn. Thừa Càn, Thanh Tước cũng đã lớn, cũng đã biết có những chuyện không tiện nói với cha mẹ.
Lý Nhị đi tới ôm lấy thê tử đang thương cảm, cười nói: – Trưởng thành như thế, đơn thuần, trong sạch như thế, chính là điều trẫm muốn thấy. Sinh trong hoàng gia mà không vướng vào đao kiếm, lừa lọc dối trá, mấy huynh đệ có thể hiểu nhau mà đi tới bước này, chúng ta sao có thể không hài lòng chứ? Ha ha ha, quan hệ giữa mấy huynh đệ chúng ta năm xưa thế nào, nàng đâu phải không biết.
Lý Nhị nói nghe có vẻ nặng nề, Trường Tôn thị hiểu, chỉ khi nào Lý Nhị nói lời từ tận đáy lòng mới khó khăn như vậy. Nàng thở dài, nhận lấy ấm trà, rót đầy nước, rồi bảo hoạn quan đem hòn non bộ kê xa hoàng đế một chút, sau đó mới lui vào sau rèm.
Vân Diệp đi qua vô số cung điện, chẳng bao lâu tới Đông cung. Vừa tới cổng đã thấy huynh đệ Lý Thừa Càn, Lý Thái nằm dưới giàn nho, tiếng khoác lác của Lý Thái truyền tới tận đây. – Đại ca, huynh không đi xem Thiên ma vũ là một thiệt thòi lớn! Khúc ca vũ đó đúng là mê hồn chết người, vũ nương chỉ mặc một lớp váy mỏng, nhảy qua nhảy lại, váy áo gần như tuột hết, những chiếc chuông nhỏ trên ngực cứ thế lắc lư theo điệu nhảy, chậc chậc! Nhất là mỹ phụ xuất hiện cuối cùng kia, tuy che mặt, nhưng vóc dáng nhìn một cái là khiến người ta phải xịt máu mũi! Diệp Tử nhanh tay cướp mất rồi, nếu không thì đệ cũng đã ra tay cướp về rồi...
– Ha ha ha, bốc phét! Vũ nương có lẽ khiêu vũ không tệ, còn các ngươi, hắc hắc, Thanh Tước, hiện giờ dược hiệu vẫn chưa hết, chắc đệ chẳng có chút ham muốn nào đâu nhỉ? Đệ tưởng thuốc của Tôn tiên sinh là đồ giả sao? Hai câu thơ của Trường Tôn Xung hay lắm: "hỏi chàng sầu bao nỗi, mà như thái giám tới thanh lâu". Ha ha ha, chết cười, ta không muốn làm thái giám mười lăm ngày!
Vân Diệp đi tới, tìm chỗ thoải mái nằm xuống: – Ngươi tưởng mình thoát được à? Khi đi thăm Tôn tiên sinh, ông ấy nói, bọn chúng ta chẳng đứa nào ra hồn, ngươi cũng phải cố gắng giữ gìn tinh lực. À, đây là phần của ngươi, Tôn tiên sinh nhờ ta mang tới, dùng hay không thì tùy, sau này có bất lực thì đừng trách ai.
Lý Thái cười ngã luôn xuống đất, chỉ Vân Diệp nói: – Hôm đó cả gói thuốc lớn chúng ta đã uống hết rồi, ngươi lại đi tìm Tôn tiên sinh xin thuốc thật à?
– Xin thuốc cho Thừa Càn chỉ là tiện đường, chủ yếu là ta muốn hỏi Tôn tiên sinh về một vị thuốc. Đó là một cây nấm độc, trong hoàng cung còn có ba cây, nằm trong cung điện bỏ hoang. Chúng ta phải đi lấy, thứ này không thể để ở hoàng cung.
Nụ cười của Lý Th��a Càn tắt ngúm, nhỏ giọng hỏi: – Vũ nương ngươi cướp đi đúng là nữ nhân ấy?
Vân Diệp gật đầu, Lý Thừa Càn giang tay ra với Lý Thái: – Đệ thấy chứ, mỹ nữ đó là trưởng bối nhà ta! May mà bị Diệp Tử cướp đi, nếu đệ mà cướp đi thì còn mặt mũi nào gặp ai nữa.
– Ta cướp đi thì cũng chỉ thờ như tổ tông. Hiện nàng ta làm cung phụng trong nhà ta. Nàng ta đã giấu độc dược trong hoàng cung, chúng ta phải lấy. Đó là bí mật đầu tiên nàng ta nói khi thành cung phụng, chúng ta phải cẩn thận, không để ai phát hiện.
– Thế cũng tốt, sống ở Vân gia yên ổn cả đời cũng không tệ. Nói cho cùng thì hoàng gia cũng có lỗi với nàng ta. Nàng ta cứ ở mãi trong hoàng cung thế này, là họa hay phúc cũng khó nói.
Lý Thái cũng tán đồng, nữ nhân đó đã nói ra chỗ giấu độc dược, tức là không muốn dính líu gì với hoàng cung nữa, đã hoàn toàn chấm dứt đoạn nghiệt duyên này rồi.
Từ khi điện Vạn Dân xây xong, cung Thái Cực thuộc về Lý Uyên, chỗ ở ban đầu của ông ta mau chóng trống không. Lý Uyên thích đem toàn bộ nữ nhân và tùy tùng của mình tụ lại một chỗ, cho nên cung Thái Cực giờ đây chật kín, còn tòa cung điện vốn đại diện cho những ký ức đau khổ kia thì không còn ai nữa.
