(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 7:
Một phụ binh bên cạnh đưa cho Vân Diệp một miếng lương khô – một thứ tựa tấm vải rộng bốn ngón tay, cứng ngắc, đen xì xì, có mùi chua chua như rong biển. Trời ạ, Vân Diệp thầm kêu, không biết miệng đám người này cứng đến mức nào mới nuốt nổi thứ thức ăn này chứ? Chẳng trách Trương Thành thấy mình phung phí muối lại tức giận đến thế, nghe mình đồng ý dạy cách làm muối mà mừng phát khóc. Một hán tử cứng cỏi như hắn lại khóc nức nở như một đứa trẻ, đã vậy còn không cho ai khuyên can, ai dám hé răng là bị đánh ngay. Thôi được rồi, đã vậy thì làm muối thôi, dù sao giúp được họ cũng là điều tốt.
Vân Diệp ngáp dài một cái, cảm thấy mệt mỏi suốt một tháng qua như bị rút cạn từ tận xương tủy. Dưới thân trải tấm thảm dày, y nằm gần đống lửa, lắng nghe hai phụ nhân líu ríu cười nói khi sửa quần áo cho mình. Một cảm giác an toàn mà y đã lâu không cảm nhận được bỗng bao trùm khắp người, Vân Diệp dựa vào Vượng Tài và ngủ say như chết.
Khi trời vừa hửng sáng, Vân Diệp, vốn quen dậy sớm, đã thức giấc. Giấc ngủ say đêm qua hoàn toàn xua tan mọi mệt mỏi. Y vươn vai một cái, nghe xương khớp kêu răng rắc, thầm nghĩ: “Xem ra mình vẫn còn có thể cao thêm được chút nữa, chứ cứ mãi một mét sáu thế này thì chắc uất ức mà chết mất thôi.”
Trương Thành dường như cả đêm không ngủ, đứng bên đường đăm đăm nhìn về hướng Lan Châu như hòn vọng phu. Hai phụ nhân đang nấu cháo, thấy Vân Diệp tỉnh dậy đang vươn mình, bèn che miệng cười trộm. Vân Diệp lúc này mới phát hiện tấm vải quấn quanh hông đã tụt xuống, vội che hạ thể, cười bẽn lẽn. Phụ nhân lớn tuổi hơn mang mấy bộ quần áo tới, vừa cười vừa nói:
– Ngại ngùng làm gì, con đầu lòng của nô gia nếu còn sống thì còn lớn tuổi hơn công tử nhiều đấy. Tiểu lang quân cứ thử y phục đi, nếu không vừa người thì nô gia lại sửa cho.
– Cám ơn hai vị tỷ tỷ, vất vả quá.
– Cám ơn bọn nô gia làm gì, chỉ biết may vá mấy món này thôi, đây là bổn phận của chúng nô gia mà.
Vân Diệp xem đống y phục. Khố thì y nhận ra, nhưng còn những thứ khác là gì? Sao lại có cả váy? Nút ở đâu? Chỗ nào cũng toàn dây buộc với dây rút, hay là phải đi tất trước? Đống y phục này chính là trang phục đời Đường nổi tiếng, y phục phải buộc từ phải sang trái mới là văn minh đặc trưng của người Hán, còn việc y mặc từ trái sang phải thì thuần túy là dấu ấn của người man mọi. Nhìn mấy thứ này Vân Diệp phì cười ra tiếng, thầm nghĩ: “Vậy ra 1,3 tỷ dân của nước Cộng hòa sau này đều là những kẻ chưa khai hóa cả sao?” Y còn nhớ rằng vào thời Sơ Đường, nếu ai đó bắt được một dã nhân vô chủ – tức là người ngoại tộc – thì xin chúc mừng, hắn đã là tài sản riêng của ngươi rồi, chẳng khác gì bắt được một con lợn rừng cả.
– Đúng là hạng người hưởng phúc, đến y phục cũng không biết mặc, hưởng phúc đến mức thành tội rồi còn gì.
Tên Trương Thành này có lẽ có tâm lý thù ghét nhà giàu. Thấy hai phụ nhân mặc y phục cho Vân Diệp, hắn tỏ ra rất bất mãn với hạng người chân tay không mó tới cuốc, ngũ cốc còn chẳng phân biệt nổi như thế này:
Hai phụ nhân đẩy Trương Thành đi, rồi nhìn Vân Diệp từ trên xuống dưới, vỗ tay kêu lên:
– Oa, đúng là chàng thiếu niên anh tuấn! Chẳng biết các đại hộ sinh con thế nào mà ai nấy đều anh tuấn như thế này sao?