Tới gần một viện tử cực kỳ hoang vu, cỏ dại mọc quá đầu gối, xung quanh toàn là côn trùng, sâu bọ. Cửa sổ khép hờ, bụi phủ một lớp dày đặc, giữa ban ngày mà vẫn khiến sống lưng người ta lành lạnh. – Đại ca, sao trong hoàng cung lại có nơi hoang vu đến mức này? Đệ cứ tưởng rằng chỗ chúng ta bị phạt đã hoang vu lắm rồi, không ngờ còn có nơi như thế này nữa.
Vân Diệp đẩy cửa, một đám chim phành phạch bay ra, bụi bay mù mịt. Cả ba lui liền mấy bước, chờ bụi tan hết mới dám vào phòng.
Ánh sáng loang lổ chiếu qua cửa sổ rách bươm, bên trong tối tăm sâu hun hút. Vân Diệp đứng trong bóng tối một lúc mới thích ứng được với hoàn cảnh u ám bên trong.
Một chiếc giường gấm cực lớn cho thấy chủ nhân trước kia của nó từng được sủng ái đến mức nào. Tiếc rằng giờ đây đã bị chuột cắn thủng lỗ chỗ, Vân Diệp thậm chí còn nhìn thấy hai con chuột lấm lét nhìn ra. – Diệp Tử, lấy nhanh lên, ta không muốn ở chỗ quỷ quái này thêm một chút nào.
Lý Thái bịt mũi chịu đựng mùi mốc, không ngừng giục Vân Diệp.
Đối diện với chiếc giường là bàn trang điểm. Mở ngăn kéo ra, bên trong rỗng không, những thứ giá trị đã bị đám thái giám cung nữ trộm sạch. Vân Diệp thử đẩy phần đáy lên, thấy một tấm gỗ hơi lỏng lẻo. Đẩy tấm gỗ ra, một ngăn nhỏ hiện ra, bên trong có ba cây nấm rất đẹp, cùng với một tấm ngọc bài. Ba chữ được ghi trên đó, vô cùng quen thuộc: Bạch Ngọc Kinh.
Vân Diệp ngây ra một lúc, ném ngọc bài cho Lý Thừa Càn, còn mình cẩn thận gói nấm lại, cho vào cái hộp nhỏ mang theo. – Diệp Tử, trên tấm ngọc bài này viết gì? Sao ta thấy quen quá, hình như thấy ở đâu rồi.
– Ở nhà ta, theo ta biết đây là tấm ngọc bài thứ ba.
Lý Thừa Càn cầm ngọc bài lật qua lật lại, không tìm thấy manh mối gì, liền ném cho Lý Thái. Bên trên toàn là những nét vẽ vòng vòng, chấm chấm, giống trẻ con vẽ bậy, chẳng có quy luật nào cả. – Diệp Tử, ngọc bài này cứ trả lại cho ngươi thì hơn. Bọn ta không hiểu, mà ngươi đã có hai tấm rồi, biết đâu sẽ phát hiện ra bí mật kinh người trong đó.
Lời Lý Thừa Càn làm Vân Diệp bật cười, nhận lấy tấm ngọc bài, tung trong tay: – Bí mật gì chứ? Bạch Ngọc Kinh ư? Ta tự nhận là người uyên bác nhất thế giới mà muốn tới Bạch Ngọc Kinh còn không có chút khả năng nào. Nếu như là bảo tàng, chúng ta đã ôm trọn tiền bạc toàn thế gian rồi, ai hơi đâu mà đi tìm? Dù có trăm vạn lượng hoàng kim thì sao? Đem nhiều hoàng kim như thế đưa vào Đại Đường chẳng khác nào rước tai họa. Thị trường sẽ tự điều chỉnh nhu cầu, dù có bao nhiêu hoàng kim đổ vào thị trường, cuối cùng tổng lượng mua được cũng chẳng khác gì nhau. Nếu chúng ta không phải người thống trị quốc gia thì còn có thể mưu lợi, chứ giờ quốc gia này là của chúng ta rồi, ngươi muốn hại ai đây?
– Thừa Càn, trước khi ngươi chuẩn bị phát hành tiền mới, chúng ta căm ghét những kẻ chôn tiền xuống đất, vì chúng ta cần tiền lưu thông trong thị trường. Hiện giờ thì không cần nữa, về sau Đại Đường sẽ không còn vấn đề tiền bị chôn vùi. Hối phiếu của các ngân hàng cũng là tiền, vàng bạc chẳng qua chỉ là vốn liếng để ngươi phát hành tiền tệ. Có bao nhiêu vàng bạc thì có bấy nhiêu hối phiếu, đó là nguyên tắc phải tuân thủ chặt chẽ. Ít tiền, bách tính sẽ quay lại thói quen vật đổi vật. Tiền nhiều, số lương thực vốn mua bằng sáu đồng sẽ tăng giá thành tám đồng.
– Cho nên khi rảnh rỗi không có gì làm, tìm kiếm bí mật là một thú vui, nhưng nếu dồn hết tinh lực vào đó thì đúng là ngu xuẩn không gì bằng.
Toàn bộ nội dung này thuộc bản quyền của truyen.free.