Vân Diệp thầm nghĩ: “Hỏi ta sao? Ta làm sao mà biết được chứ? Ba mươi mấy người ở Đại Đường mà ta gặp đều đã tập trung ở đây hết rồi.”
Lúc này có tiếng huýt sáo, một thám báo hét lớn:
– Có kỵ binh tới, khoảng hai mươi kỵ binh!
Vừa dứt lời, tiếng vó ngựa rầm rập đã truyền đến.
Trương Thành từ chỗ nấp bên gốc cây khô ven đường nhảy ra, tóm lấy Vân Diệp, đẩy mạnh về phía hai phụ nhân rồi hét to:
– Kết trận!
Chỉ thấy ba mươi mấy đại hán nhanh chóng lấy xe lương quây thành hàng rào chướng ngại. Thương thủ đứng trước, đao thủ đứng phía sau, Trương Thành ở giữa đội, và hai đại hán khác đứng vòng ngoài. Phía trước, mặt đất cắm sẵn mười mấy mũi tên, sẵn sàng cho một cuộc tấn công. Hai phụ nhân kéo Vân Diệp chạy vào rừng, Trương Thành còn quay lại hét:
– Nấp cho kỹ, không được ra! Có chết hết cũng không được ra ngoài!
– Các huynh đệ, không cần nói nhảm thêm nữa! Nếu như người Khương tới, chúng ta cầm cự được bao lâu thì cứ cầm cự bấy lâu. Bảo vệ Vân ca nhi mới là ưu tiên hàng đầu, các huynh đệ chúng ta còn đang đợi muối ăn kia mà. Xe lương bỏ cũng được, chỉ cần cậu ấy tới được chỗ Giáo úy đại nhân là chúng ta đã thắng rồi!
Nghe những lời này, máu nóng từng trận dồn thẳng lên đầu Vân Diệp. Y cầm xẻng muốn xông ra ngoài, nhưng hai phụ nhân đã ấn chặt y ra sau thân cây, không cho y đi. Trên quan đạo, bụi đất mù mịt, chỉ thấy những bóng đen thấp thoáng cuồn cuộn lao tới như cuồng phong. “Đây chính là uy lực của kỵ binh sao?”, Vân Diệp thầm nghĩ. Tim y đập dữ dội, tai ù cả đi, chỉ còn nghe toàn tiếng vó ngựa. Đôi tay nắm chặt xẻng của y cũng ướt đẫm.
Ở khúc cua, một con tuấn mã màu hạt dẻ phóng tới như ánh chớp. Trên lưng ngựa là một vị tráng hán mặc khôi giáp, tay cầm trường mâu, xông thẳng tới trước trận địa. Hắn kéo cương ngựa, con tuấn mã hí dài, vó trước dựng đứng đạp trên không mấy cái, rồi chỉ nghe tiếng hô vang:
– Trương Thành ở đâu?!
– Là Giáo úy đại nhân!
Hai phụ nhân buông tay, chân Vân Diệp khuỵu xuống, chắc là đã bầm tím hết cả rồi, đau điếng người. Y ngồi bệt xuống đất, thấy hai phụ nhân đang cuống quýt đi giày cho mình. Vân Diệp tức thì đỏ mặt tía tai, mất mặt quá thể, không ngờ mình lại chạy mất giày! Trong lòng y đầy phẫn nộ với vị Giáo úy: “Không gây ra động tĩnh lớn như thế thì chết hay sao?”
Trương Thành lật đật chạy tới chỗ Giáo úy, thì thầm giải thích gì đó, vừa nói vừa chỉ trỏ về phía Vân Diệp, vẻ mặt hắn trông thật thô bỉ.
Sửa lại y phục, Vân Diệp chắp tay làm một động tác mà y tự cho là vô cùng v��n nhã với Giáo úy đại nhân:
– Tiểu dân Vân Diệp ra mắt Giáo úy.
Viên Giáo úy nhìn y chằm chằm, nhìn đến mức khiến toàn thân Vân Diệp c��m thấy mất tự nhiên. Y nghĩ rằng mình ăn mặc có gì đó không ổn, đang do dự không biết có nên bảo người xem lại y phục không, vì vừa rồi vội quá khó tránh khỏi sơ suất. Nhưng chỉ thấy viên Giáo úy kia, một cách vô lý, chỉ thẳng vào y rồi hỏi Trương Thành:
– Cao nhân ngươi nói chính là người này sao?
Trương Thành vội gật đầu. Viên Giáo úy đùng đùng nổi giận, giơ chân đạp Trương Thành ngã lăn ra đất, quyền ra như mãnh hổ xuống núi, cước tới như giao long rời biển. Hắn vừa đánh vừa chửi bới giữa tiếng cầu xin của Trương Thành:
– Chó má! Chuyện bao người không làm được, ngươi lại dám lấy cái thằng oắt con này ra lừa lão tử! Lão tử đánh chết ngươi để trị tội báo cáo láo quân tình!
Chết tiệt! Bị người ta xem thường rồi. Vân Diệp cảm thấy lòng giá lạnh. Qua trăm ngàn năm, bất kể thời thế biến đổi thế nào, dù có bị ném lên sao Hỏa, tính khí của đám làm quan vẫn y như cũ, tự cho mình là đúng, tự nghĩ mình thông minh. “Cái thứ này chẳng lẽ cũng là thứ di truyền hay sao?”, y thầm nghĩ.
Thái độ của viên Giáo úy khiến Vân Diệp mất đi hứng thú làm bất kỳ chuyện gì. “Bỏ đi, mình vốn chỉ là một tấm bèo trong cõi đời này, quản chuyện vụn vặt làm gì?”, y tự nhủ. Nghĩ tới đó, y lấy ba lô trên lưng Vượng Tài xuống, chia cho mình một phần, chỗ còn lại đặt vào tay phụ nhân đang run lẩy bẩy, rồi vác ba lô, dắt Vượng Tài đi thẳng ra ngoài.
Trương Thành đang lăn lộn dưới đất né đòn, thấy Vân Diệp muốn đi, liền bò tới ôm lấy hai chân y:
– Công tử, cậu không đi được! Cậu hãy thương lấy đám người chúng tôi!
Hắn khóc đến nước mắt nước mũi giàn giụa, rồi rống lên với viên Giáo úy kia:
– Đại nhân, tiểu nhân dám lấy đầu ra bảo đảm, Vân công tử nhất định sẽ lấy được muối ăn từ trong muối mỏ!
Nhìn Trương Thành dưới chân, lửa giận trong lòng Vân Diệp không thể khống chế được nữa. Y đá hắn ra, sải bước tới chỗ viên Giáo úy:
– Xin lỗi Trương thúc đi! Nếu không, dù ngươi có chém đầu ta cũng đừng mong biết được cách lấy muối!
Nói xong, y lạnh lùng nhìn hắn.
Viên Giáo úy bình tĩnh lại, chậm rãi nói:
– Nửa đêm canh ba có hai quân sĩ dùng khoái mã về thành, nửa đêm gõ cửa. Đây là chuyện lần đầu tiên có từ khi ta trấn thủ vùng Lũng này. Dùng giỏ treo đưa hai người đó lên tường thành mới biết có người lấy được muối ăn từ trong muối mỏ. Bản Giáo úy liền bẩm báo với Đại tướng quân ngay trong đêm, Đại tướng quân mừng khôn xiết. Nếu như cách này mà thành công, không chỉ quân đội sẽ không thiếu muối nữa, mà còn có thể dẹp loạn người Khương, thậm chí còn có thể đem bán cho Thổ Cốc Hồn. Thổ Cốc Hồn và Thổ Phồn vốn dĩ đánh nhau cũng chỉ vì muối mà thôi. Như thế có thể khiến họ trở thành phiên dậu của Đại Đường ta. Vì thế đêm khuya ta rời thành, chạy nhanh tới đây. Nhưng gặp phải một thằng nhóc như ngươi, bản Giáo úy làm sao mà không giận cho được? Trương Thành báo láo quân tình, tội không thể tha. Ta chỉ mong Đại tướng quân thấy ta đã xử phạt hắn rồi thì có thể tha cho hắn tội chết. Vậy mà ngươi còn dám mạnh miệng!
Đoạn truyện này được biên tập tỉ mỉ, trân trọng gửi đến độc giả qua truyen.free, điểm đến của những áng văn chương.